Chương 9: Thần Vô Tướng (6)

Cuối cùng, oán linh của Thành Tùng Vân cũng đi theo Giả Húc.

Hai người một trước một sau bước vào nhà. Khi đi ra, gương mặt Giả Húc hóa trang thành xác sống trông còn cứng đờ hơn ban đầu.

Anh ta nói trong nhà có một bà lão quỷ, mắt, mũi, miệng đều là hốc lõm sâu. Bà ta mời họ vào nhà, đưa ra hai cái cốc uống trà sứt mẻ, còn rót thứ trà không tồn tại vào trong.

Bà lão lẩm bẩm nói rất nhiều, Giả Húc nghe chẳng hiểu được chữ nào, chỉ có thể “Ừm ừm” đại cho có lệ. Trước khi rời đi, bà ta nhất quyết dúi cho họ hai viên kẹo, mà bên trong giấy gói là cục đất.

Vừa bước ra khỏi sân, Giả Húc lập tức tháo bỏ lớp ngụy trang xác sống: “Đám này đang bắt chước sinh hoạt của con người. Trong phòng chỉ có vài quyển tạp chí cũ, không thấy manh mối gì đặc biệt.”

Bắt chước vô nghĩa còn đáng sợ hơn đối địch trực diện, dù là đêm tối cũng không che được nổi lớp da gà nổi rần rần trên tay anh ta.

Khi khách rời khỏi, trong ngôi nhà lại vang lên tiếng hát tuồng o o e e. Phương Hưu nghe vài câu, âm thanh giống như phát ra từ chiếc đài radio cũ.

Tà ma bên ngoài thì mở hàng họp chợ, còn tà ma trong nhà thì chuyện trò nghỉ ngơi. Giả Húc bảo bọn tà ma đang mô phỏng sinh hoạt dân làng, xem ra cũng có lý.

Giả Húc lấy lại tinh thần: “Dù gì cũng vào được nhà rồi, tính là tiến triển tốt. Ngày mai ban ngày ta điều chỉnh múi giờ, tối mai tiếp tục điều tra.”

Mọi người ban ngày đã chạy tới chạy lui cả ngày, giờ dù không đói không khát cũng chẳng còn tinh thần đâu mà tiếp tục.

Tóc Vàng đề nghị ghé đền thờ ăn một bữa rồi quay về kho nghỉ ngơi, được cả nhóm đồng ý tán thành. Có kế hoạch là có hi vọng, bóng ma tử vong của hai kỳ cựu cũng vơi đi phần nào. Thành Tùng Vân thậm chí còn đề xuất, quay về thì nên an táng anh Miên và Mạch Tử đàng hoàng.

Bàn bạc xong xuôi, Giả Húc chuẩn bị dẫn đội quay về, anh ta cau mày nhìn hai viên “Kẹo đất” trong tay, rồi vung tay ném chúng vào vệ đường.

Hai viên kẹo lăn lóc rơi xuống lớp bùn nhão, nghiêng ngả như hai con mắt méo mó, nhìn phát là thấy xui, Giả Húc phủi tay, quay lưng bỏ đi không thèm ngoảnh lại.

Phương Hưu đi tới, lặng lẽ nhặt hai viên kẹo lên.

Bao kẹo được gói bằng loại giấy sáp phổ biến từ thế kỷ trước, nhuộm sắc đỏ chói mang đầy hỉ khí, trên mặt in rõ ràng mấy chữ: “Kẹo Song Hỉ”. Rõ ràng vừa bị quăng xuống bùn, vậy mà giấy gói chẳng hề ướt, trái lại còn đỏ tươi hơn.

Phương Hưu đặt kẹo vào lòng bàn tay, đứng đó lật tới lật lui quan sát. Bạch Song Ảnh không cảm nhận được luồng âm khí bất thường nào từ viên kẹo, nên cũng mặc kệ để anh nghịch.

Cho đến khi phía trước bỗng trở nên náo loạn, Phương Hưu mới hoàn hồn lại.

Từ lúc nãy, Giả Húc đi đầu hàng đã mỗi lúc một chậm, tay gãi mặt lia lịa. Đi chưa được bao xa, anh ta đã cào đến rướm máu, vậy mà vẫn như trúng tà, không ngừng ra tay.

