Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Đừng Sợ, Chúng Tôi Cũng Chẳng Phải Người Tốt Gì Đâu

Chương 7: Thần Vô Tướng (4)

« Chương TrướcChương Tiếp »
Trước khi ra khỏi cửa, Phương Hưu khẽ kéo tay áo Bạch Song Ảnh: “Giờ đổi anh nắm tôi đi.”

“Tại sao?” Bạch Song Ảnh vốn định giả vờ không nghe, nhưng không nén nổi tò mò.

“Tà ma ngoài kia chỉ đi vòng vòng, không xông vào xé xác hết tụi mình, tức là chúng nó cũng có quy tắc.” Phương Hưu hạ giọng: “Mà có quy tắc thì sẽ lịch sự. Tà ma lịch sự, chắc chắn sẽ không giành đồ ăn người khác đã gói đem đi.”

Bạch Song Ảnh ngẫm một lúc mới kịp hiểu. Người khác là hắn. Đồ ăn đã đóng gói là Phương Hưu.

… Nghe thì đúng mà sao lại sai sai chỗ nào ấy.

“Lỡ như chúng cố tình tấn công, cậu định làm gì?” Bạch Song Ảnh cố tình hỏi thêm.

Phương Hưu nghiêng đầu nghĩ ngợi: “Thì anh dùng năng lực, để tụi nó không nhìn thấy mình nữa?”

… Tên này biết năng lực của hắn?

Tựa như vừa tỉnh rượu, ánh mắt Bạch Song Ảnh bỗng chĩa thẳng vào ngực Phương Hưu, trắng đến lạnh lẽo.

Mà Phương Hưu vẫn chẳng nhận ra, tiếp tục lẩm bẩm: “Hôm qua anh khiến anh Miên và Mạch Tử không phát hiện ra anh, chắc mấy tà ma cũng sẽ bị lừa thôi.”

“Cậu phát hiện bằng cách nào?” Giọng của Bạch Song Ảnh không có cảm xúc.

“Một khuôn mặt đẹp như vậy, mà bọn họ lại coi như người thường, thật chẳng hợp lý. Dù có cố ý nói dối đi nữa, người bình thường cũng sẽ nhìn thêm mấy lần.”

Phương Hưu rất nghiêm túc: “Nên tôi đoán anh làm gì đó che giấu rồi, tốt lắm.”

Từ “Đẹp như vậy” được anh nhấn đi nhấn lại.

Nói xong, anh còn ngắm thẳng mặt Bạch Song Ảnh vài giây, ánh mắt sáng rực, không giấu nổi vẻ tán thưởng.

Bạch Song Ảnh: “…”

Hắn đành rút ánh nhìn khỏi ngực đối phương, ngửa mặt nhìn trần nhà.

Phương Hưu đặt tay lên cửa: “Anh đừng sợ. Nếu không được thì tôi sẽ nghĩ cách khác.”

“Tôi làm được.” Bạch Song Ảnh nắm chặt lấy cánh tay Phương Hưu: “Đi thôi.”

Từ xưa đến nay, người đời cứ bảo hắn tâm tính thất thường, nhưng giờ đây hắn lại thấy mình đang mắc kẹt ở chính giữa, không giận cũng không cười nổi. Cảm xúc ổn định đến mức khó chịu.

“Két”. Cửa mở ra, rồi khép lại sau lưng họ.

Đêm mưa lạnh lẽo, bên ngoài thậm chí còn sáng hơn trong nhà. Ngưỡng cửa như ranh giới giữa hai thế giới.

Phương Hưu cẩn thận đóng cửa lại, quay người và lại thấy hai thi thể quen thuộc.

Một ngày trôi qua, xác của anh Miên và Mạch Tử vẫn nằm nguyên chỗ cũ, thịt nát trôi trắng bệch, thân thể phình ra vì nước mưa.

Ánh mắt Phương Hưu dừng lại nơi kiếm đồng tiền cắm giữa ngực Mạch Tử.

Thanh kiếm này không lớn, dài tầm cẳng tay người trưởng thành, thân kiếm gắn đầy tiền xu gỉ sét, đã vỡ vụn nhiều chỗ.

Ai đó đã lấy sạch vũ khí của Mạch Tử, nhưng bỏ lại thanh kiếm này.

“Thanh này sắp hỏng rồi, không đáng nhặt…” Bạch Song Ảnh định nói tiếp, thì Phương Hưu đã rút kiếm ra, dùng nước mưa rửa qua vết máu.

