Buổi chiều, Bạch Song Ảnh không chọn những địa điểm du lịch nổi tiếng ồn ào, mà lại chọn một quán cà phê mèo. Quán cà phê mèo này nằm ở một nơi khá hẻo lánh, bởi vì mọi người trẻ đều đang bận đi làm, nên hai người họ nghiễm nhiên trở thành những vị khách duy nhất của quán.
Bạch Song Ảnh rất hài lòng. Buổi trưa, hắn đã bị Phương Hưu kéo đến một khách sạn ồn ào náo nhiệt, nhìn quá nhiều con người như thế đã thấy phiền rồi.
Lần này đến lượt Phương Hưu phải kinh ngạc.
Ai cũng biết rằng động vật nhỏ rất ghét tà ma, ở một số nơi còn có tục lệ dùng mèo đen và chó đen để trừ tà. Nhưng khi đám mèo trong quán nhìn thấy Bạch Song Ảnh, chúng lại lũ lượt kéo đến quấn lấy hắn, khiến cho Phương Hưu trở thành kẻ bị hắt hủi.
Bạch Song Ảnh ngồi ở một góc, vạt áo hắn bị mèo đè kín, thậm chí còn có vài con mèo nhảy lên đùi hắn, dụi đầu vào tay áo hắn. Một chú mèo mướp gan dạ còn dám nhảy lên vai Bạch Song Ảnh, dùng móng vuốt kéo lấy mái tóc dài của hắn.
Tiếng mèo kêu gừ gừ vang lên không ngớt.
Nhưng vẻ mặt của Bạch Song Ảnh lại rất thoải mái, không hề lạnh lùng như khi đối diện với con người. Hắn mặc cho đám mèo kia chà đạp lên bộ đồ trắng của mình, cũng không hề tức giận khi tóc bị chúng liếʍ.
Phương Hưu không tin vào điều đó, cố gắng tiến lại gần, nhưng đám mèo lại cảnh giác tránh xa anh.
Phương Hưu biết rằng mình đã gây ra quá nhiều tội ác, sát khí trên người anh rất nặng, nên anh đã chuẩn bị tinh thần cho tình huống này rồi. Nhưng như vậy thật là bất công, Bạch Song Ảnh rõ ràng là một con tà ma đàng hoàng mà!
Phương Hưu hoàn toàn bối rối.
... Tại sao chứ? Chẳng lẽ Bạch Song Ảnh là bạc hà mèo thành tinh?
... Đúng là trên người Bạch Song Ảnh có mùi hương thơm ngát của thực vật, nhưng bạc hà mèo đâu có màu trắng?
Phương Hưu cẩn thận hỏi: "Chẳng lẽ anh là đại vương mèo yêu à?"
Ai cũng biết mèo là chất lỏng, có lẽ bản thể của Bạch Song Ảnh chỉ là một loại dị tượng nào đó.
Bạch Song Ảnh đáp: "Tôi chỉ thích động vật thôi."
"Con người cũng là động vật mà."
"Nhưng động vật không có nhiều chuyện rắc rối như con người."
"... Thì đúng là vậy."
Phương Hưu rón rén chen đến ngồi cạnh Bạch Song Ảnh, quyết định tranh thủ vuốt ve mèo ké. Chú mèo mướp nọ liền giơ vuốt lên định cào anh, nhưng lại bị Bạch Song Ảnh túm lấy gáy, đặt trước mặt Phương Hưu.
Phương Hưu xoa xoa người nó hai cái. Tai chú mèo mướp cụp xuống, thân hình nó khẽ run rẩy.
Phương Hưu thở dài: "Thôi vậy."
Đây là tác dụng phụ của việc gϊếŧ quá nhiều người, anh chấp nhận.
Và thế là, Bạch Song Ảnh vuốt ve lông mèo cả buổi chiều, còn Phương Hưu thì vuốt tay áo của Bạch Song Ảnh cả buổi chiều, cả hai người đều đã có một khoảng thời gian vui vẻ.
Cho đến khi màn đêm buông xuống.
Trước khi đến khu phố đi bộ, Phương Hưu đã đặc biệt mua hai bó hoa. Anh không muốn gây khó dễ cho chủ cửa hàng, nên đã không đặt hoa cúng, mà chỉ yêu cầu phối màu nhã nhặn và có chút "Trung Thu".
