“… Này, anh cũng ăn chút gì đi?” Phương Hưu hai tay nâng cái tay quỷ cụt: “Tôi thấy chỗ quầy mì cũng có bán, anh ăn đi.”
Đồ này chính tay tôi làm, tươi mới, nguyên chất, đảm bảo sạch hơn hàng sạp ngoài kia. Chỉ không biết có hợp khẩu vị không, lỡ như người ta lại chuộng loại ủ lâu.
Bạch Song Ảnh trơ mặt ra mấy giây, rồi mới gật đầu bảo ăn.
Phương Hưu nhanh chóng nhận ra vẻ mặt “Toàn dấu chấm hỏi” của đối phương:
“À thì, tôi thấy đám tà ma ngoài kia không dám vô đền thờ, nên đoán nơi này chắc ép tà ma yếu đi. Thế là tôi thử quăng ra mồi câu một con… Chủ yếu là kiếm dễ dùng, cắt mềm như bơ, không tốn bao nhiêu sức.”
Bạch Song Ảnh quay đầu nhìn anh, ánh mắt như đang nói: “Cậu lấy tôi ra làm khiên, còn tiện tay câu cá?”
Phương Hưu hiểu ngay. Anh lập tức “Giơ mặt ra” treo một cặp câu đối tưởng tượng.
Câu trái: “Sức không mạnh, giảm cũng không sao, tôi hiểu mà”. Câu phải: “Khổ đến vậy mà còn theo tôi vào, anh giỏi lắm”.
Hoành phi: “Biết ơn vì có anh”.
Bạch Song Ảnh: “…” Không thèm để ý nữa, cúi đầu răng rắc gặm tay quỷ.
“Thật ra tà ma thích ăn nhất là sinh hồn người sống, bổ cực.” Gặm được nửa cẳng tay, Bạch Song Ảnh đột nhiên bình thản nói.
Phương Hưu tỉnh ngộ: “Bảo sao bắt tụi mình làm vật tế. Mà nếu chúng tôi chết ở đây, sinh hồn rơi vào tay ai? Ai nhanh tay thì hưởng?”
“Cũng na ná vậy.” Bạch Song Ảnh tiếp tục gặm, hắn bắt đầu quen với một con người có trọng tâm suy nghĩ như phân.
“Uổng quá, nếu tôi chết, tôi muốn được anh ăn.” Phương Hưu lắc đầu đầy tiếc nuối.
Bạch Song Ảnh dừng nhai: “Vì sao?”
“Chết thì chết rồi, chẳng lẽ để người ngoài hưởng? Nước phù sa không chảy ruộng ngoài.” Phương Hưu nói như thể đang chia bánh chưng: “Tiện thể hỏi luôn, có cách nào để tôi chỉ định sinh hồn của mình cho anh không?”
Bạch Song Ảnh: “???”
Có người mong chết không tán hồn, có người ước kiếp sau đổi vận, Riêng tên này lại lo di chúc ai được ăn mình sau khi chết.
Hắn tưởng anh đùa, nào ngờ tên này rất thật.
“Không chỉ hồn tôi. Có người khác mà chết, tôi cũng điều phối được. Dinh dưỡng sinh hồn cao mà, anh phải bồi bổ nhiều chứ.”
“… Được.” Bạch Song Ảnh nhìn đâu đó giữa đạo lý và sai sai. Nghe lạ thật, nhưng cũng có lý.
Hắn khẽ nhúc nhích ngón tay, một sợi tóc dài tự rụng xuống. Nó bay trong lòng bàn tay hắn, xoay vòng như tơ, hóa thành một chiếc nhẫn đen tuyền.
Nhẫn dày dặn, mượt như ngọc, không thấy điểm nối, tựa một khối nguyên vẹn, do bóng tối kết thành.
