Bạch Song Ảnh vẫn ở dạng bản thể, nằm dài ra như thể đã bỏ cuộc. Trong mớ màu sắc vặn vẹo, nốt ruồi son kia trông đặc biệt nổi bật.
Thấy Phương Hưu mở mắt, nốt ruồi kia chậm rãi tiến lại gần, sự im lặng chứa đựng ngàn vạn lời muốn nói.
Phương Hưu chậm rãi nhả ‘’Chăn’’ trong miệng ra, buộc phải biết được nguyên liệu làm bánh nếp.
Một mảng bản thể của Bạch Song Ảnh đã bị anh ngậm đến nóng hổi rồi...
May mà Bạch Song Ảnh không lập tức biến thành người. Hắn chậm rãi trườn theo tường lên trần nhà, sau đó mới biến thành hình người.
Một góc tay áo của hắn nhăn nhúm, còn hơi ướt nữa chứ.
Phương Hưu hơi đỏ mặt: "..."
Bạch Song Ảnh: "..."
Phương Hưu xoa xoa mặt, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra: "Chào buổi sáng."
Bạch Song Ảnh: "...Ừ."
Bạch Song Ảnh có vẻ không muốn truy cứu, may quá đi mất.
Mà nói đi cũng phải nói lại, Bạch Song Ảnh cứ lượn lờ trên trần nhà, anh làm sao mà với tới được. Chắc chắn là do con quỷ của anh chủ động tới gần trước, hai người mỗi người chịu một nửa trách nhiệm!
Nghĩ đến đây, Phương Hưu lại hùng hồn lên. Anh nhảy xuống giường, theo thói quen kiểm kê chiến lợi phẩm.
Ngọc Phật không bị hao tổn; Thẻ Ăn vẫn còn nguyên; lệnh bài nhỏ và kính chiếu yêu không có nhiều tác dụng, có thể dùng để nạp cho Thẻ Ăn.
Năm đồng tiền Ngũ Đế của Kính Cận đã được Bạch Song Ảnh chế thành khóa Trường Mệnh, tặng cho Quan Hạc. Còn của chú Kim thì bị Phương Hưu phá hủy rồi. Hiện tại Phương Hưu đang cầm đồng tiền Ngũ Đế của Đại Thuận và Mặt Rỗ.
Phương Hưu mong chờ nhìn về phía Bạch Song Ảnh, trợ thủ đắc lực của anh.
Bạch Song Ảnh thản nhiên giải thích: "Đồng tiền Ngũ Đế nhận chủ, nhưng cậu đã mang chúng về tháp, có thể nhờ người giấy kia làm sạch."
"Thứ này chỉ có thể mê hoặc tà ma yếu, khả năng sai khiến tà ma có hạn, dùng để phòng thân là tốt nhất."
Phương Hưu lắc lắc đồng tiền Ngũ Đế: "Xem ra tôi không cần thứ này lắm."
Chi bằng đem chúng tặng cho Thành Tùng Vân và Quan Hạc, ít nhất hai người kia khá thành thật trong việc thú tội.
Bạch Song Ảnh hơi cau mày: "Có còn hơn không, sao lại không cần?"
Phương Hưu: "Chẳng phải có anh đây rồi sao, khả năng ẩn thân của anh giỏi thế cơ mà."
Bạch Song Ảnh không cau mày nữa: "...Thứ này đúng là không có tác dụng gì."
Phương Hưu nhịn cười, lấy ra chiến lợi phẩm cuối cùng, một cái còi nhỏ dính đầy máu và một tấm ảnh chụp lấy liền chẳng khác nào vật bị nguyền rủa.
Một cái là món quà đầu tiên Bạch Song Ảnh tặng anh, một cái là kỷ niệm lần đầu tiên bọn họ đi dạo phố.
Thật ra khi triệu hồi tà ma lừa chú Kim, Phương Hưu có thể dùng còi và lệnh bài nhỏ. Nhưng nghĩ đến cái còi là do Bạch Song Ảnh chủ động tặng, Phương Hưu lại không nỡ dùng.
Cuối cùng, Phương Hưu dùng còi chống nghiêng tấm ảnh, đặt lên bàn thờ ở cửa phòng.
Tấm ảnh đặt sát bên cạnh bông hoa giấy hội làng kia.
Khi anh ngủ, lọ hoa giấy đã được đổi từ chai nước ngọt sang bình sứ trắng mà họ cùng nhau chọn, nhìn sang trọng hơn hẳn.