“Dù sắp hỏng, vẫn có thể làm tà ma bị thương chứ?”

“… Tàm tạm.”

“Vậy là đủ.” Phương Hưu cất kiếm, rồi ngồi xổm xuống, nhìn thi thể dị dạng của Mạch Tử.

“Tôi lấy kiếm đi, coi như chào hỏi.” Giữa tiếng mưa, anh nói một cách trầm ổn chân thành: “Cảm ơn vì đã chia sẻ nhiều thông tin với tụi tôi, mong chị siêu thoát.”

Nói rồi, Phương Hưu đưa tay, nhẹ nhàng khép mắt cho Mạch Tử.



Đêm trong làng không hề yên ắng.

Sấm chớp rền vang, thỉnh thoảng tia chớp xé ngang trời, chiếu sáng cả làng như giữa ban ngày.

Trên đường, Phương Hưu nhìn thấy không ít bóng đen kỳ dị, tai nghe loáng thoáng tiếng rì rầm, tiếng cười khúc khích, tiếng ai nức nở. May mà an ninh trong làng cũng khá ổn, không tà ma nào xông tới cắn người.

Cửa sổ nhà nào cũng sáng đèn, bên trong lấp ló bóng người lờ mờ, cảnh tượng hệt như có người đang sinh sống. Chỉ tiếc là không có nhà nào có khói bếp.

“Tiếc ghê, chẳng ai nấu cơm cả.” Phương Hưu chỉnh lại nón, thở dài từ tận đáy lòng.

Bạch Song Ảnh không muốn nói chuyện nữa.

Hai người đi dọc theo con đường làng.

Ban ngày họ từng đi qua đây rồi, từ lúc ra cửa, Phương Hưu đã đi thẳng về phía đền thờ, bước đi tự nhiên như đang về nhà.

Nhưng đến gần đền thờ rồi thì lại không tự nhiên tí nào nữa.

Bên ngoài đền thờ, cảnh tượng chẳng khác nào một phiên chợ âm phủ.

Hai bên đường treo đèn kết vải, nhưng toàn là đèn l*иg xanh, vải trắng phất phơ, tang thương rợn tóc gáy. Các sạp hàng bày đủ thứ kỳ quái, từ xương cốt lạ lẫm đến tứ chi dị dạng, xếp hàng ngay ngắn.

Tà ma lắc lư qua lại, âm thầm buôn bán. Phần lớn là u hồn lang thang, hình người mờ nhạt như cái bóng không chủ nhân.

Hơi lạnh xung quanh dày đặc. Dù là đêm hè, hơi thở của Phương Hưu cũng hóa thành luồng khí trắng.

“Vui nhỉ, chỗ quê mà cũng có chợ phiên.” Phương Hưu gạt tóc mái sang một bên, mắt sáng rỡ: “Tiếc là không bán đồ cho người sống ăn.”

Mấy u hồn quanh đó nghe đồ ăn biết nói, mắt cũng sáng lên từng đứa, bắt đầu rón rén tụ lại quanh anh.

Phương Hưu rút kiếm đồng tiền, đẩy bọn chúng sang một bên: “Tránh ra, né tí nào.”

Lưỡi kiếm vừa chạm vào u hồn, phát ra tiếng xèo xèo như thịt nướng. Đám tà ma không phản ứng gì, tự động chia đôi hàng, đứng vòng trong vòng ngoài xem trò vui.

Phương Hưu thuận tay kéo chặt lấy Bạch Song Ảnh, mặt không đổi sắc, bước thẳng vào trong đền thờ.

Ban ngày, cánh cổng đền thờ bị khóa lại, âm u lạnh lẽo. Giờ thì khẽ khép hé, từ bên trong ánh nến đỏ rực rỡ rọi ra, khiến cả gian chính điện như tỏa sáng.

Tấm hoành phi trên cửa viết từ phải sang trái: “Đền Núi Ngôi”. Bên trong tuyệt không có một con tà ma, đám u hồn theo sau cũng dừng lại ở cửa, không dám vượt ngưỡng. Chỉ có Bạch Song Ảnh dửng dưng đi theo, bước qua bậc cửa cùng Phương Hưu.

Giữa chính điện, một pho tượng thần sừng sững đứng đó.

Tượng thần có năm cánh tay, ba cái chân, mỗi bên cổ còn mọc thêm một cái đầu. Tất cả chi thể thừa đều lớn bé lộn xộn, sắp xếp quái đản, không chút thẩm mỹ.

