Đôi mắt của Cừu Dạ Tuyết thoáng trầm xuống, hắn chỉ liếc nhìn hai lần, động tác của Chúc Tri Chiết cũng không nhiều, cho nên hắn không thể xác nhận hoàn toàn. Nhưng nếu hắn không nhìn nhầm, khinh công của Chúc Tri Chiết e là được truyền thụ từ "Huyết Y Tiên" nổi danh giang hồ... Một người chỉ mới đến tuổi đội mũ trưởng thành lại có nội lực làm Ngẫu Hà cũng phải kiêng dè, xem ra cũng rất có lý.
Vị thái tử này so với những gì hắn dự đoán còn phức tạp hơn nhiều.
Chỉ thấy Chúc Tri Chiết nhìn Chúc Kỳ Dục với ánh mắt lạnh nhạt: "Hoàng huynh, huynh gọi ta tới, sau đó lại ngồi đây trò chuyện cùng A Cừu của ta, chẳng phải là hơi quá đáng sao?"
Cừu Dạ Tuyết: "?"
Ai là của ngươi.
Hắn trừng mắt nhìn Chúc Tri Chiết một cái, suýt nữa bị tức đến bật cười.
Người này đam mê diễn xuất vậy hả, đến lúc này mà vẫn còn muốn giả vờ?
Chúc Kỳ Dục khẽ thở dài: "Tri Chiết, ta chỉ muốn thảo luận với các ngươi về tin đồn truyền khắp kinh thành vào hôm nay mà thôi."
"Đó là sự thật." Chúc Tri Chiết đã ngồi xuống bên cạnh Cừu Dạ Tuyết, nhìn Chúc Kỳ Dục, dưới dáng vẻ uể oải ẩn giấu hàn khí: "Hoàng huynh muốn thế nào?"
Chúc Kỳ Dục cau mày: "Đệ là thái tử..."
"Thái tử thì sao?"
Chúc Tri Chiết cắt ngang lời hắn ta: "Cho dù là Thiên Vương lão tử, cũng không thể ép ta làm điều ta không thích."
Cừu Dạ Tuyết đã âm thầm ngồi phía trước quan sát mọi chuyện, tay cầm chén trà khẽ dừng lại.
Chúc Tri Chiết đúng là đáng ghét, điểm này lại hợp ý hắn.
Chậc.
Có điểm tương đồng với người này, thật sự làm hắn rất khó chịu.
Chúc Kỳ Dục càng nhíu mày sâu hơn: "Cho dù không thích, đệ cũng nên nói rõ ràng, dù sao đối phương cũng là nữ tử."
Chúc Tri Chiết cười nhạo một tiếng, lời nói không giống một thái tử, mà giống hệt như một tên lưu manh: "Hoàng huynh, nếu huynh thương xót cô nương ấy, thì cưới nàng ta về đi."
"Chúc Tri Chiết!"
Chúc Kỳ Dục quát lớn một tiếng, làm những người đã âm thầm chú ý đến bọn họ càng thêm quang minh chính đại mà nhìn sang.
Trước đây Cừu Dạ Tuyết đã nghe nói Chúc Kỳ Dục là một người tính tình hiền hòa, hôm nay gặp mặt, bị hắn đối xử qua loa như vậy mà cũng không giận, Cừu Dạ Tuyết cũng cảm thấy tính tình Chúc Kỳ Dục khá tốt.
Có thể làm một người như vậy lớn tiếng, xem như Chúc Tri Chiết có bản lĩnh.
Chỉ là...
Cừu Dạ Tuyết xoay nhẹ nắp của tách trà, mí mắt khẽ cụp xuống, che đi vẻ đăm chiêu trong ánh mắt.
Sao hắn lại cảm thấy hai huynh đệ nhà này cố tình đến đây để diễn một màn như thế này chứ?
Nhưng bên ngoài đồn quan hệ của Chúc Tri Chiết và Chúc Kỳ Dục rất tệ, bọn họ có mục đích gì?
Cừu Dạ Tuyết nhận lấy điểm tâm từ tay tiểu nhị đang bị Chức Trúc ngăn cản không dám bước tới, sau đó vừa hờ hững ăn, vừa chìm vào suy tư.
Thấy hắn chỉ lo thân mình, Chúc Tri Chiết liếʍ nhẹ chiếc răng nanh, ác ý kéo Cừu Dạ Tuyết xuống nước: "A Cừu, điểm tâm ngon không?"
Cừu Dạ Tuyết không biết y lại muốn bày trò gì, nhưng binh đến tướng đỡ, nước đến đất chặn: "Cũng được, bánh Như Ý này quả thật rất ngon."
Chúc Tri Chiết cười: "Ngươi không cảm thấy có ai đó đang nói nhiều quá, rất phá hỏng phong cảnh sao?"
Cừu Dạ Tuyết còn chưa kịp nói không, thì Chúc Tri Chiết đã nhanh chóng cắt lời hắn: "Ta biết ngươi cũng cảm thấy thế, cho nên —"
Y quay đầu nhìn Chúc Kỳ Dục: "Hoàng huynh cũng nên biết điều một chút đúng không? Ta và A Cừu không hoan nghênh huynh."
Cừu Dạ Tuyết khẽ cười nhạt, không đợi Chúc Kỳ Dục nói gì, đã vội vàng tạt một gáo nước lạnh vào mặt Chúc Tri Chiết: "Làm gì có chuyện đó."
Hắn quay sang mỉm cười dịu dàng với Chúc Kỳ Dục: "Điện hạ cứ ngồi xuống trò chuyện đi, một mình có hơi buồn, thêm một người nữa cũng hay mà."