Chương 4.1: Ngươi đang nhìn nốt ruồi trên xương quai xanh của ta sao?

Ninh Nhược Khuyết âm thầm hít sâu một hơi, nghĩ rằng nàng rốt cuộc cũng không thể thật sự làm nàng ấy bị thương được.

Ân Bất Nhiễm cũng không đến mức khiến nàng chán ghét không chịu nổi.

Ngay lúc nàng còn đang nghĩ ngợi, Ân Bất Nhiễm thản nhiên đặt đầu ngón tay lên cổ tay nàng, ung dung bắt mạch ngay trước mặt nàng.

Phản ứng của Ninh Nhược Khuyết cực nhanh, lập tức ấn cổ tay “tự nhiên quá mức” ấy xuống gối.

Lạnh buốt. Nhịp mạch cũng y như con người của Ân Bất Nhiễm, yếu ớt, thưa thớt.

Mảnh mai đến mức nàng một tay có thể giữ chặt cả hai.

Bị nàng khống chế như vậy, Ân Bất Nhiễm vẫn không hề phản kháng, chỉ lười biếng nhìn chằm chằm nàng.

Vì động tác cúi người khiến khoảng cách giữa hai người rút ngắn, Ninh Nhược Khuyết vô tình liếc qua, trông thấy bên phải xương quai xanh của đối phương có một nốt ruồi đen nho nhỏ.

Ân Bất Nhiễm bỗng mở miệng: “Ngươi đang nhìn nốt ruồi trên xương quai xanh của ta sao?”

Ninh Nhược Khuyết sững lại, vội vàng rụt tay như bị bỏng.

Bị bắt quả tang “nhìn lén”, dẫu không cố ý, nàng vẫn lí nhí: “Xin lỗi.”

Ánh mắt nàng dịch sang tua rua màn giường, cứng nhắc đổi đề tài: “Vừa rồi ngươi định bắt mạch cho ta?”

“Ừm, ta phải tìm ra nguyên nhân ngươi mất trí nhớ.”

Động tác bắt mạch bị cắt ngang, Ân Bất Nhiễm chậm rãi rút tay vào trong áo choàng, có vẻ không định tiếp tục.

Thấy nàng ấy rũ mắt không nói, Ninh Nhược Khuyết lại có cảm giác rằng đối phương không phải bỏ cuộc, mà là đã thu về đáp án mình muốn.

Ninh Nhược Khuyết: “Ta còn tưởng ngươi sẽ hứng thú với chuyện ta trọng sinh hơn.”

Dẫu sao chuyện này quá ly kỳ, nói ra cũng chẳng ai tin.

Ngay cả nàng cũng chưa nghĩ thông.

“Cũng khá hứng thú, nhưng không sao.” Ân Bất Nhiễm xoay nhẹ chiếc vòng ngọc trên cổ tay: “Về sau còn rất nhiều thời gian.”

Nàng ấy tự nhiên bổ sung: “Đợi ngươi với ta thành thân...”

“Cái gì với cái gì, ta chưa từng đồng ý chuyện đó!”

Ninh Nhược Khuyết cuống quýt cắt lời, trong đầu lướt nhanh lại toàn bộ hành vi của mình trước đó, sợ rằng lỡ nói sai khiến Ân Bất Nhiễm hiểu nhầm.

“Ta đối với ngươi không có ý nghĩ vượt lễ.” Ninh Nhược Khuyết nghiêm chính nhấn mạnh: “Dù có hiểu lầm, cũng nên đợi điều tra rõ ràng rồi hãy bàn.”

Nàng cảm thấy mình đã nói đủ rõ rồi.

Không ngờ vừa nói xong, trong mắt Ân Bất Nhiễm đã dâng sương nước. Rồi nàng ấy che môi khẽ ho.

Tiếng ho đứt quãng khiến thân thể mảnh mai hơi cong lại, như một con bướm bị gió kéo, run rẩy không ngừng.

Ninh Nhược Khuyết hít mạnh một hơi lạnh.

“Không phải vậy.”

Nàng xưa nay quen chém chém gϊếŧ gϊếŧ, thường ngày đối mặt hoặc là yêu thú hung tàn không biết đau, hoặc là đạo hữu đồng tu trên kiếm đạo.

Loại thứ nhất chẳng có cảm giác, loại thứ hai dẫu gãy xương trọng thương cũng không chớp mắt.

Thành ra nàng hoàn toàn không có kinh nghiệm dỗ người.

Ân Bất Nhiễm trước kia cũng như thế sao? Như một nắm tuyết, hơi dùng lực là tan.

Nàng vẫn luống cuống giúp đối phương kéo chặt áo choàng, rồi nhấc ấm trà trên bàn rót nước, dùng linh khí ủ ấm, bưng chén đến trước mặt Ân Bất Nhiễm.

“Uống chút nước nóng.” Cả giọng điệu cũng mang theo sự cẩn thận dè dặt.

Khó khăn lắm Ân Bất Nhiễm mới đỡ hơn, lại ủ rũ nhìn nàng: “Không có sức.”

