Mọi người ăn sáng xong, người giấy cắm một cây nhang đỏ như máu vào lư hương giữa sân.
Cây nhang tỏa ra mùi hương gỗ rất mạnh, khiến người ta hơi choáng váng. Nó bốc lên từng làn khói xanh, lượn vòng trên không trung tạo thành một cánh cửa làm từ sương mù.
Người giấy ủ rũ phất tay, cánh cửa mở rộng, lộ ra nhà kho bên trong.
Nói là nhà kho, thật ra nó giống viện bảo tàng trong các tòa kiến trúc cổ hơn.
Nhà kho không có cửa sổ, chỉ có bốn vách tường màu đỏ son. Trên vách tường là những chiếc đèn đồng mạ vàng được lắp đặt chỉnh tề, cách vài bước lại có một chiếc đèn đồng đặt dưới đất, cả không gian tràn ngập ánh sáng ấm áp.
Các loại pháp khí được đặt trên những bệ đá riêng biệt, nối thành từng bệ đá kéo dài. Bên cạnh mỗi pháp khí đều có một tờ giấy ghi chú bằng bút lông, viết rất rõ ràng.
Phương Hưu liếc qua một lượt. Địa Phủ cũng khá ranh ma, pháp khí ở đây chỉ giới thiệu chức năng, chứ không hề đánh giá cấp bậc.
"Ồ, cái này hay đấy." Tóc Vàng ngay lập tức để mắt đến một bức tranh cô gái đẹp.
Người con gái trong tranh mắt phượng mày ngài, quyến rũ vô cùng. Xem phần giới thiệu bên cạnh thì biết, thứ này cũng gần giống như Phong Nguyệt Bảo Giám, có thể mang đến cho người ta một chốn ôn nhu hư ảo nhưng hoàn mỹ.
Phương Hưu lại thấy thứ này chẳng khác nào giấy vụn, đến quỷ của cậu còn xinh đẹp hơn cô ta nhiều.
Tóc Vàng quay sang hỏi người giấy: "Anh nói bảo vật sẽ hoàn toàn trói buộc với chúng tôi, vậy nếu chúng tôi sống sót sau cúng tế thì có thể mang chúng đi không?"
Người giấy cạn lời: "Tôi đã nói là hoàn toàn trói buộc rồi mà, đương nhiên là có thể mang đi."
"Nhưng cũng vì hoàn toàn trói buộc, nên pháp khí này chỉ có cậu dùng được thôi, không thể cho ai khác. Đến khi cậu chết, Địa Phủ sẽ phái người đến thu hồi."
Tóc Vàng tặc lưỡi, lấy bức tranh cố gái đẹp xuống: "Vậy tôi chọn cái này."
Người con gái trong tranh xoay một vòng, nở nụ cười rạng rỡ.
Những người còn lại: "..."
Ủa, rõ ràng là thứ này vô dụng mà?
Tóc Vàng cười nham nhở: "Này, nếu chọn vũ khí hay đồ phòng ngự thì về nhà cũng có dùng được đâu, thà chọn thứ dùng được cả đời còn hơn. Nữ yêu tinh xịn mà, qua cơ hội này là hết đấy."
Người giấy lấy bức họa, bảo Tóc Vàng nhỏ một giọt máu lên trên tranh. Ngay sau đó, bức tranh lóe lên ánh sáng đỏ, rồi thân mật bay vào tay Tóc Vàng.
Tóc Vàng đứng tại chỗ cười hì hì: "Tôi xong rồi, mấy người cũng nhanh lên đi."
Giả Húc khẽ hắng giọng, tỏ vẻ muốn phá vỡ bầu không khí với Phương Hưu: "Để cậu ta chọn thứ đó có ổn không?"
Anh ta không hề hạ giọng, nên Tóc Vàng đứng gần đó nghe rõ mồn một.
Phương Hưu không thèm ngẩng đầu: "Có gì mà không ổn, cậu ta tự muốn chọn thì tôi lo được sao."
Giả Húc: "Nhưng sức mạnh của cả đội cần phải được đảm bảo chứ..."
Phương Hưu quay sang hỏi Tóc Vàng: "Đỗ Chí Siêu, bố cậu tên gì?"
Tóc Vàng có vẻ ngạc nhiên: "Hả? Bố tôi tên Đỗ Bảo Tài."
