"Con gái à, anh con có liên lạc với con không?" Bây giờ ngày nào mẹ Kiều cũng nằm ở đây, điều duy nhất bà quan tâm chính là cậu con trai cả đang ở nước ngoài, không biết bây giờ anh ấy thế nào rồi. Tuy hiện tại gia đình không cần anh ấy giúp đỡ gì, nhưng cũng không thể hỗ trợ kinh tế gì cho anh ấy. Kiều Niên chỉ có thể vừa đi học vừa đi làm thêm, cuộc sống khá vất vả.
"Mẹ yên tâm, mấy hôm trước anh vừa liên lạc với con, anh ấy đã đến viện nghiên cứu mà thầy hướng dẫn nói rồi, tiếp theo là ổn định chỗ ở. Đợi anh ấy ổn định xong chắc chắn sẽ gọi điện cho mẹ."
Cô ở lại viện dưỡng lão với mẹ rất lâu, mãi đến hai, ba giờ chiều khi mẹ ngủ thϊếp đi mới trở về. Viện dưỡng lão rất gần nơi cô ở hiện tại, đối diện còn có một siêu thị lớn. Kiều Nhiễm nhớ ra tủ lạnh trống không trong nhà, bèn tiện đường qua siêu thị mua không ít đồ ăn vặt cùng nhiều đồ ăn liền, lại mua thêm một vài nguyên liệu đơn giản mà mình biết làm.
Tài nấu nướng của cô thật sự không tốt chút nào, từ nhỏ đến lớn bố mẹ đều sợ cô bị thương nên chưa bao giờ cho phép cô lại gần nhà bếp.
Thời tiết tháng 8, nắng ngoài trời gắt như thiêu như đốt. Lúc Kiều Nhiễm về đến nhà, người đã vã một lớp mồ hôi, tóc mái cũng ướt đẫm. Cô đặt đồ xuống rồi vội vàng vào phòng tắm dội qua người một lượt, sau đó bắt đầu nghiên cứu những nguyên liệu mình đã mua.
Sau một buổi chiều nỗ lực, chỉ có thể nói là... cô đã cố hết sức rồi...
Kiều Nhiễm nhìn đống đồ đen thui trước mặt, thật sự không biết có nuốt nổi không. Với tinh thần không lãng phí, cô dè dặt gắp một miếng nếm thử, phát hiện hình như cũng không đến nỗi khó ăn, để tránh lãng phí, cô vẫn ăn.
Nhìn đồng hồ, bây giờ đã hơn 6 giờ. Để hôm nay có thể kết thúc livestream sớm, nghỉ ngơi sớm, cô quyết định bắt đầu livestream ngay bây giờ, livestream ba tiếng, vừa hay 10 giờ tối dọn dẹp, 11 giờ đi ngủ, thời gian không sớm không muộn, vừa đẹp.
"Hello mọi người, chào mừng đã đến với phòng livestream của Kiều Kiều~"
[Bé yêu buổi tối tốt lành, vẫn xinh đẹp động lòng người như mọi khi~]
[A, không ngờ hôm nay bé yêu lên sóng sớm vậy.]
[Củ Khoai Tây Vui Vẻ: Em gái hôm nay đến đúng lúc quá, suýt chút nữa là mình đi chơi với bạn rồi, dứt khoát từ chối bạn để ở nhà xem em gái livestream.]
"Không sao đâu Khoai Tây Nhỏ, nếu chị có việc thì cứ đi trước đi, mai đến cũng được mà."
[Củ Khoai Tây Vui Vẻ: Thế sao được!! Sao có thể không xem em gái livestream được chứ!]
[Z: Buổi tối tốt lành, ăn cơm chưa?]
"Anh Z buổi tối tốt lành ạ, em vẫn chưa ăn, nhưng đã làm xong rồi, lát nữa sẽ làm một màn mukbang cho mọi người xem nhé~"
[Người dùng "Mân Côi Quy Hạc" cưỡi thú cưỡi Phượng Hoàng Lửa Tuyệt Thế tiến vào phòng livestream]
Kèm theo dòng bình luận bay này là một con phượng hoàng lửa khổng lồ, hiệu ứng lan ra toàn bộ phòng livestream. Một con phượng hoàng lửa khổng lồ bay vυ"t lên trời, sau đó niết bàn tái sinh trong ngọn lửa.
"Oa... một con chim lớn quá..."
[Phụt... Đến lạy thật, một con chim lớn quá...]
[Ha ha ha ha, hiệu ứng độc quyền của Hạc Thần chắc chưa bao giờ nghĩ có ngày lại biến thành một con chim trong phòng livestream của người khác đâu nhỉ?]
[Ha ha ha ha, cười chết mất, tôi thật sự không biết nên thương Hạc Thần hay nên cười Kiều Kiều nữa.]
[Mân Côi Quy Hạc: ... Chim gì chứ? Đây là phượng hoàng!]
"Ồ ồ, một con phượng hoàng lớn quá?" Kiều Nhiễm không hiểu anh tức giận ở điểm nào, tưởng rằng mình chỉ nhận nhầm giống loài của con chim đó nên nói lại một câu. Nhưng không ngờ câu nói này thốt ra, Giang Dữ lại cảm thấy lòng mình càng thêm tắc nghẽn.
[Mân Côi Quy Hạc: ...... Em... Thôi bỏ đi!]
Thấy anh không so đo nữa, Kiều Nhiễm lấy một cái bát bên cạnh, bắt đầu con đường mukbang của mình.
[Bé yêu vẫn chưa ăn tối à.]
[Lầu trên điếc à, vừa nãy Kiều Kiều đã nói rồi, cô ấy chưa ăn, sẽ làm một màn mukbang cho chúng ta xem trước.]
[Xin lỗi nhé, tôi vừa mới vào nên không nghe thấy.]