Cừu Dạ Tuyết nhíu mày, nghĩ tới thái độ của Khánh Phong Đế đối với hắn ngày hôm qua, lại có nhiều điều không chắc chắn.
Bọn họ đang nói chuyện, Ngẫu Hà cũng bước nhanh tới: “Thế tử, đã xong việc rồi.”
Nàng cúi đầu nói: “Sau khi Định Quốc Hầu phu nhân nghe tin đồn, đã gây náo loạn một phen, hiện giờ Lễ bộ đang rất đau đầu.”
Cừu Dạ Tuyết nhướng mày: “Thẩm phu nhân còn gây náo loạn à?”
Hắn trầm ngâm: “Vậy thì Lễ bộ và Nội các hẳn đã sớm thông đồng với bà ta, nếu không phải do hành động lần này của chúng ta, e là chẳng bao lâu nữa sẽ hợp bát tự, đổi canh thϊếp.”
Ngẫu Hà không nói gì, Cừu Dạ Tuyết cười nhẹ đầy thích thú: “Xem ra chúng ta đúng là gặp may rồi. Bên phía Đông cung có phản ứng gì không?”
Ngẫu Hà: “Không có động tĩnh gì.”
Cừu Dạ Tuyết có chút ngoài ý muốn.
Nhưng cảm giác ngoài ý muốn ấy chỉ nảy sinh một chút, hắn lại cảm thấy cũng khá hợp lý.
Theo tính cách khó đoán của vị thái tử kia, nếu vì chuyện này mà nổi giận lôi đình, Cừu Dạ Tuyết ngược lại sẽ cảm thấy không thú vị.
Nhưng nếu hoàn toàn không có phản ứng gì, thì lại quá kỳ lạ.
Cừu Dạ Tuyết trầm ngâm một lát: “Hôm nay cũng là ngày thứ bảy rồi.”
Hắn quay người đi trên hành lang bên cạnh hồ: “Bây giờ đã khỏi bệnh, làm một tên công tử ăn chơi lêu lổng, cũng nên chơi bời ở kinh thành này một trận rồi.”
Chức Trúc phấn khích: “Đi nghe mỹ nhân hát có được không?!”
Cừu Dạ Tuyết bất đắc dĩ gõ nhẹ lên trán nàng: “Trong đầu ngươi chỉ toàn mỹ nhân thôi.”
Chức Trúc lè lưỡi, Cừu Dạ Tuyết nói: “Kinh thành có một trà lâu tên là Nhất Điểm Hiên, ở đó có rất nhiều món điểm tâm nổi tiếng, chúng ta đến đó xem thử trước.”
Trà lâu có thư sinh kể chuyện, Cừu Dạ Tuyết muốn nghe thử xem tình hình bên ngoài thế nào.
.
Khi tới nơi, nhóm người của Cừu Dạ Tuyết được tiểu nhị dẫn lên nhã gian ở lầu hai.
Vị trí rất tốt, chỉ cần hơi nghiêng đầu là có thể nhìn thấy đại sảnh, cũng nghe rõ câu chuyện.
Hôm nay không phải vào triều, Cừu Dạ Tuyết mặc một bộ áo dài cổ tròn màu trắng tinh, chỉ viền vài đường kim tuyến, không có thêm trang trí nào khác.
Khi hắn ngồi xuống, thư sinh kể chuyện đã nói được một nửa, hắn nghe loáng thoáng, mặc dù không thể trực tiếp đề cập, nhưng sau khi ẩn ý một chút thì ngẫm kỹ lại vẫn có thể hiểu được.
Đoạn này nói về câu chuyện giữa thái tử Chúc Tri Chiết và huynh trưởng của y, Chúc Kỳ Dục, đối phương được nuôi dưỡng dưới danh nghĩa hoàng hậu.
Vốn là huynh đệ song sinh, chỉ vì một sai lầm vào mười hai năm trước, bây giờ lại trở thành kẻ thù không đội trời chung.
Cừu Dạ Tuyết cúi đầu lắng nghe, Ngẫu Hà đẩy tách trà có độ ấm vừa phải tới trước mặt hắn, nhẹ nhàng gọi một tiếng: “Thế tử.”
Cừu Dạ Tuyết hơi tỉnh táo lại, chưa kịp nói gì, đã liếc thấy người đang đi tới từ xa.
Dáng vẻ đối phương thanh tú, tuấn nhã, nét mày đôi mắt có vài phần giống với Chúc Tri Chiết, nhưng lại không hoàn toàn giống. Ít nhất đối phương không sắc bén và đầy tính xâm lược như Chúc Tri Chiết.
Đối phương không mặc triều phục, làm người ta khó đoán được thân phận.
Thấy đối phương đi về phía mình, Cừu Dạ Tuyết không động đậy.
Hắn biết mình nên hành lễ, nhưng hắn là một tên ăn chơi trác táng không hiểu lễ nghĩa.
Chúc Kỳ Dục mỉm cười nhẹ nhàng, cúi nửa người hành lễ với Cừu Dạ Tuyết đang ngồi tựa lưng lười biếng trên ghế—mặc dù đối phương là trưởng tử của hoàng đế, nhưng chưa được phong vương, Cừu Dạ Tuyết lại là thế tử hàng thật giá thật, được hoàng đế đích thân hạ thánh chỉ sách phong.