Ninh Nhược Khuyết nhíu mày: “Không có sức bưng chén sao?”

Hàng mi Ân Bất Nhiễm khẽ run, coi như mặc nhận.

Trong mắt Ninh Nhược Khuyết, chính là nàng ấy yếu đến cực điểm, chỉ vì sĩ diện nên không chịu thừa nhận.

Cũng phải, suy cho cùng là một người kiêu quý như thế. Nàng đành đặt chén lên chiếc kỷ thấp bên cạnh.

Vừa khi vành chén chạm mặt bàn, Ninh Nhược Khuyết đã thấy lưng mình lạnh toát, như có gì đó không đúng.

Quay đầu lại, chỉ thấy Ân Bất Nhiễm đang nhìn nàng không chút biểu cảm.

Cứ như thể nàng vừa làm chuyện tày trời vậy.

Ninh Nhược Khuyết thậm chí nghe rõ tiếng thở khẽ của nàng ấy, cùng những lần ho bị đè nén.

Nàng ngồi cũng không yên, đến vành tai cũng ngứa ran, càng không biết nên nói gì nữa.

Đành đi đóng cửa sổ lại, nhân đó tránh xa Ân Bất Nhiễm một chút để che giấu sự bối rối của mình.

Vừa tới gần cửa sổ, động tác của kiếm tu áo đen bỗng khựng lại.

Trên mái truyền đến mấy tiếng ngói va nhau lanh lảnh, tựa như có sinh vật nào đó đang di chuyển.

Chỉ mấy hơi thở sau, tiếng sột soạt đã men tới mép mái hiên.

Đêm hôm khuya khoắt còn trèo tường, chắc chắn không phải thứ tốt.

Ninh Nhược Khuyết đảo mắt một vòng trong phòng, cuối cùng dừng ở con dao nhỏ cô độc nằm trên sàn. Lúc này cũng chỉ món ấy còn dùng làm vũ khí được.

Nàng nhặt dao lên, dặn Ân Bất Nhiễm: “Mượn dùng một lát.”

Sau lưng vang lên một tiếng “Ừ” rất nhẹ. Ninh Nhược Khuyết thoắt cái đã qua bậu cửa, cả người trong y phục đen hòa vào màn đêm.

Nàng nén hơi, áp sát tường, chờ thứ trên mái xuống thấp, tiện thể nhìn rõ xem là người hay quỷ.

“Rắc.” Một mảnh ngói vỡ rơi xuống. Đèn sân chập chờn. Nàng ngẩng đầu nhìn, mái nhà lại trống không.

Kẻ đến thân pháp không tệ, cảnh giới e là trên Dẫn Linh.

Ninh Nhược Khuyết siết chặt chuôi dao, lắng nghe kỹ từng âm thanh trong sân.

Cho đến khi một viên sỏi “lọc cọc” lăn nửa vòng.

Nàng vung dao trong chớp mắt, kình phong lạnh buốt quét ngang nửa khu sân, cây cỏ rạp xuống theo đường đao.

Chưa để đối phương phản ứng, Ninh Nhược Khuyết đã lướt tới, dao phong ép kẻ nọ rời khỏi bóng tối, buộc phải né vào vùng sáng dưới đèn.

Là một nam nhân gương mặt vặn vẹo dữ tợn.

Chỗ này cách phòng của Nhan Lăng Ca chẳng đầy mười bước. Ninh Nhược Khuyết lập tức hiểu ra: Tám phần đối phương nhắm vào Nhan Lăng Ca.

Thấy hành tung bại lộ, hắn hiển nhiên không muốn nói nhiều, giơ chưởng đánh thẳng vào ngực Ninh Nhược Khuyết.

Nàng nghiêng người tránh, vừa ra tay phản kích liền thoáng thấy những móng tay sắc nhọn đen sì quái dị.

“Choang!” Lưỡi dao chạm vào cánh tay hắn, rạch ra một vết dài hẹp. Nhưng giữa lúc da thịt toác ra, chẳng bắn ra nổi một giọt máu.

Ninh Nhược Khuyết nhíu mày, nghi hoặc càng sâu.

Không hô hấp, móng tay đen, tử khí nồng, rõ ràng là một cỗ xác sống!

Nhưng bất kể là lực đạo, thân pháp hay độ rắn chắc của da thịt, đều chẳng cùng một hạng với những thứ nàng gặp trước đó.

Nàng quần đấu với xác sống vài chiêu, rồi mượn đà bật lùi vài trượng, xoay xoay cổ tay.

Con dao của Ân Bất Nhiễm dài chừng ba tấc, dáng như lá liễu, nhẹ đến khó tin. Nhưng cũng vì thế mà lưỡi dao quá mỏng, quá hẹp, rất dễ sứt mẻ.

Qua mấy lần vung chém, trên mép dao đã mẻ ra một vết sứt.

Ninh Nhược Khuyết khẽ rít một tiếng. Con dao nhỏ này chắc chắn rất đắt, nàng biết lấy gì để đền cho Ân Bất Nhiễm đây!