Cào cào, đầu ngón tay cào trên da thịt ẩm ướt, phát ra tiếng lạo xạo đầy khó chịu. Giả Húc móng tay đâm thẳng vào vết thương, hai tay cùng vồ lấy mặt mà cào. Máu hòa cùng nước mưa, nhuộm đỏ nửa khuôn mặt anh ta.

“Ngứa… Ngứa quá…” Giả Húc đầu ngón tay dính đầy thịt vụn, vẻ mặt dần trở nên hoảng loạn: “Sao thế này… Sao lại ngứa thế này…”

Trông giống hệt như đã phạm kỵ. Chuyện xảy ra quá bất ngờ, đám người đằng sau nhất thời rối loạn.

Vừa nãy Giả Húc tự vào nhà quỷ, không ai rõ bên trong đã xảy ra chuyện gì, càng không thể biết anh ta đã đυ.ng phải điều cấm kỵ nào. Bầu không khí nhẹ nhõm vừa có được tan biến trong nháy mắt, bóng đêm như đổ chì ép xuống.

Giả Húc đã không còn đứng vững, co quắp như bào thai trên mặt đất, tiếng gãi át cả tiếng mưa rơi.

Phương Hưu lao tới như tên bắn. Anh quỳ xuống trước mặt Giả Húc, nhét hai viên kẹo đất vào túi quần của anh ta.

Hiệu quả tức thì. Giả Húc thở dốc mấy hơi, động tác cào mặt dần dần chậm lại: “Cậu…”

“Dù sao cũng là quà của người già trong làng, vừa ra cửa đã vứt đi thì không được lịch sự cho lắm.”

Phương Hưu chủ động giải thích: “Bọn tà ma ấy đang giả làm dân làng, thì chúng ta cũng nên dùng thái độ đối với dân làng để ứng xử với chúng… Tôi đoán thế.”

“Cảm ơn nha người anh em, nhờ cậu phản ứng nhanh thật.” Giả Húc thở hổn hển ngồi dậy. Cơn ngứa dai dẳng cuối cùng cũng biến mất, chỉ còn lại cơn rát bỏng trên mặt.

Nghĩ kỹ lại, lúc mới ra khỏi nhà thì chẳng sao, đúng là chỉ sau khi ném kẹo đi mới phát tác. May mà điều cấm này không chí mạng, Giả Húc vẫn còn sợ đến toát mồ hôi.

“Cái cấm kỵ này phải gọi là gì, "Không được tổn thương tấm lòng dân làng" à? Vớ vẩn như thế mà cũng thành cấm kỵ, vậy thì còn làm ăn được gì nữa.” Giả Húc sờ sờ cái mặt máu me của mình, giọng nói hơi cứng.

Phương Hưu lắc đầu: “Chắc không đến nỗi đâu, anh bình tĩnh lại trước đã.”

“Ách” chỉ là một vật phẩm, không có suy nghĩ, cấm kỵ sẽ không thể phức tạp đến mức viết ra cả bộ luật làng Núi Ngôi được. Những gì xảy ra với Giả Húc chẳng qua chỉ là biểu hiện bề ngoài, mà như người ta vẫn nói, sống là phải nhìn xuyên hiện tượng để thấy bản chất.

Bạch Song Ảnh xem kịch vui vẻ: “Bảo sao cậu nhặt kẹo nhanh thế, thì ra là biết không được phép vứt.”

“Không, tôi mới đoán đó.” Phương Hưu quay đầu nhìn về phía căn nhà: “Chẳng qua tôi nhớ đến bà tôi thôi. Trước kia bà hay dúi đồ ăn vặt cho tôi lắm.”

“Trước kia?”

“Ừ, bà mất rồi.” Phương Hưu mím môi.

Bạch Song Ảnh khẽ ừ một tiếng. Nghĩ đến cánh tay quỷ kia, hắn quyết định cư xử với Phương Hưu đàng hoàng hơn một chút.

“Không cần nghĩ nhiều, muốn biến thành lệ quỷ thì trước tiên phải chết bất đắc kỳ tử, lúc chết còn phải mang chấp niệm cực mạnh, ít nhất thì bà của cậu cũng sẽ không nửa đêm về dúi đất vào tay cậu.’’