“Người chết trong nửa canh giờ, cậu vẽ vòng quanh xác, chừa một lỗ hở, sau đó đặt nhẫn vào đó, như thế thì sinh hồn sẽ thuộc về tôi, tà ma khác không cướp được.”
Hắn ném nhẫn qua cho Phương Hưu.
“Thế còn tôi?” Phương Hưu chớp mắt: “Tôi chết rồi sao tự mình vẽ được?”
“Chỉ cần cậu đeo nhẫn thì từ bây giờ cậu sẽ là của tôi.”
Phương Hưu cầm nhẫn, ngắm hồi lâu. Chất liệu lạnh ngắt như đá cổ, bóng lên như ngọc, nhìn càng đẹp.
Anh bật cười, rồi đeo lên ngón giữa bàn tay trái.
…
Nửa tiếng sau, đền Núi Ngôi.
“… Cậu vô thẳng đây luôn à?” Giả Húc vừa nhai đầu heo, vừa lèm bèm: “Tôi nói thật chứ, nguy hiểm chết đi được.”
“Cũng bình thường thôi mà.” Phương Hưu nói.
Anh không mang đồ cúng theo về, mà gọi cả nhóm tới đền thờ ăn chung. Dù gì bên ngoài tà ma cũng không mạnh, mà ai cũng có lệ quỷ, đông người sẽ dễ đối phó.
Phương Hưu tựa vào tường, yên lặng nhìn cả đám đói lả vùi đầu ăn như hổ đói.
Khác với Bạch Song Ảnh, những lệ quỷ khác nhất định không chịu vào đền thờ, không có nghĩa khí tý nào.
Giả Húc vẫn đang lải nhải: “Sau này cẩn thận một chút. Cậu ra ngoài vào ban đêm đã dễ phạm cấm kỵ, lại còn mò đến mấy chỗ thế này.”
“Lần này coi như cậu gặp may, lần sau nhớ nghĩ thêm vài khả năng khác, đừng có liều lĩnh quá.”
“Ra ngoài buổi đêm không phạm cấm kỵ gì cả.” Phương Hưu đáp lại như thể đang tán gẫu: “Anh Miên với Mạch Tử trời chưa sáng đã rời khỏi nhà. Nếu thực sự phạm cấm kỵ, thì hai người họ cũng phạm cùng một điều, lẽ ra chết cũng phải giống nhau mới đúng.”
“Còn về đền thờ ấy mà. Tà ma không vào đền thờ, hoặc là đền thờ có khả năng trừ tà, hoặc là bên trong còn có thứ tà môn hơn. Mà quỷ của tôi không cảnh báo gì cả, chắc không phải vế sau.”
“Đã thế đền thờ này có thể trừ tà, vật tế còn dâng cả sữa bò hiệu Vượng O, nhìn kiểu gì cũng không giống cạm bẫy.” Nói tới đây, Phương Hưu tiện thể nhắc đến giả thuyết “Chỉ được ăn vật tế”.
Giả Húc nghẹn họng hồi lâu: “Cái bà dì bị ăn kia, biết đâu là do ăn đồ địa phương nên trúng, còn đồ mang từ ngoài vào thì lại không sao…”
Nói đến nửa chừng, Giả Húc đột nhiên khựng lại. Anh ta nhớ Tóc Vàng ban ngày từng nhai dây lưng, sau đó vẫn nôn. Mà dây lưng thì là đồ của cậu ta, chắc chắn được xem là đồ bên ngoài.
Được rồi, Phương Hưu suy nghĩ cũng khá toàn diện, nhưng mà…
“Nhưng cậu không thể xác định 100% được.” Giả Húc trầm giọng: “Cái tượng thần đó nhìn phát là biết có vấn đề, không chừng còn có kiêng kỵ khác.”
“Tôi phải xác định 100% kiểu gì?”
Phương Hưu không hiểu thì hỏi lại liền: “Chẳng lẽ tôi nên dụ đồng đội đi thử trước? Hoặc đi tóm kẻ địch ở đâu đó về, bắt anh ta test giùm à?”