Cả gương mặt được sơn trắng bệch, chỉ có một cái miệng đang cười, mà vết sơn bong tróc đã biến khuôn mặt ấy thành một mảng loang lổ kỳ dị, trông mà sởn cả da gà.

Hai bên treo đôi câu đối chữ vàng chói lóa.

[Chớ làm điều ác, trời giáng điềm lành, phúc trạch lan xa.]

[Siêng làm việc thiện, mưa tưới vạn vật, tình nghĩa sâu đậm]

Phương Hưu bước lại gần, càng nhìn càng kỹ.

Bức tượng được tạc từ gỗ thường, sơn màu lòe loẹt, kỹ thuật chạm khắc nói trắng ra, tệ như cả ngôi làng này. Nhìn sơ là biết không có mấy tuổi đời, cùng lắm là dưới trăm năm.

Nhưng thứ đáng chú ý không phải pho tượng, mà là bàn thờ phía trước.

Không có lư hương, không bài vị, chỉ có đầy ắp lễ vật cúng tế.

Trái cây tươi, gà quay, đầu heo, đã đành. Thậm chí còn có cả đồ đóng hộp, sữa bò tiệt trùng, kẹo trái cây, bánh bích quy nhân đậu. Dưới bàn còn xếp nguyên mấy thùng sữa hạnh nhân lon nhôm.

Phương Hưu cầm một lon lên xem kỹ. Ngày sản xuất cách đây một năm, bao bì vẫn sáng bóng, không có dấu hiệu hư hỏng.

Đống này đủ cho cả nhóm ăn ba bốn ngày, nếu chia nhau cẩn thận còn sống được lâu hơn.

Bạch Song Ảnh nhìn thấy Phương Hưu bẻ một cái đùi gà: “... Cậu cứ thế mà ăn à?”

“Ơ chết, đói quá quên mất.” Phương Hưu vội đặt gà xuống, nghiêm túc chắp tay trước tượng: “Xin thất lễ, thật sự đói quá, mượn tạm lễ vật dùng chút. Sau này thoát nạn, nhất định báo đáp gấp đôi.”

Tượng thần không có phản ứng gì.

Phương Hưu dứt khoát cắn luôn cái đùi gà.

Thịt mềm thơm, da giòn tan, không chút mùi lạ, có vẻ không phải thịt người. Ngon quá, đói lâu rồi nên cái gì cũng thành mỹ vị.

Phương Hưu mở thêm một lon sữa, rồi gắp thêm miếng bánh đậu, ăn ngon lành đến mức cuốn sạch mặt bàn.

Bạch Song Ảnh đứng bên gần như muốn thay tượng thần cảm thấy tủi thân: “Cậu lao thẳng tới từ đường, chỉ vì đống đồ ăn này?”

“Đúng rồi. "Đồ tế" vốn là cách gọi khác của "Đồ cúng". Nếu đồ tế ăn được, thì đồ cúng cũng không thành vấn đề.”

Phương Hưu ăn no nê, vẻ mặt tươi tỉnh hơn hẳn: “Tôi đoán một trong những cấm kỵ là "Không được ăn đồ trong làng, trừ đồ tế".”

Bạch Song Ảnh im lặng.

“Đồ tế có thể ăn được”. Nghe vô lý, nhưng đúng là vậy. Cái bà dì chạy mất hôm qua, quả thực đã bị nhóm kia đem ra “Chế biến”.

Người thường thấy đồng loại bị ăn thịt, phản ứng đầu tiên chắc chắn là kinh hoàng. Nhưng tên này lại xem đó là tiền đề cho một suy luận logic.

Ở một bên, Phương Hưu lau miệng, thở dài nhẹ nhõm.

“Cảm ơn.” Anh quay sang gật đầu lễ phép với tượng thần.

Đền Núi Ngôi không lớn, bên trong trông chẳng khác gì nhà dân. Ngoài pho tượng thần đặt giữa chính điện, hai bên chỉ có hai dãy bàn gỗ, trên bàn nến đỏ chảy tràn như máu, hòa cùng nhau phủ đầy mặt gỗ, lành lạnh như da thịt tan chảy.

Phương Hưu vòng ra sau pho tượng nhìn thử. Phía sau có một bệ gạch lớn, giống như giường tập thể thời xưa, chiếu cỏ trên đó đã mục nát từ lâu.

Ánh nến phía trước cháy bập bùng, bóng pho tượng in xuống bệ gạch, méo mó kỳ dị như tán cây biến dạng.