Sau vài năm, khu phố đi bộ không có nhiều thay đổi.
Cửa hàng điện máy vẫn mở cửa như thường lệ, nằm ngay cạnh cổng khu phố đi bộ, còn có thể nhìn thấy ngay khi bước vào. Quán trà sữa bên cạnh cửa hàng điện máy cũng vẫn còn mở và bán món trà sữa hoa quế.
Nhân viên của cửa hàng điện máy là một người đàn ông mập mạp, có khuôn mặt rất phúc hậu, tự xưng là phó quản lý của cửa hàng. Trên bảng ảnh của cửa hàng còn treo ảnh của Lê Thước.
Lê Thước trong ảnh vẫn để kiểu tóc nhuộm highlight đó, anh ta nháy mắt với người chụp ảnh, cười rất tươi.
"Tôi có thể để hai bó hoa này ở đây được không?" Phương Hưu chỉ vào bức ảnh của Lê Thước: "Anh ấy coi như là một người bạn của tôi, tôi đến thăm anh ấy."
Người nhân viên béo ngạc nhiên hỏi: "Anh quen thầy của tôi à?"
"Thầy của anh?"
"Vâng, anh ấy đã từng dẫn dắt tôi mấy năm trước, tay nghề của anh ấy rất giỏi. Nhưng vào dịp Trung Thu năm nào đó, anh ấy đột nhiên không đến nữa, gọi điện thoại không được, đến chỗ ở tìm cũng không thấy ai. Chúng tôi đều biết là anh ấy đã xảy ra chuyện gì đó, nhưng lại không biết cụ thể là chuyện gì."
Người nhân viên béo kích động nhìn Phương Hưu: "Rốt cuộc anh Lê đã xảy ra chuyện gì vậy? Có người nói anh ấy bị bắt, có người nói anh ấy gặp tai nạn, tóm lại là có đủ mọi lời đồn."
Quả nhiên, vì có người nhà và bạn gái của Lê Thước, nên cảnh sát đã không công khai chuyện của anh ta.
Phương Hưu mím môi nói: "Anh ấy đã hy sinh khi cứu người."
Người nhân viên béo ngẩn người một lúc: "Vậy thì phải được tuyên dương là người tốt việc tốt chứ, sao lại không thấy báo chí đưa tin gì cả?"
Phương Hưu đáp: "Chuyện này hơi phức tạp, tôi cũng không tiện tiết lộ chuyện riêng tư của người khác."
"Thôi vậy. Chuyện anh Lê cứu người cũng không có gì lạ, anh ấy là một người rất trượng nghĩa mà... Cảm ơn anh nhé, đã cất công đến đây một chuyến, anh có phiền nếu tôi nói chuyện này với ông chủ không? Như vậy cũng coi như là giúp ông ấy giải tỏa được một nỗi lo."
Người nhân viên béo thở dài một hồi, rồi nhận lấy hai bó hoa.
"Không phiền đâu."
Người nhân viên béo gật đầu: "Anh ơi, hay là anh chụp một tấm ảnh kỷ niệm với bạn của anh đi, hôm nay cửa hàng chúng tôi sẽ miễn phí cho anh."
"Không cần đâu, chúng tôi chụp rồi." Phương Hưu xua tay.
Người nhân viên béo: "?"
Anh ta đã quản lý cửa hàng này trong vài năm gần đây, nhưng đây là lần đầu tiên anh ta nhìn thấy người này.
Anh ta vừa định hỏi thêm thì Phương Hưu đã đi xa.
...
Khu phố đi bộ vào ban đêm trông chẳng khác gì một nơi tế lễ, chỉ là những người đi đường đều có khuôn mặt rõ ràng.
Phương Hưu nhanh chóng tìm thấy quầy bán kẹo bông, mua cho Bạch Song Ảnh một chiếc kẹo bông gòn thật to. Anh cũng tiện tay mua cho mình một chiếc, chuẩn bị đón xem màn pháo hoa vào buổi tối.
Bạch Song Ảnh nếm thử một miếng kẹo bông gòn, cảm thấy nó có vị ngọt nhẹ và xốp hơn cả sinh hồn. Hắn thấy rất mới lạ, nên đã nhìn quầy hàng thêm vài lần, Phương Hưu đã mua cho hắn thêm một chiếc kẹo bông gòn vị trái cây.