Anh hỏi vô cùng chân thành, nhưng nghe thế nào cũng thấy mùi cà khịa.
Nhìn tên này có xu hướng chuyên đi hại người, Bạch Song Ảnh khó nhịn bật cười, tâm trạng cũng tốt lên không ít.
“Thì anh bảo anh ta tỏ vẻ đi, khen một câu ‘’Anh Giả sáng suốt là xong’’.” Mấy bước phía xa, thiếu niên u ám lầm bầm một câu.
Giả Húc không nói được lời nào, vành tai với má đỏ như gấc chín. Nhưng đến lúc mọi người ăn uống no nê, khí thế lãnh đạo của anh ta lại quay về như cũ.
“Lúc đến đây tôi có quan sát rồi, trong thôn tà ma vẫn khá ngoan, cấp độ cũng không cao lắm. Mọi người có thể tiếp tục điều tra trong làng.” Giả Húc nghiêm túc nói: “Có một số manh mối có khi chỉ hiện ra vào ban đêm. Đã đến để tìm "Ách", thì chúng ta phải hiểu rõ nơi này từ trong ra ngoài.”
Cô gái dân văn phòng giơ tay, hơi chần chừ: “Hình như tôi từng nghe nói về chỗ này…”
Ánh mắt Giả Húc sáng lên: “Cô nói thử xem.”
“Tôi có chút ấn tượng với "Núi Ngôi", trước đây từng vào nơi đó một lần…”
Cô gái họ Bạch tên là Mai Lam. Cô trang điểm thanh lịch, nhưng thật ra là chủ một cửa hàng tranh chữ.
Cửa hàng của cô từng bán loại nghiên mực có tên là “Nghiên Núi Ngôi”. Loại nghiên này sản lượng rất ít, chỉ có một ngôi làng duy nhất sản xuất, gọi là làng Núi Ngôi.
Theo hồi ức của Mai Lam, loại nghiên Núi Ngôi này đã ngừng sản xuất nhiều năm. Tuy nhiên, cô chỉ là người bán, không rõ nguyên nhân cụ thể.
“Nếu tôi nhớ không lầm, làng Núi Ngôi nằm ở tỉnh Canh. Núi Ngôi nằm ngay biên giới núi Khư, phía tây bắc một vùng đó.” Mai Lam vừa nói vừa ra hiệu bằng tay.
Phương Hưu bỗng nhớ lại kiến thức địa lý trung học. Núi Khư là một trong những cụm núi lớn nhất thế giới, thường xuất hiện trong đề thi trắc nghiệm.
Nhưng điều khiến anh ấn tượng sâu sắc không phải vì mê học, mà là do dân chúng thường đặt cho những ngọn núi nhỏ lân cận những cái tên vô cùng bá đạo. Như “Núi Quần Đùi”, “Đồi Chó Sủa” v.v., mấy cái tên ấy cực kỳ được học sinh yêu thích, khiến lớp học lúc nào cũng tràn ngập tiếng cười.
So với những cái tên đó, cái tên “Núi Ngôi” lại đứng đắn đến mức cảm động.(*Ngôi嵬: cao vυ"t; cao lớn)
Nếu cái làng này thật sự là “Làng Núi Ngôi”...
“Nói cách khác, chúng ta thực chất đang ở tỉnh Canh, nơi này tồn tại thật ở hiện thực.” Giả Húc nuốt nước bọt nói.
Tên Tóc Vàng cười toe: “Hê, tôi biết ngay mà! Biết đâu cách mười dặm còn có cả đồn công an ấy chứ.”
Nghĩ đến khả năng họ vẫn còn đang ở dương gian, tâm trạng mọi người liền ổn định hơn một chút, cùng nhau đi theo Giả Húc ra ngoài.