Phương Hưu gõ chỗ này, đập chỗ kia. Gạch và sàn đều đặc, không dấu hiệu có mật đạo, ngay cả pho tượng cũng đặc ruột, thuần gỗ, không rỗng một tấc.

Ngọn nến khẽ nhảy, bóng miệng cười trên tượng lay động mờ ảo, càng lúc càng giống thật.

“Làm ngài nhột hả? Xin lỗi nhé, tôi chỉ kiểm tra chút thôi.” Phương Hưu cúi đầu xin lỗi nghiêm túc: “Tiện thể nói luôn, gỗ nhà ngài không mọt, bảo dưỡng tốt lắm.”

Nét cười trên mặt tượng dường như nhạt đi một chút.

Bạch Song Ảnh: “…”

“Cậu không sợ à?” Một lúc sau, Bạch Song Ảnh hỏi.

Phương Hưu thở dài: “Tất nhiên là sợ, nên tôi mới đến đền thờ trước. Dù gì theo phong tục thì nghĩa địa cũng có cúng tế.”

Câu trả lời không đầu không cuối, nhưng lại không sai. Bạch Song Ảnh lười hỏi thêm thêm, ánh mắt chuyển về cánh cửa đền thờ.

Phương Hưu lúc này đang đi lùi, muốn thu cả pho tượng vào tầm mắt. Sau lưng anh, một tà ma cấp thấp bám sát khe cửa, cặp mắt đỏ ngầu dán chặt vào tay anh.

Chỉ là rác rưởi thôi. Bạch Song Ảnh nghĩ. Chỉ cần hắn khẽ động tâm niệm, là có thể đuổi con tà kia như ruồi muỗi.

Nhưng lần này, hắn nảy ra chút suy nghĩ thừa thãi…

Hắn muốn xem thử tên kia sẽ hoảng loạn thế nào, sẽ lộ vẻ mặt nào khác ngoài bình tĩnh giả vờ kia. Lúc cần, hắn sẽ cứu. Vừa giải hiểu lầm, vừa giữ mạng người, tiện cả đôi đường.

Bạch Song Ảnh dõi mắt. Phương Hưu đang lùi đúng vào tầm với của tà ma, hai tay vắt sau lưng, ngón tay gần như thò ra ngoài cửa.

Tà ma nào chịu nổi mồi thơm như thế? Nó vượt cửa lao lên, chụp lấy cổ tay Phương Hưu, định kéo cả người vào màn đêm.

Chỉ một khắc sau, một tiếng hét chói tai vang lên.

Nhưng tiếng hét ấy không phải của Phương Hưu.

Bàn tay quỷ vừa ló vào cửa, một luồng ánh sáng vàng lóe lên. Phương Hưu hất tay, kiếm đồng tiền xoẹt qua trong nháy mắt, chém bay cả cẳng tay tà ma.

Chỉ là chuyện một cái chớp mắt, Phương Hưu thậm chí không thèm ngoảnh lại.

Cánh tay ma quái lăn lông lốc vào giữa điện thờ. Phương Hưu đóng cửa tử tế, nhặt lấy đoạn tay.

“Hồi nãy để anh ngồi nhìn tôi ăn một mình, hơi ngại… Này, anh cũng ăn chút đi.”

Phương Hưu quay sang mỉm cười chân thành với Bạch Song Ảnh.



Đỉnh Tháp Giải Ách.

“Âm Sát Tinh chuyển động, chủ đại kiếp.” Trong bóng tối, một giọng nữ lạnh như băng cất lên. “Sát tinh mơ hồ, như có bóng chồng… Như có bóng chồng …”

Giọng nói chợt khựng lại.

“…Tên khốn kiếp nào có hai người?”

Người phụ nữ lẩm bẩm, rồi lại tự lắc đầu: “Thôi, không phải việc của mình.”

Cúng tế diễn ra suốt ngày đêm, vật tế vô số kể. Cho dù xuất hiện sát tinh động trời, cũng là chuyện dương gian phải lo. Chừng nào “Tên đó” không có hành động gì khác thường, thì vấn đề không lớn.

Bà phải trông coi tà ma, đó mới là quan trọng nhất, thứ tà ma đó tính tình thất thường, muốn làm gì thì làm, chẳng coi cõi người ra gì.

Ngàn năm trước đã có lời tiên tri, *** xuất thế, quỷ môn chấn động…

***…*** … nói mới nhớ, bà đang trông coi cái gì vậy?

Thôi kệ. Miễn là “Tên đó” không có hành động gì khác thường thì sẽ không có vấn đề gì cả.
« Chương TrướcChương Tiếp »