Phương Hưu cẩn thận chỉnh lại góc chụp, dù nhìn kỹ thì tấm ảnh này khá đáng sợ, nhưng nhìn thoáng qua thì vẫn rất ấm áp.
Tuyệt thật, Phương Hưu nghĩ thầm.
Bạch Song Ảnh ghé sát vào nhìn một lúc, sau đó chỉnh sửa lại mấy bông hoa giấy, để chúng hơi nghiêng về phía bức ảnh.
Như vậy nhìn thuận mắt hơn, Bạch Song Ảnh nghĩ.
...
Hôm nay người giấy không đến gõ cửa. Vào giờ ăn sáng, Phương Hưu chủ động dẫn Bạch Song Ảnh ra ngoài.
Vừa ra khỏi cửa, họ đã thấy người giấy đang đứng giữa sân. Người giấy nhăn nhúm cả người, màu vẽ trên mặt bị nước mắt làm nhòe đi, trông như sắp bị gió thổi bay đến nơi.
Vừa thấy Phương Hưu, người giấy đã run rẩy cúi chào.
"Tôi xin lỗi cậu. Là tôi đã động tay động chân trong lễ tế Trung Thu, xin lỗi, xin lỗi."
Thái độ của tên này khá là thành khẩn, chắc chắn đã bị bà chị sếp chỉnh mạnh một trận rồi.
Phương Hưu suy nghĩ vài giây, rồi mỉm cười: "Sếp của anh đã thỏa thuận bồi thường với chúng tôi rồi, anh cũng đã bị phạt. Coi như bỏ qua chuyện này đi."
Người giấy gật đầu lia lịa: "Điện Nhị tôi nhìn sai rồi, cậu thật sự là người tốt!"
Nó cứ tưởng Phương Hưu sẽ giở trò tinh quái, ai ngờ anh lại hào phóng đến vậy.
Chỉ cần Phương Hưu chịu tha thứ, đại nhân A Thủ chắc sẽ không tiếp tục trừng phạt nó nữa... Nghĩ đến hình phạt bị vò thành giấy rồi đá bóng vào rạng sáng, người giấy lại muốn khóc.
Phương Hưu tươi rói: "Không cần khách sáo vậy đâu. Mà nhắc mới nhớ, hôm nay phải phát thưởng cho tôi chứ nhỉ?"
Người giấy vội nghiêm mặt, bay lên lư hương nói: "Ách Trung Thu đã được loại bỏ, người loại bỏ sẽ nhận được phần thưởng riêng."
"Phương Hưu đã loại bỏ Ách, phần thưởng lớn..."
Nói xong, nó không thèm quan tâm đến phản ứng của những người khác, bay thẳng đến trước mặt Phương Hưu: "Cậu muốn chọn dị tượng nào? Nếu không quyết định được, tôi có thể giải thích từng cái một..."
"Tôi muốn mồi lửa của Lê Thước." Phương Hưu nói.
Sau sự cố của Ách núi Ngôi, lần này người giấy có vẻ bình tĩnh hơn: "Cái này... Cậu nên suy nghĩ kỹ đấy."
"Lê Thước có nhân quả với Ách Trung Thu, nên mới có thể thuần thục điều khiển ngọn lửa. Nếu cậu lấy kỹ năng này, thì chỉ có thể dùng để thắp sáng và đốt lửa thôi, chứ không thể dùng để đối phó với tà ma được."
Lần này Quan Hạc đã khôn ra, không dám lên tiếng.
Tóc Vàng lại không nhịn được: "Đúng đấy, muốn đốt lửa thì mua cái bật lửa là xong chứ gì."
Hôm qua vừa bị hố một vố, Giả Húc không muốn đối đầu với Phương Hưu. Anh ta nói với Mai Lam: "Tôi thấy dù là ‘’Giam cầm tà ma’’ hay "’Tự tàn sát’", thì đều thực dụng hơn ‘’Đốt lửa’’."
Mai Lam điềm đạm lẳng lặng nghiêng đầu, bưng bát đi xa một chút.
"Có thể thắp sáng và đốt lửa là đủ rồi, tôi thấy kỹ năng này rất ngầu."
Phương Hưu nói rất nghiêm túc.
Lần này người giấy không bắt anh phải chờ đợi, rõ ràng là đã chuẩn bị sẵn phương án từ trước.
Ngón tay của nó lại chạm vào cánh tay trái của Phương Hưu, để lại một ký hiệu quẻ Ly màu đỏ sẫm. Tương tự như "quẻ Khảm" lần trước, nó ngấm vào da Phương Hưu chỉ trong vài giây.
