Chương 17

Chúc Tri Chiết nhe răng cười, để lộ chiếc răng nanh của mình: "Đúng vậy, ta cũng cảm thấy A Cừu nói rất đúng, thêm ta nữa chẳng phải vừa đủ sao?"

Cừu Dạ Tuyết nhìn y: "Điện hạ, ta đã nói rồi, ta chán rồi."

Dù là chơi trò ân ân ái ái hay Chúc Tri Chiết ngươi, ta đều đã chán rồi.

Hắn đến kinh thành, không phải để cố tình trêu chọc kẻ điên.

Đã biết đây là con chó hoang, vậy thì nên tránh xa một chút.

Hắn không có thời gian để chơi trò mèo vờn chuột với y.

Nhưng Chúc Tri Chiết thì lại không nghĩ như vậy.

Đã cào y một cái mà còn muốn bỏ chạy?

Trên đời này làm gì có chuyện dễ ăn như thế.

Không giật vài mảng lông mèo của người này xuống, y tuyệt đối không thể dễ dàng bỏ qua.

Nhưng còn chưa kịp cười nhếch môi nói gì thêm, đã có người vội vàng bước tới: "Tham kiến Thái tử điện hạ, Thế tử, Đại hoàng tử điện hạ."

Đối phương cuống quýt nói: "Thế tử, trong cung có người mời."

Cừu Dạ Tuyết hơi dừng lại, Chúc Tri Chiết hoàn toàn không coi mình là người ngoài: "Ai mời?"

Thái tử hỏi, không thể không trả lời, cho nên đối phương cúi đầu đáp: "Thái hậu."

Hai chữ này vừa thốt ra, bầu không khí vốn dĩ có chút nhẹ nhàng đột nhiên trở nên căng thẳng.

Nụ cười nguy hiểm của Chúc Tri Chiết lập tức trở nên lạnh lùng, Chúc Kỳ Dục cũng khẽ nhíu mày, khó ai nhận ra.

Cừu Dạ Tuyết thì lại rất bình thản, hắn đứng dậy cúi người chào hai huynh đệ kia, lễ nghi vẫn cẩu thả qua loa như thường lệ, nhàn nhã nói: "Hai vị điện hạ, vì đây là ý chỉ của Thái hậu, ta không thể nán lại lâu."

Cuối cùng cũng đến!

Cừu Dạ Tuyết đã chờ đợi vị Thái hậu này từ lúc bị bệnh, cho đến hôm qua vào cung, đều là để đợi bà ta.

Hắn cứ nghĩ sẽ phải đợi thêm một thời gian nữa mới gặp được, nhưng không ngờ Thái hậu lại thiếu kiên nhẫn như vậy.

Vì hành động của hắn quá nhanh, ánh mắt của Chúc Tri Chiết thoáng hiện qua một tia trầm lắng, không nghĩ gì đã đưa tay kéo lấy ống tay áo của Cừu Dạ Tuyết.

Cừu Dạ Tuyết khựng lại, cúi mắt nhìn vị thái tử đang ngước lên nhìn mình: "Điện hạ còn gì muốn nói?"

Chúc Tri Chiết liếʍ răng nanh của mình, trong lòng đã trở nên lạnh lẽo, nhưng trên mặt vẫn giữ nụ cười mờ ám: "Trùng hợp, ta cũng muốn vào cung vấn an Thái hậu. A Cừu, hay là chúng ta cùng đi đi?"

Cừu Dạ Tuyết: "?"

Thái tử này là cái cao dán chó không dứt ra được à?

Cừu Dạ Tuyết không chút do dự từ chối: "Điện hạ, ngài đã muốn vấn an Thái hậu thì nên làm đúng quy trình. Dù ngài là Thái tử, cũng không thể tự do ra vào cung cấm."

Chúc Tri Chiết nhướn mày: "A Cừu, ngươi ghen đúng không?"

Cừu Dạ Tuyết: "..."

Rốt cuộc hắn cũng hiểu rồi, mạch não của Chúc Tri Chiết thực sự hoàn toàn khác người bình thường.

Hắn không muốn nói nhiều nữa, chỉ ra hiệu bảo y buông tay.

Vốn dĩ Cừu Dạ Tuyết nghĩ còn phải dây dưa với cái tên cao dán chó này thêm một hồi nữa, không ngờ Chúc Tri Chiết chỉ nhìn hắn một cách đầy ẩn ý, sau đó liền buông tay.

Cừu Dạ Tuyết lập tức rời đi.

Chúc Tri Chiết và Chúc Kỳ Dục nhìn nhau, không cần nói gì, hai huynh đệ chỉ cần dùng ánh mắt cũng đủ hiểu ý của đối phương.

Chúc Kỳ Dục hỏi Chúc Tri Chiết có định vào cung không, Chúc Tri Chiết dĩ nhiên là phải vào cung để theo dõi.

Y làm sao có thể để Cừu Dạ Tuyết và Thái hậu nói chuyện riêng mà không có người giám sát được?

Nếu như Thế tử của Tuế Nam và Thái hậu đạt được thỏa thuận gì, thì tình thế khả quan ban đầu của bọn họ sẽ trở nên nguy hiểm.

Chúc Tri Chiết cũng đứng dậy rời đi, vừa đi, bên cạnh y lập tức xuất hiện một người: "Điện hạ."