Trước khi đi, ánh mắt Giả Húc lướt qua người Phương Hưu, dừng lại trên chiếc nhẫn mới toanh của anh một lúc lâu.
...
Có đồ ăn, có nước uống, lại có chút hy vọng, mọi người không còn quá hoảng loạn. Bọn họ lần lượt kiểm tra từng căn phòng sáng đèn, chăm chú lắng nghe âm thanh vọng ra từ cửa sổ.
Trong phòng có tiếng người trò chuyện, tiếng trẻ con nô đùa vang lên không dứt. Nghe thoáng qua thì rất tự nhiên, nhưng nghe kỹ lại, những câu nói đó giống như AI đọc văn bản loạn xạ, không mang chút ý nghĩa gì.
Âm thanh từ cuộc trò chuyện truyền đến kèm theo tiếng rè rè của tivi đời cũ. Dù rõ ràng biết rằng mấy căn nhà này đã bị bỏ hoang từ lâu, bên trong chắc chắn không thể có tivi.
Tóc Vàng sợ đến mức văng tục liên tục, Thành Tùng Vân thì chắp tay niệm Phật lắp bắp.
“Để tôi vào xem thử.”
Khi tìm đến được một căn nhà chỉ có một người, Giả Húc chủ động lên tiếng.
Vừa dứt lời, anh ta liền gọi Hoạ Bì ra. Hoạ Bì cười khanh khách không ngừng, hai tay nhẹ nhàng lướt lên mặt Giả Húc. Chỉ trong chớp mắt, da mặt Giả Húc liền rữa ra, toàn thân tỏa ra âm khí, trông chẳng khác gì một cương thi sống.
Đây đại khái là năng lực của Hoạ Bì, Phương Hưu thầm nghĩ. Sau đó, anh liền thấy Giả Húc bước đến trước mặt mình.
“Cậu có thể cho tôi mượn lệ quỷ không?” Giả Húc hỏi thẳng thừng.
“Yêu thuật của Hoạ Bì không thể gián đoạn, cũng không thể phòng ngự, tôi cần sự trợ giúp từ một lệ quỷ bên ngoài. Cậu và mấy người khác, mỗi người đều có một con lệ quỷ bảo vệ.”
Phương Hưu sững người: “Anh phải hỏi Bạch Song Ảnh có đồng ý không đã.”
Thực ra anh muốn từ chối ngay tại chỗ. Nhưng khổ nỗi Giả Húc nói quá khéo, mà anh lại là người duy nhất nuôi lệ quỷ mà còn vui vẻ với việc đó.
Lúc này, Bạch Song Ảnh đang đứng một góc trong nhóm, vừa nhìn đông vừa nhìn tây. Giả Húc lập tức chủ động bước đến chỗ hắn.
Phương Hưu quay đầu nhìn, hai người kia vừa hay bị bóng cây che khuất, không nhìn rõ được hình dáng.
Anh mà đứng đó nghe lén thì có phải hơi kỳ không? Dù sao anh cũng không phải người giám hộ của Bạch Song Ảnh, lệ quỷ cũng cần không gian riêng để giao tiếp xã hội…
Bên kia.
Đối diện với Bạch Song Ảnh, Giả Húc có chút căng thẳng. Anh ta hạ thấp giọng, nhắc lại lời xin giúp đỡ, lần này còn nói thêm vài câu.
“Phương Hưu nói ngài là diễm quỷ, tôi biết ngài rất mạnh, thực lực ngày càng tăng.” Giả Húc nói: “Hoạ bì của tôi rất sợ ngài, trong từ đường ngài cũng biểu hiện rất đặc biệt.”
“Tôi không có ý gì khác, chỉ muốn chào hỏi một chút. Tôi đảm bảo sẽ không làm hại Phương Hưu, mọi người cùng nhau hợp tác vui vẻ, sống chung hòa thuận…”
Câu sau Giả Húc không nói nổi nữa.
Đối diện anh ta, Bạch Song Ảnh đang mỉm cười.
