Chúc Tri Chiết xoay người lên ngựa, trong ánh mắt đã không còn ý cười: "Ta cảm thấy Thế tử Tuế Nam có vẻ rất mong đợi vào cung gặp Thái hậu... Lần này hắn vào kinh thành vốn là do phe của Thái hậu ép hắn vào làm con tin."
Chúc Tri Chiết vừa nói, giọng nói đã lạnh như băng: "Mạng lưới tình báo của chúng ta vẫn có kẽ hở, Nam vương cũng không phải người đơn giản, nếu hai bên thật sự âm thầm liên kết với nhau..."
Y chưa nói tiếp sẽ làm gì, nhưng ám vệ đã hiểu ý, lập tức nhận lệnh chuẩn bị.
Nếu thật sự như vậy, thì phải sử dụng kế hoạch khác để phá hỏng mối quan hệ giữa bọn họ.
Tính mạng của Thế tử Tuế Nam, cũng không thể giữ nữa.
.
"Thế tử, ngài có muốn thay y phục vào diện kiến không?"
Cừu Dạ Tuyết vừa gật đầu, nhưng chưa kịp gật hẳn thì đã dừng lại: "Không cần."
Hắn đã học lễ nghi của triều đình, biết lễ nghĩa cần phải chu đáo, nhưng bản tâm của hắn lại bảo không cần thiết.
Ánh mắt của Cừu Dạ Tuyết thoáng hiện qua một tia lạnh lẽo, giọng nói cũng trở nên lạnh nhạt: "Vốn dĩ ta vào cung không phải uống trà vấn an với bà ta."
Ngẫu Hà thở dài một tiếng: "Thế tử."
"Ta biết." Cừu Dạ Tuyết nhắm mắt lại, ổn định lại tâm trạng: "Dù có xác nhận được hay không, chuyện này đều phải tính toán lâu dài."
Xe ngựa dừng lại ở vị trí hôm qua, Cừu Dạ Tuyết được Ngẫu Hà dìu xuống xe ngựa.
Có người trong cung đã đợi sẵn, cúi người hành lễ với hắn, cũng không yêu cầu Cừu Dạ Tuyết để tỳ nữ bên cạnh ở lại.
Cừu Dạ Tuyết để Chức Trúc ở lại, sau đó dẫn theo Ngẫu Hà và Á Thanh cùng rời đi.
Hoàng cung thâm sâu, muốn gặp Thái hậu không biết phải đi qua bao nhiêu hành lang, lướt qua không ít giả sơn thuỷ tạ.
Lâm viên hoàng gia được xây dựng rất tinh xảo, có thể nói đến ba ngày ba đêm cũng không hết, nhưng Cừu Dạ Tuyết lại không có tâm trạng thưởng thức.
Hắn xoa nhẹ lò sưởi nhỏ trong tay, cuối cùng cũng tới Hiếu Từ điện.
Cửa đỏ son, ngói vàng kim, cung điện nguy nga như một con quái vật há to chiếc miệng máu, mang theo khí thế áp bức giống như đang đe dọa Cừu Dạ Tuyết.
Cừu Dạ Tuyết không dừng lại, bước thẳng vào trong điện.
Chỉ thấy phía trên đại sảnh có một nữ nhân dù được bảo dưỡng rất tốt, nhưng vẫn có thể nhìn thấy dấu vết phong sương, trên mặt đeo nửa chiếc mặt nạ.
Thái hậu từng là một mỹ nhân nổi danh thiên hạ, chỉ tiếc là vì một tai nạn mà bị hủy dung. Nếu không phải nhờ mẫu tộc mạnh mẽ, chỉ e là đã sớm bị Tiên hoàng vứt bỏ.
Nhưng kể từ đó, giữa Tiên hoàng và Thái hậu có còn tình cảm hay không, thì những người như bọn họ không thể nào biết được.
Cừu Dạ Tuyết che giấu ánh mắt, chắp tay hành lễ: "Thế tử Tuế Nam Cừu Dạ Tuyết, bái kiến Thái hậu."
Thái hậu ở phía trên hơi nheo mắt, nhìn thấy bộ y phục nhạt màu trên người hắn, đáy mắt thoáng qua một chút không vui, nhưng vẫn mỉm cười nói: "Không cần đa lễ, ngồi đi."
Cừu Dạ Tuyết được dìu ngồi xuống, Thái hậu lại nói: "Khi ngươi mới vào kinh, ai gia đã muốn triệu kiến, chỉ tiếc là ngươi bị nhiễm phong hàn. Hôm qua vốn dĩ ai gia đã muốn mời ngươi sau cung yến đến đây ngồi một chút, nào ngờ lại bị Thái tử cắt ngang."
Bà ta nói: "Ai gia đã nghe nói từ lâu, sơn thủy Tuế Nam rất tốt, nhìn Thế tử quả nhiên phong lưu tuấn tú, giống y như mẫu thân của ngươi."
Cừu Dạ Tuyết đáp: "Thái hậu từng gặp mẫu thân ta?"
Thái hậu nói: "Những năm trước khi bà ta và Nam Vương vào kinh, ai gia đã gặp vài lần, thực sự là một diệu nhân."
Cừu Dạ Tuyết còn chưa kịp trả lời, thì bên ngoài đã có một tên thái giám bước vào: "Nương nương."