Chỉ đáng tiếc là……
Thịnh Uẩn Ngọc đã hoăng thệ vào mười bảy năm trước, Cừu Cỗ Vọng lại cưới một thứ nữ của đề đốc một châu phủ trong mười ba châu ở Tuế Nam làm tục huyền.
Đến tận sau này, những văn nhân mặc khách sôi nổi cho rằng Cừu Cỗ Vọng sẽ vì Thịnh Uẩn Ngọc mà ở vậy cả đời đều lôi ông ra mắng chửi.
Khi đó Chúc Tri Chiết còn nhỏ, không thể đưa ra ý kiến gì, nhưng bây giờ nghĩ lại, y chỉ muốn cười nhạo — những thư sinh đó.
Biên giới Tuế Nam không yên ổn, Tuế Nam Vương trấn giữ ở nơi này, tự mình cũng sống trong quân doanh.
Năm đó Thịnh Uẩn Ngọc bị ám hại là thật, nhưng rốt cuộc tin tức bị lộ ra thế nào?
Ắt hẳn là bên cạnh có nội gián.
Một đứa nhỏ chưa tròn một tuổi đã mất mẫu thân, cần người chăm sóc.
Nhũ mẫu tin cậy cũng đã về quê sau khi Cừu Dạ Tuyết tròn hai tuổi vì bệnh tật. Trong phủ Tuế Nam Vương, cần có một chủ mẫu để trấn giữ.
Đó là nguyên do thứ nhất, nguyên do thứ hai là dù Tuế Nam Vương có muốn không lấy thê tử, triều đình cũng sẽ để ý đến vị trí bên cạnh ông.
Nếu hôn thư được ban xuống, người đến đó rốt cuộc là người hay quỷ, chuyện này rất rõ ràng.
Trong hoàng thất, giữa các gia tộc quyền quý và quan lại, làm gì có tự do và lựa chọn.
“Ừm.” Chúc Tri Chiết thản nhiên nói: “Những ngày Thế tử Tuế Nam ở kinh thành, ngươi hãy để mắt đến tòa phủ đệ đó, bất kể xảy ra chuyện gì cũng đều phải lập tức bẩm báo cho ta.”
Y dừng lại một chút: “Đừng đến quá gần, cũng đừng xâm nhập vào bên trong. Bên cạnh Thế tử Tuế Nam có cao thủ.”
Bình Tam có chút kinh ngạc: “Nhưng mà...”
Hắn ta chưa kịp nói hết chữ "nhưng", lập tức hiểu ra điều gì đó, càng thêm kinh sợ.
Chỉ thấy Chúc Tri Chiết nở một nụ cười như có như không: “Có thể qua mặt mạng lưới tình báo của chúng ta, ngươi hẳn cũng hiểu được mức độ như thế nào.”
Bình Tam vội vàng đáp lại, nhưng không rút lui.
Chúc Tri Chiết tựa như đang thì thầm: “Á Thanh à. Đồng phục của đệ tử Đường Gia Bảo đúng là màu xanh đen, năm năm trước giang hồ bị biến động làm Đường Gia Bảo chịu trọng thương, sau đó ẩn mình không xuất hiện nữa... Đường Gia Bảo lại nằm đúng trên địa giới Tuế Nam, sở trường là dùng độc. Vị thiếu chủ Đường Khâm của Đường Gia chắc hẳn cũng tầm tuổi này.”
Y tựa như đang cảm thán, nhìn ra một góc trời nhỏ bên ngoài cửa sổ, giọng điệu tràn đầy sự yêu chiều bất đắc dĩ: “A Cừu à, lòng dạ của ngươi đúng là quá mềm rồi.”
Bình Tam gập lưng, cúi đầu không dám nói gì.
Rõ ràng giọng điệu của Chúc Tri Chiết rất nhẹ nhàng dịu dàng, nhưng đôi mắt đen như mực ấy lại lóe lên sự tàn nhẫn vô tình, đến nỗi ngay cả sự hứng thú trong ánh mắt y cũng trở nên đặc biệt lạnh lùng: “Chẳng phải đây là dâng chứng cớ vào tay ta sao.”
.
Ngày hôm sau, cuối cùng Cừu Dạ Tuyết cũng có sức để xem kỹ tòa phủ đệ này.
Tòa phủ đệ mà Khánh Phong Đế chỉ định cho hắn, dù về cảnh sắc hay vị trí phong thủy đều rất tốt. Cừu Dạ Tuyết xác định đại khái phương hướng, sau đó khẽ nhíu mày: “Tòa viện này...”
Á Thanh đi theo bên cạnh hắn hỏi: “Thế tử, tòa viện này có gì không ổn sao?”
“Cũng không hẳn.” Cừu Dạ Tuyết trầm ngâm: “Chỉ là nếu ta không đoán sai, thì phủ đệ này hẳn là sẽ ban cho hoàng tử sau khi thành niên, phong vương, lập phủ.”
Á Thanh không hiểu chuyện này, nhưng Chức Trúc bên cạnh cũng khẽ nhíu mày: “Thế tử, bệ hạ có ý gì?”
Cừu Dạ Tuyết dừng lại ở đình giữa hồ, nhìn chiếc túi thơm nhô ra một góc, nhẹ lắc đầu: “Lòng vua khó đoán.”
“Có lẽ vì ta là thế tử, sau này sẽ kế thừa vương vị; có lẽ để trấn an phụ thân ta và dân chúng Tuế Nam; hoặc cũng có thể…”