"Dù sao thì cũng tiêu không hết tiền, anh cứ ăn thoải mái đi."
Phương Hưu vừa ăn mực nướng vừa ngước nhìn bầu trời đêm quang đãng. Tết Trung thu đã qua, nhưng trăng vẫn còn rất tròn.
"Tôi còn rất nhiều việc muốn làm mà chưa làm được, sao tự dưng lại chỉ được nghỉ có một ngày thế này." Anh lẩm bẩm.
Bạch Song Ảnh nói: "Cậu chỉ cần hoàn thành cúng tế là được rồi."
Nếu Phương Hưu thực sự có thể giúp hắn giải phong ấn một cách thuận lợi, thì cùng lắm hắn sẽ đợi đến khi Phương Hưu chết rồi mới hủy diệt thế giới loài người.
Phương Hưu quay đầu lại nhìn hắn: "Nếu tôi chết trong khi cúng tế thì sao?"
"Tôi sẽ tiếp tục giúp cậu, cậu..."
"Nếu tôi chết, anh có buồn không?" Phương Hưu hỏi trước khi Bạch Song Ảnh kịp nói hết câu.
Bạch Song Ảnh nhìn Phương Hưu một lúc rồi đáp: "Không."
Hắn chưa bao giờ nói dối chỉ để làm vui lòng con người, dù là trước đây hay bây giờ. Quan trọng hơn nữa là, hắn không nghĩ rằng mình có thể lừa gạt được tên lừa đảo ranh mãnh như Phương Hưu.
Nghe được câu trả lời này, Phương Hưu vui vẻ nói: "Quả nhiên là vậy, đó là lý do tại sao tôi lại nghĩ anh là một người bạn hoàn hảo. Cảm ơn anh vì ngày hôm nay, tôi đã có một khoảng thời gian rất vui vẻ."
Bạch Song Ảnh nghi hoặc hỏi: "Không phải con người thường muốn được người khác quan tâm hơn sao?"
Phương Hưu giơ hai ngón trỏ lên, tạo thành hình chữ "X" trước ngực.
"Đây là tôi và anh."
Phương Hưu nhẹ nhàng nói: "Tôi có mục đích của mình, anh cũng có chấp niệm của anh. Người và quỷ vốn khác đường, chúng ta chắc chắn sẽ phải chia tay."
"Hiện tại chúng ta đang ở điểm giao nhau. Còn sau khi chia tay, anh có nghĩ gì về tôi thì cũng không còn quan trọng nữa, vì chúng ta chắc chắn sẽ không gặp lại nhau đâu, Bạch Song Ảnh."
Bạch Song Ảnh không thích những lời nói quá tuyệt đối như vậy.
Hắn suy nghĩ một lát rồi nói: "Biết đâu cậu lại có thể quay trở lại thế giới loài người, sau đó chết bất đắc kỳ tử. Như vậy cậu sẽ biến thành lệ quỷ, chúng ta vẫn có thể gặp lại nhau mà."
Phương Hưu: "... Cảm ơn anh nhé, nhưng tôi nghĩ là tôi sẽ không chết bất đắc kỳ tử đâu."
Nói xong, anh liền ngoắc ngón tay tạo thành hình chữ "X": "Tôi sẽ bật mí cho anh một bí mật, điểm giao nhau có một lợi ích rất lớn, chỉ có con người mới biết được thôi."
Bạch Song Ảnh im lặng quan sát hai ngón tay kia.
Phương Hưu cười nói: "Hai ngón tay dính chặt vào nhau, điểm giao nhau rất ấm áp, cũng mang lại cho con người cảm giác yên tâm."
Có lẽ Bạch Song Ảnh đi theo anh chỉ là để ăn sinh hồn ngon lành, nhưng Phương Hưu không quan tâm. Cho đến tận bây giờ, con quỷ của anh đã không còn giống như một người ngoài cuộc nữa, mà cả hai người họ dường như đã thực sự trở thành những người bạn đồng hành cùng nhau trên một con đường.