... Trùng với tên của tên buôn ma túy đã đâm chết em trai mình, Quan Hạc run rẩy cả người.
Cậu vừa định nói gì đó, thì Phương Hưu đã đặt tay lên vai cậu, rồi thản nhiên nhìn Giả Húc: "Anh xem, bố cậu ta đâu phải Phương Hưu. Đường ai nấy đi, tôi có quyền gì mà dạy bảo cậu ta."
Nói xong, anh không để ý đến phản ứng của Giả Húc, mà trực tiếp đẩy Quan Hạc đi.
Mắt Quan Hạc hơi đỏ, cậu cố kìm nén cảm xúc: "Anh Phương, rốt cuộc là có chuyện gì vậy?"
"Tôi hơi tò mò về tiêu chuẩn chia nhóm vật tế. Vợ chồng Mạch Tử anh Miên ở cùng một nhóm, đám chú Kim cũng được gom lại với nhau, không thể nào là trùng hợp được."
"Nên tôi đoán, những người chúng ta cũng có liên hệ nhân quả... Tên tài xế gây tai nạn kia họ Đỗ, mà Tóc Vàng cũng họ Đỗ, nên tôi tiện miệng hỏi thử thôi."
Đối diện với thắc mắc của Quan Hạc, Phương Hưu kiên nhẫn đáp: "Quan Hạc, Đỗ Bảo Tài bị bắn chết từ lâu rồi. Nhiệm vụ hàng đầu của cậu là sống sót rời khỏi đây, đừng gây sự với Tóc Vàng."
Quan Hạc hít sâu vài hơi: "Vâng."
Phương Hưu nói đúng, tội phạm năm xưa đã phải đền tội rồi. Cúng tế mới là chuyện quan trọng nhất, cậu không thể vì chút thù hận mà làm loạn được.
Quan Hạc nghiến răng, tiếp tục chọn pháp khí, không nhìn về phía Tóc Vàng nữa.
Ngoài dự kiến của Phương Hưu, người thứ hai chọn xong pháp khí lại là Thành Tùng Vân.
Chị chọn một chuỗi tràng hạt bằng gỗ đàn hương. Chuỗi tràng hạt này có tổng cộng 108 hạt, có tác dụng trấn tĩnh tâm thần, chống lại ảo giác.
Chị Thành đúng là biết suy nghĩ, Phương Hưu âm thầm khen ngợi.
Với những người khác, chuỗi tràng hạt này khá vô dụng, chỉ có thể coi như một loại thuốc an thần tâm linh.
Nhưng Thành Tùng Vân lại mạnh nhất ở tấm khiên Oán Quỷ, mà điều kiện để mở khiên lại chính là nỗi đau do ảo giác gây ra. Có thứ này, tính hữu dụng của khiên Oán Quỷ sẽ tăng lên đáng kể.
Thành Tùng Vân khẽ gật đầu với Phương Hưu, rồi nhận lấy chuỗi tràng hạt.
Sau đó, Mai Lam chọn một chiếc bát Cam Lộ bằng trúc.
Bát trúc chỉ nhỏ bằng chén trà, bên trong luôn chứa đầy nước, có thể tùy ý được Mai Lam phong ấn hoặc đổ ra. Nguồn nước này có thể thanh tẩy lời nguyền, rất phù hợp với kỹ năng "Lặn Trên Mặt Nước" của cô.
Quan Hạc thì hoa cả mắt, đành phải nhờ Phương Hưu giúp đỡ.
Phương Hưu chọn cho Quan Hạc một dải "Lụa Đen Che Mắt", có thể dùng nó để mời quỷ nhập vào người, sau đó hợp nhất người và quỷ.
Trước đây, lệ quỷ của mọi người chỉ đơn thuần là nhập vào người, quỷ thuật vẫn phải do quỷ sử dụng. Giống như người cưỡi ngựa vậy, người là người, ngựa là ngựa, cả hai có thể hợp tác, nhưng mỗi bên đều có ý chí riêng.
Còn hợp nhất người và quỷ, thì gần giống như người và ngựa hợp thành một người ngựa.
Như vậy, Quan Hạc có thể tự do sử dụng sức mạnh của quỷ trẻ con, mà không cần tốn thời gian giao tiếp với nó nữa.
"Như vậy cậu sẽ không dễ bị quỷ chú ý, có thể tự do xuyên tường, còn có thể dùng được cả thuật Ngũ Quỷ Bàn Vận."