Sau khi trao kỹ năng, người giấy giải thích cặn kẽ: "Ách Trung Thu thuộc Hỏa. Cậu chỉ cần tưởng tượng ra hình dáng của ngọn lửa trong đầu là có thể sử dụng lửa quỷ. Ngọn lửa này có thể bùng cháy trong không khí, không tắt khi gặp nước... Nhưng phải cẩn thận, nếu cậu đứng quá gần thì vẫn sẽ bị bỏng đấy."
"À còn nữa, kỹ năng này cũng giống như những kỹ năng trước, chỉ có thể sử dụng trước khi cúng tế hoàn thành."
Phương Hưu khẽ xòe bàn tay phải, nghĩ đến ngọn lửa Trung Thu.
Ngay lập tức, một quả cầu lửa nhỏ xuất hiện trong lòng bàn tay anh. Nó mô phỏng hình dáng pháo hoa, nhẹ nhàng nổ tung giữa không trung, tung ra vô số tia sáng đỏ rực.
"Cũng giống như tôi nghĩ, ngầu thật." Phương Hưu hài lòng buông tay xuống.
Người giấy cười khổ: "Cậu vui là được."
"À phải rồi, túi Càn Khôn của cậu đang được chế tạo. Tôi sẽ giao nó cho cậu trước khi lần cúng tế tiếp theo bắt đầu." Người giấy nói thêm.
Thấy mọi thứ đã được sắp xếp ổn thỏa, Phương Hưu không có ý kiến gì.
Người giấy mới quay trở lại lư hương, hô hào theo thủ tục: "Chúc mừng mọi người, chúc mừng mọi người! Lễ tế thứ hai đến đây là kết thúc, mọi người có thể nghỉ ngơi thoải mái!"
"Sau bữa sáng, tôi sẽ mở cửa kho báu, mọi người có thể vào chọn một món pháp khí ưng ý. Pháp khí này sẽ hoàn toàn ràng buộc với người sở hữu, tuyệt đối không ai có thể cướp được!"
Nghe đến pháp khí, tâm trạng của mọi người tốt hơn hẳn. Phương Hưu ngồi vào bàn ăn, vui vẻ dùng bữa sáng.
Giả Húc gọi một bát hoành thánh tôm, thỉnh thoảng lại liếc nhìn Phương Hưu. Anh ta nhận thấy Phương Hưu không có ý định gây khó dễ cho mình, cứ như thể đã quên đi những chuyện khó chịu ngày hôm qua.
Phương Hưu đúng là một kẻ thức thời, biết rằng đội ngũ tốt nhất là không nên có xích mích. Nhưng Phương Hưu ngày càng lười che giấu sự sắc sảo của mình, có vẻ như không muốn để anh ta làm người đứng đầu nữa.
Chuyện này không thể được.
Giả Húc hiểu rõ tầm quan trọng của vị trí người đứng đầu. Một khi bị gạt ra ngoài rìa, anh ta sẽ chỉ còn nước chạy vặt. Mà một khi đã bắt đầu chạy vặt, anh ta sẽ phải đối mặt với những nguy hiểm ở tuyến đầu.
Anh ta đã phải cố gắng rất nhiều năm, may mắn gặp thời, mới có được địa vị như ngày hôm nay. Nếu vì một người phụ nữ mà ngã ngựa, thì chẳng phải cuộc đời anh ta sẽ trở thành trò cười hay sao?
Dù sao thì, hai lần cúng tế trước anh ta đều không dốc hết sức, nhưng vẫn bình an vô sự vượt qua, thậm chí còn nhận được bồi thường từ Địa Phủ.
Nữ thần may mắn quả nhiên đứng về phía anh ta, Giả Húc nghĩ thầm.
Hai lần cúng tế vừa rồi chỉ là cậu ta chưa phát huy hết khả năng. Lần cúng tế tiếp theo, cậu ta nhất định sẽ thể hiện bản lĩnh thật sự, củng cố vị trí người đứng đầu.
Ở một chiếc bàn khác.
"Cậu đang nghĩ gì vậy?"
Bạch Song Ảnh vừa chặt đứt tám sợi xích, lại càng thêm tò mò về Phương Hưu.
"Tôi đang nghĩ vừa qua Trung Thu, rất thích hợp làm một chuyện..." Phương Hưu miệng đầy bánh nướng áp chảo, giọng nói có chút mơ hồ.
"Mùa này đi cắt tỉa cành là thích hợp nhất. Có vài cành cây mọc lệch quá, sẽ ảnh hưởng đến sự sinh trưởng của cây cối đấy."