Chương 15

Theo lễ nghi của Kham triều, so với hoàng tử chưa phong vương, thế tử vẫn cao hơn nửa cái đầu, chỉ là Cừu Dạ Tuyết cũng nên đáp lễ nửa cái lễ cúi người để trọn vẹn lễ nghĩa.

Chúc Kỳ Dục vừa chắp tay vừa nói: "Thế tử. Hôm qua ta phải xuất kinh làm một số việc, không kịp trở về, không gặp được thế tử, trong lòng vẫn cảm thấy tiếc nuối."

Giọng điệu của hắn ta cũng rất hòa nhã: "Không ngờ hôm nay lại gặp được ở đây."

Cừu Dạ Tuyết nhướng nhướng mí mắt: "Ngươi là?"

Chúc Kỳ Dục cũng không giận, chỉ nói: "Tại hạ là Chúc Kỳ Dục."

Cừu Dạ Tuyết lộ ra vẻ ngạc nhiên, nhưng vẫn không đứng dậy, chỉ hơi chắp tay, ngồi hành lễ: "Hóa ra là Đại Hoàng tử điện hạ, điện hạ mời ngồi."

Chúc Kỳ Dục lắc đầu: "Ta hẹn người, không quấy rầy thế tử nữa."

Hắn ta hơi dừng lại, sau đó phát ra lời mời: "Không biết thế tử có muốn cùng đi không?"

Thật ra Cừu Dạ Tuyết cũng có chút tò mò hắn ta hẹn ai, nhưng chỉ cười nhẹ, lời nói tràn đầy ý trêu chọc: "Điện hạ hẹn mỹ nhân nào sao?"

Chúc Kỳ Dục dường như không biết trả lời thế nào, ngẩn ra một chút.

Ngay sau đó, trong trà lâu bỗng vang lên tiếng kinh hô, thu hút sự chú ý của mọi người.

Chỉ thấy trên hành lang tầng ba của trà lâu có một bóng đen bay về phía họ, Á Thanh và Chức Trúc đứng sau lưng Cừu Dạ Tuyết gần như theo bản năng lao lên phía trước.

Nhưng còn chưa kịp đứng vững, bóng đen đó đã hạ cánh ổn định bên cạnh Cừu Dạ Tuyết trong nháy mắt, không phát ra một tiếng động nào.

Chỉ thấy Chúc Tri Chiết, một thân áo bào đen, ngồi xổm trên lan can, dáng vẻ giống hệt một tên lưu manh.

Y rũ mắt nhìn Cừu Dạ Tuyết, ngũ quan mang đầy tính xâm lược, ngay cả khóe môi khẽ nhếch lên cũng tràn đầy nguy hiểm.

Cừu Dạ Tuyết âm thầm ra tín hiệu chỉ có người bên cạnh hắn mới hiểu được, lúc này mới trấn an được Á Thanh và Chức Trúc, còn về phần Ngẫu Hà, vốn dĩ nàng luôn bình tĩnh, cũng tin tưởng vào khả năng của Cừu Dạ Tuyết.

Cừu Dạ Tuyết quay đầu nhìn Chúc Tri Chiết, những sợi màu trắng đơn giản trên tai phải cùng với tấm bạc được chế tác tinh xảo khẽ lay động.

Nhưng gần Chúc Tri Chiết nhất vẫn là nốt ruồi son trên dái tai trái của hắn, giống như một điểm đỏ được khảm vào đĩa ngọc trắng, bị vài sợi tóc che phủ tạo thành một lớp màn mỏng.

Thế tử đã tặng y một lễ vật lớn như vậy, y không thể không đáp lại.

Chúc Tri Chiết khẽ liếʍ răng nanh của mình, xấu xa nghĩ, làm sao có thể để một mỹ nhân như thế này diễn kịch một mình được chứ.

Ánh mắt y khóa chặt trên người Cừu Dạ Tuyết, giọng điệu cố tình nhấn cao để những người quan tâm đến bọn họ, đặc biệt là những người gần đó, có thể nghe thấy rõ ràng.

"A Cừu." Chúc Tri Chiết gọi một biệt danh chưa được Cừu Dạ Tuyết cho phép, ngồi xổm trên lan can, nghiêng người về phía trước, đến gần Cừu Dạ Tuyết, giọng điệu mập mờ nhưng lại nguy hiểm, y như một con rắn độc: "Huynh ấy hẹn ta, mỹ nhân này, ngươi hài lòng không?"

Vị thái tử này là loại cao su không dứt hả?

Cừu Dạ Tuyết nhìn y, không né tránh, khuỷu tay tựa vào tay vịn của ghế tròn, tay chống cằm, thậm chí còn tiến lại gần Chúc Tri Chiết hơn một chút.

Hắn hơi nhấc mí mắt, cười rạng rỡ: "Nhìn chán rồi, không hài lòng. Điện hạ lại muốn làm gì?"

Sự khıêυ khí©h này rõ ràng là không chút che giấu.

Chúc Tri Chiết không những không giận, trong mắt lại càng thêm thú vị: "A Cừu, ta còn chưa chán, ngươi làm sao có thể chán được."

Nói xong, y nhẹ nhàng rời lan can, đáp xuống phía bên kia của Cừu Dạ Tuyết, khi rơi xuống vẫn không phát ra bất kỳ âm thanh nào.

Cừu Dạ Tuyết chỉ cảm thấy có một cơn gió thoảng qua, sau đó Chúc Tri Chiết đã ổn định hạ cánh, xuất hiện bên cạnh.

Khinh công đúng là rất lợi hại.