Phương Hưu cẩn thận giải thích: "Ví dụ như trong game, cậu chính là một sát thủ hoàn hảo. Đeo thêm đồng tiền Ngũ Đế và ngọc Phật nữa thì sẽ vô cùng an toàn."
Quan Hạc vừa biết ơn, vừa có chút lo lắng.
Khả năng ẩn thân là sở trường của Phương Hưu, nên vai trò của cả hai có chút trùng lặp. Quan Hạc không muốn vì sự an toàn của cậu, mà Phương Hưu phải hy sinh tính toàn diện của cả đội.
Nên cậu hỏi: "Nhưng mà anh Phương, nếu vậy thì anh cũng là sát thủ à? Thật ra thể lực của em rất tốt, em cũng có thể xông lên tuyến đầu mà..."
Phương Hưu: "Tôi là người vận chuyển."
Quan Hạc: "?"
Phương Hưu khẳng định chắc nịch: "Tôi là người vận chuyển, có vấn đề gì sao?"
Quan Hạc im lặng.
Có lẽ Phương Hưu đã nhắm trúng món pháp khí có sát thương cực lớn nào đó, cậu không chắc chắn mà nghĩ.
Mấy tiếng đồng hồ trôi qua, chỉ còn Phương Hưu và Giả Húc là vẫn chưa chọn được gì.
Tóc Vàng ôm khư khư bức tranh báu vật, ngáp đến cả trăm cái: "Hai người xong chưa đấy, tôi cần ba phút là xong rồi."
Giả Húc thì để mắt đến bộ cờ lệnh Dịch Quỷ khá phô trương và con xúc xắc bằng xương người. Anh ta cứ do dự mãi, đến mức trán lấm tấm mồ hôi.
Phương Hưu thì cứ chậm rãi đi tới đi lui, vẻ mặt không chút cảm xúc.
Anh bình tĩnh lướt qua những món pháp khí kỳ lạ, thỉnh thoảng dừng lại xem phần giới thiệu. Mọi người chỉ thấy Bạch Song Ảnh lững lờ trôi phía sau anh, chứ không nghe được những lời bình ngắn gọn của hắn ——
"Rác, rác, rác... Tạm được."
Mỗi khi nghe thấy từ "Tạm được", Phương Hưu mới dừng lại xem xét.
Để đảm bảo an toàn cho anh, Bạch Song Ảnh đặc biệt chú ý đến những món pháp khí như áo giáp. Tiếc là chúng đều quá nặng nề rộng thùng thình, vóc dáng của Phương Hưu hoàn toàn không kham nổi.
Vũ khí cũng vậy. Ở đây có một cây thương dài Phá Sát khá tốt, nhưng nó lại nặng đến hơn mười tám cân. Đến lúc đó, không biết là Phương Hưu múa thương, hay là thương múa Phương Hưu nữa.
Bạch Song Ảnh chưa bao giờ thấy mệt mỏi đến vậy.
Hắn luôn chú ý đến xung quanh, miệng thì máy móc lẩm bẩm "rác" và "tạm được". Bỗng hắn nhận ra, Phương Hưu đã đứng im ở một chỗ khá lâu rồi.
Phương Hưu dừng chân trước một cành đào.
Cành đào này dài gần bằng một thanh kiếm ngắn. Thân cành trắng như xương, không có lá, trên đầu cành nở đầy những đóa hoa đào trắng muốt như tuyết.
Đào Cốt Sát, quỷ khí. Có thể khuếch đại uy lực của quỷ thuật âm khí, chỉ có tà ma mới dùng được.
Bạch Song Ảnh: "Thứ này đúng là không tệ, nhưng cậu không dùng được."
Bạch Song Ảnh vừa dứt lời, Phương Hưu đã tự mình cầm lấy cành đào. Nó rất nhẹ, khi chạm vào thì thấy lạnh lẽo, những bông hoa đào trên đầu cành khẽ rung rinh, nhưng không có cánh hoa nào rơi xuống.
Thứ này đẹp thì đẹp thật, nhưng khi Phương Hưu cầm nó trên tay, thì lập tức cảm thấy vô cùng khó chịu. Lục phủ ngũ tạng của anh như bị kéo xuống, cứ như vừa nuốt một bụng đá lạnh.