Cảm giác này thật tuyệt vời, khiến Phương Hưu cảm thấy rất luyến tiếc. Nếu Bạch Song Ảnh cảm thấy buồn vì cuộc chia ly của bọn họ, thì anh lại càng khó xử hơn.
Con quỷ của anh vô tình như vậy, thật tốt.
Cảm giác này giống như việc viết sẵn một bức di thư vậy. Anh biết rằng mình sẽ không bao giờ nhận được hồi âm, nên anh có thể thỏa sức viết ra những bí mật, những điều tiếc nuối và những tâm nguyện của mình.
Bạch Song Ảnh không nói gì thêm, pháo hoa trên bầu trời cũng không hề nở rộ.
Ông chủ quán kẹo bông thấy hai người cứ đứng ngây ra nhìn trời, nên không nhịn được mà nhắc nhở: "Hai cậu đến xem pháo hoa à? Năm nay trên phố không có bắn pháo hoa đâu."
Phương Hưu kinh ngạc hỏi: "Tại sao ạ...?"
Ông chủ quán kẹo bông đáp: "Bọn họ nói là có nguy cơ gây hỏa hoạn, nên đành chịu thôi."
Phương Hưu lộ vẻ thất vọng tràn trề, anh đã đứng đợi ở đây cả tiếng đồng hồ quý báu rồi vậy mà...!
Thấy thời gian không còn sớm, Phương Hưu chán nản mua hai chiếc kẹo bông gòn cuối cùng. Anh theo thói quen đưa cho Bạch Song Ảnh, nhưng hắn lại không nhận.
Bạch Song Ảnh vẫn không thể hiểu được nguồn gốc "Cảm giác yên tâm" của Phương Hưu, nhưng hắn đã cố gắng suy nghĩ rất lâu.
Trước đó, hắn biết Phương Hưu là một sát thủ âm phủ, mục tiêu đều là những người sống nợ máu chồng chất. —— Phương Hưu chỉ gϊếŧ người vì lợi ích của mình, nhưng lại rất hào phóng chia sẻ sinh hồn cho hắn.
Hiện giờ, hắn biết Phương Hưu sẽ sảng khoái chia sẻ tất cả. Con người này chỉ muốn cả hai vui vẻ ở bên nhau, cho đến giây phút chia tay.
Bạch Song Ảnh đột nhiên cảm thấy, điều này còn vui hơn nhiều so với việc đáp lại lời cầu xin.
Bạch Song Ảnh chưa bao giờ niêm yết giá cho việc cúng, hắn không cần phải thanh toán từng khoản một. Hắn chủ động giúp Phương Hưu, Phương Hưu vui vẻ cảm ơn, hắn không làm gì, Phương Hưu cũng sẽ không ghét hắn.
Tại sao những người khác không thể như vậy? Bạch Song Ảnh nghĩ mãi không ra, cũng lười suy nghĩ.
Nhưng chỉ một mình hắn hài lòng thì không thể coi là "Ở chung vui vẻ".
Bạch Song Ảnh lấy ra Đào Cốt Sát, ánh đèn đường phủ lên pháp khí trắng bệch một lớp màu vàng.
Hắn đứng sau lưng Phương Hưu, dùng tay trái cầm cành đào nắm lấy tay trái của anh. Bạch Song Ảnh dễ dàng dẫn "Mồi lửa" của Phương Hưu, sau đó chỉ lên trời một cái.
Ngọn lửa đỏ rực trong nháy mắt nở rộ trên bầu trời, chúng rực rỡ và tươi rói, còn đẹp hơn cả cảnh tượng trong cúng tế.
Khu phố đi bộ trở nên ồn ào, Bạch Song Ảnh có thể cảm nhận được sự xao động của quỷ sai, nhưng không sao cả.
Muốn phạt thì cứ phạt, hắn không quan tâm đến sắc mặt của Địa Phủ.
Phương Hưu ngừng thở trong giây lát, có chút gấp gáp. Áo của Bạch Song Ảnh bị nắm chặt, hơi đau.
Như vậy chắc là đủ rồi, Bạch Song Ảnh nghĩ.
"Như vậy không được." Phương Hưu nói.
Anh quay đầu lại, nhìn Bạch Song Ảnh với ánh mắt rực lửa: "Sau hôm nay, tôi sẽ muốn nhiều hơn nữa."