Phương Hưu: “Thế thì bà tôi chắc chắn thành lệ quỷ rồi. Tôi tận mắt thấy bà ấy chết bất đắc kỳ tử, lúc tắt thở còn mang đầy căm hận nữa.”

“… Bà ấy hận ai?”

“Hận tôi.” Phương Hưu đáp.

Lần đầu tiên Bạch Song Ảnh thấy trên mặt Phương Hưu không còn vẻ ung dung thường ngày, kỳ lạ là hắn chẳng hề cảm thấy hả dạ.

Trên gương mặt ấy là một nỗi buồn nhẹ nhàng, nhưng rõ rệt.

Chỉ là nỗi buồn ấy rất nhanh tan đi, nhường chỗ cho một thứ gì đó nặng nề hơn.

Phương Hưu khẽ nhíu mày: “Thật sự điều tra tiếp thế này ổn chứ? Nếu mỗi nhà quỷ đều dúi cho Giả Húc một món gì đó, mà anh ta lại không được phép vứt, chẳng phải sau này sẽ phải vác theo cả đống bao bì gói quà? Phong cách sống của dân làng Núi Ngôi này thật sự quá chất phác rồi…”

Còn mong chờ gì nữa đây, Bạch Song Ảnh chán nản quay đầu sang chỗ khác.

Trời đã tối mịt, mưa gió ầm ào, tà ma lâu lâu lại sượt qua vai áo. Không ai muốn tụt lại phía sau, mọi người bước chân mỗi lúc một nhanh. Kết quả là, Phương Hưu lại tụt xuống cuối hàng.

Chuẩn xác mà nói, là anh cùng Bạch Song Ảnh tụt xuống cuối hàng. Bạch Song Ảnh thong dong tản bộ, bước còn chậm hơn anh.

“Anh có ngửi thấy mùi gì không?” Đi gần tới đền thờ, Phương Hưu khịt khịt mũi.

Trong không khí dường như thoang thoảng mùi khét.

Sắc mặt Bạch Song Ảnh đột nhiên biến mất, hắn giơ tay bóp chặt gáy Phương Hưu, năm ngón như kìm sắt. Mưa rơi ào ào tạt lên đôi mắt trắng dã ấy, vậy mà Bạch Song Ảnh chẳng thèm chớp lấy một lần.

“Đừng tới gần.” Hắn nói.

Phương Hưu còn chưa kịp hỏi “tại sao”, thì đã nghe thấy tiếng thét chói tai của Mai Lam.

Ngay sau đó, anh thấy Tóc Vàng hớt hải chạy về phía mình, mới được nửa đường thì vấp ngã, bị một thứ gì đó kéo ngược vào bóng tối. Cơn lạnh thấu xương ập đến, Phương Hưu dựng đứng lưng, quay người tính chạy.

Cùng lúc ấy, Bạch Song Ảnh đột ngột kéo mạnh Phương Hưu vào lòng, màn mưa xung quanh lập tức vặn vẹo méo mó. Phương Hưu nhận ra tiếng mưa bên tai mình nhỏ đi hẳn, thậm chí cả tiếng thở cũng biến mất.

Đây là năng lực của Bạch Song Ảnh, hình như là “Ngụy trang”? Phương Hưu không dám chắc.

“Suỵt.” Bạch Song Ảnh khẽ giữ lấy cậu trong lòng: “Đừng cử động, cậu ta sẽ không phát hiện ra cậu đấy.”

Phương Hưu sững lại, không hề giãy giụa, mà thuận thế ôm lấy lưng Bạch Song Ảnh.

Dù gì tà ma cũng là tà ma. Bạch Song Ảnh lạnh như băng, ngực không có nhịp tim, cũng không thấy hơi thở, ôm vào có chút kỳ quặc.

Nhưng cơ thể hắn lại mang mùi rất dễ chịu. Không những không hôi tanh, mà còn phảng phất hương cỏ cây ẩm ướt, dịu nặng và trầm ổn. Phương Hưu nhịn không được, nhắm mắt lại, khẽ ngửi hai cái.