Phần lớn thời gian, ác quỷ này mặt không cảm xúc. Khuôn mặt xinh đẹp ấy, so với “Khuôn mặt” thì giống đạo cụ chờ sử dụng hơn.
Ngay lúc này, cảm giác đó với Giả Húc càng mãnh liệt hơn bao giờ hết.
Nụ cười của Bạch Song Ảnh rất đẹp, nhưng cực kỳ không hợp cảnh. Giống như một thứ gì đó chưa từng gặp loài người, đang loay hoay tập cười trên một gương mặt người.
Cảm giác méo mó dị thường ập thẳng vào mặt, da gà của Giả Húc nổi đầy, da mặt của anh ta run bần bật trong bóng tối.
“Cậu muốn xin tôi điều gì?” Bạch Song Ảnh cười hỏi.
Giả Húc há miệng, nhưng không phát ra tiếng.
Một nỗi sợ bị nhìn thấu dâng lên, anh ta đã thấy chiếc nhẫn mới của Phương Hưu, từng nghĩ nếu mình làm thân được với Bạch Song Ảnh, có khi cũng được nhận phúc lợi tương tự…
“Cậu muốn xin tôi điều gì?” Bạch Song Ảnh lặp lại, giọng điệu y hệt như vừa rồi.
Giả Húc không dám nhúc nhích.
Anh ta từng nghĩ, Phương Hưu tính tình chậm chạp, không biết cách nịnh nọt Bạch Song Ảnh. Còn mình thì giỏi xã giao hơn, chắc chắn sẽ dễ thành công hơn…
“Cậu muốn xin tôi điều gì?” Nụ cười của Bạch Song Ảnh càng lúc càng rạng rỡ. Môi mỏng nhợt nhạt hé ra, lộ một khoang miệng đen ngòm.
“Kh… Không có gì cả, tôi về đây!” Giả Húc cố gắng lắm mới nặn ra được câu này. Anh ta sai rồi, sai đến rợn người. Ác quỷ làm gì mà biết nhân tình thế thái, phải chạy!
Bạch Song Ảnh thảnh thơi bước đến bên cạnh Phương Hưu.
Phương Hưu không nhịn được hỏi: “Nói xong rồi hả?”
Bạch Song Ảnh khẽ ừ một tiếng: “Tôi không đi.”
Nói rồi hắn dừng lại một chút, bổ sung: “Cậu ta tò mò về chiếc nhẫn của cậu, cũng muốn có một cái.”
Phương Hưu ngơ ngác. Giả Húc tự nguyện dâng đồ ăn cho quỷ của anh? Cái tinh thần này thực sự khó tưởng tượng nổi.
“Trông anh ta cũng tốt bụng đấy chứ, anh có cho hắn không?”
Bạch Song Ảnh: “Không, nhìn là thấy không ngon rồi.”
Thật ra, đó mới là kiểu người mà hắn quen thuộc, lúc nào cũng tự cho mình thông minh, mà lại không đủ thông minh.
Bạch Song Ảnh ngẩng mắt, cặp con ngươi trắng dã hướng về phía đông làng.
Phía đông làng Núi Ngôi, trước đền Núi Ngôi.
Một người đàn ông đeo ngọc Phật kéo kéo sợi xích. Đầu bên kia xích là một kẻ ăn mặc rách rưới, chính là tên điên đã xuất hiện từ đầu cúng tế.
Gã điên đó mặt mũi dơ bẩn, lẩm bẩm điều gì trong miệng. Tay trái gã liên tục cào cấu lên người, tay phải lại buộc chặt lấy một cây đuốc.
“Nhanh lên.” Người đàn ông đeo ngọc Phật không thèm để ý đến đám u hồn lang thang vây xem, đá mạnh tên điên vào đền thờ.
“Đốt đi, đốt sạch cho tao.” Gã sốt ruột thúc giục.