“Áo đỏ kia, tao thấy mày rồi.” Một giọng đàn ông trầm đυ.c vang lên giữa tiếng xích sắt kéo lê: “Mau cút ra đây, ra sớm còn đỡ phải chịu khổ.”

Người kia càng lúc càng tiến lại gần, Phương Hưu nghiêng đầu, dần nhìn rõ diện mạo đối phương.

Đó là một gã đàn ông mặt mũi bặm trợn, cổ đeo duy nhất một miếng ngọc Phật, có lẽ là đồng bọn với tên đàn ông ngọc Phật trước đó.

Dưới cằm gã có một vết sẹo dài do dao để lại, dáng vẻ chẳng khác gì lưu manh hung thần. Gã mặc áo Polo đen, tay siết chặt một sợi xích sắt. Cuối sợi xích phân làm năm nhánh, gông chặt năm người đồng đội của Phương Hưu.

Giả Húc và Tóc Vàng dẫn đầu giãy giụa, cố gắng gỡ sợi xích khỏi cổ, nhưng vô ích.

Gã kia kéo bọn họ nhẹ như không, cứ như đó không phải năm người trưởng thành, mà là năm cái bóng bay lơ lửng.

“Xích câu hồn.” Bạch Song Ảnh cười khẩy, giọng đầy giễu cợt: “Ngay cả thứ này cũng lôi ra. Địa Phủ đúng là hết bài rồi.”

Phương Hưu cẩn thận phát ra tiếng khẽ: “Ý anh là gì?”

“Dù là tà ma hay hồn phách, một khi bị xích câu hồn trói lại thì tuyệt đối không thoát được.”

“Thế này thì ăn gian quá rồi.” Trải nghiệm người dùng cũ, người dùng mới khác nhau một trời một vực, Phương Hưu thật sự muốn viết đơn khiếu nại Địa Phủ.

Bạch Song Ảnh: “Có điều, phải đạo hạnh đủ sâu mới trói được tà ma. Người thường cầm thứ này thì chỉ xích được đồng loại thôi.”

Phương Hưu: “…”

Thì ra là thần khí đối nội, thất lễ thất lễ.

Khoan đã, ngọc Phật thay mạng còn có thể cướp đoạt, anh tạm coi là thiết kế lỗi của Địa Phủ. Nhưng quẳng luôn cả xích câu hồn vào vòng cúng tế thì khác nào ném gậy khuấy nồi? Nếu Địa Phủ thật lòng muốn họ đoàn kết phá “Ách”, sao lại làm mấy trò này?

Mọi chuyện càng lúc càng thú vị, Phương Hưu cụp mắt.

“Mau chui ra đây!”

Tên đàn ông mặt sẹo trợn mắt nhìn về phía chỗ Phương Hưu, gằn giọng như đang xua trâu bò: “Bắt đầu từ bây giờ, mỗi một phút mày không ra, tao sẽ chặt một ngón tay của tụi nó.”

Cuối xích, mấy người đồng đội của Phương Hưu cứng đờ toàn thân, càng vùng vẫy càng cuống. Quỷ của họ hình như cũng bị ảnh hưởng, bóng dáng chập chờn, không thấy hiện hình.

Phương Hưu khẽ “Chậc” một tiếng, dịch người trong lòng Bạch Song Ảnh.

Bạch Song Ảnh: “Cậu đừng nói là định ra đấy nhé?” Nhìn thế nào cũng không phải người tốt lành gì đâu?

“Anh ta nghiêm túc đấy, chặt tay không ảnh hưởng gì đến việc bắt người thử cấm kỵ.” Phương Hưu thấp giọng: “Nếu tôi không ra bây giờ, lỡ cả năm người kia bị thương tật, sau này thể nào cũng thù tôi. Như vậy thì bất lợi cho tôi ở mấy vòng cúng tế tiếp theo.”

“Cho nên cậu quyết định chết ở vòng này?” Bạch Song Ảnh kết luận.

“Không.” Phương Hưu bật cười: “Nhóm này cũng là kỳ cựu, chắc đã thu thập được không ít thông tin, tôi tiện thể đi dò hỏi luôn.”

“Nếu bọn họ định dùng tôi để thử cấm kỵ, thì tôi cũng có thể dùng bọn họ để thử lại, chẳng có gì sai nhỉ?”