Một viên đá ném xuống làm dấy lên cả ngàn cơn sóng, bầu không khí trong sân bỗng chốc căng thẳng.
"Đồng đội là những kẻ xui xẻo đến từ bốn phương trời" và "Đồng đội là tội phạm gϊếŧ người đang che giấu thân phận", cảm giác khác nhau một trời một vực.
Lần này, ngay cả Giả Húc lắm mồm cũng không phản bác.
Sự thật về việc Ách Trung Thu "Dùng cấm kỵ để thanh trừng kẻ ác" rành rành trước mắt, các đội gặp trên đường đi lại rất giống người thật. Lúc này mà còn nhảy ra phủ nhận thì chỉ càng thêm chột dạ.
Phương Hưu nghịch nghịch tay áo con quỷ nhà mình, thản nhiên nói: "Năm 9 tuổi, tôi lỡ tay đẩy một người xuống vách núi, còn làm bà nội tôi tức chết, thế này chắc tính là gánh hai mạng rồi nhỉ."
"Trước đó Tiểu Quan cũng đã thú nhận món nợ mạng của cậu ta, là cậu ta dẫn em trai vượt đèn đỏ, gây ra tai nạn xe khiến em trai qua đời."
Nghe nói kiểu "Hại chết" cũng được tính, không khí trong sân dịu đi đôi chút. Giả Húc rõ ràng thả lỏng hơn, Tóc Vàng tặc lưỡi hai tiếng, còn Mai Lam thì cúi gằm mặt.
Qua mái tóc hơi dài, Phương Hưu chăm chú quan sát cả sân.
Sau một thoáng im lặng, Thành Tùng Vân chậm rãi hít một hơi: "Được, tôi cũng nói."
"Tôi không chịu nổi ông già nhà tôi nữa, muốn cho ông ta một bài học. Tôi bày mưu tính kế để ông ta ngã cầu thang, ai ngờ ông ta ngã chết luôn."
Ánh mắt chị nhìn xuống mép bàn, dây thanh quản căng cứng vì đau đớn.
Phương Hưu nhận ra, Thành Tùng Vân vẫn còn day dứt về chuyện này.
Người tiếp theo lên tiếng là Mai Lam, vành mắt cô hơi đỏ: "Tôi nghịch xe của gia đình, làm hỏng phanh, hại bố mẹ cùng gặp tai nạn."
Nói xong cô lại cúi đầu, hai tay vặn chặt vào nhau.
Tóc Vàng nuốt vội miếng quẩy trong miệng, thái độ cứ như hóng chuyện: "Còn tôi, hồi trước tôi đánh nhau ở làng, đánh chết một thằng."
Phương Hưu tò mò: "Vậy mà cảnh sát không bắt cậu à?"
"Lúc đó bọn tôi mới mười một mười hai tuổi, với cả nhiều thằng đánh lắm, ai mà biết được là tôi đánh. Cuối cùng mỗi nhà góp một ít tiền, coi như xong chuyện." Tóc Vàng thản nhiên nói.
Mọi người cạn lời một lúc lâu, ánh mắt đổ dồn về phía Giả Húc.
Là người cuối cùng thú tội, Giả Húc nhìn quanh một lượt, vẻ mặt khá tiếc nuối: "Chắc tại con bồ cũ tự tử vì tôi, nên Địa Phủ tính sổ tôi luôn đấy."
Mai Lam nhíu mày: "Cái gì mà ‘’Tại cậu nên tự tử’"?"
"Đừng hiểu lầm, tôi có làm gì cô ta đâu."
Giả Húc vội vàng giơ hai tay lên: "Tôi chia tay đàng hoàng, có điều cô ta không chịu chấp nhận. Cô ta vốn đã bị trầm cảm rồi, tôi đúng là tai bay vạ gió."
Phương Hưu im lặng, chỉ cong mắt nhìn Giả Húc. Bị anh nhìn đến sởn da gà, Giả Húc miễn cưỡng nói thêm một câu: "Thôi được, lúc đó tôi cũng có hơi nặng lời."
"Nhưng tôi hết cách rồi, mọi người không biết cô ta đòi tôi bao nhiêu tiền đâu, tôi cũng khổ lắm."
Tóc Vàng: "Tôi hiểu rồi, chắc là bị đại gia đá nên dở trò một khóc hai quậy ba thắt cổ ấy mà."
Giả Húc không phủ nhận, chỉ đổi chủ đề: "Thảo nào chúng ta lại chung một đội, hóa ra đều là kiểu ‘’Chết ngoài ý muốn’’ cả."
Động tác nghịch tay áo của Phương Hưu khựng lại: "Cũng có lý."
...Mới là lạ ấy, Phương Hưu nghĩ thầm.
Chưa nói đến người khác, tội của Phương Hưu đâu chỉ là ‘’Chết ngoài ý muốn’’.
Bản thân anh đã không nói thật, những người khác cũng chưa chắc đã thành thật. Nghe một vòng, Phương Hưu đã nắm được đại khái. Trừ Quan Hạc và Thành Tùng Vân, ba người còn lại ít nhiều đều giấu giếm.
Lần này chỉ cần đến điểm là dừng là được, đường còn dài mà.
Phương Hưu đứng dậy: "Tôi phải về ngủ một giấc cho đã, trời sập cũng đừng ai gọi tôi."
Bạch Song Ảnh cứ tưởng Phương Hưu chỉ nói vậy thôi, ai ngờ anh về nhà tắm rửa sạch sẽ, rồi lên giường ngủ một mạch đến tối mịt. Phương Hưu bỏ cả bữa trưa lẫn bữa tối, đến khi mặt trời xuống núi vẫn chưa tỉnh, cứ như thể định ngủ thẳng đến ngày hôm sau vậy.
Dù cho cúng tế trước đó có vắt kiệt sức lực, thì cậu cũng ngủ khϊếp quá đấy!
Bạch Song Ảnh cũng nằm dài trên trần nhà, hắn đã có một cái nhìn hoàn toàn mới về sự yếu đuối của con người này.
Phải nói rằng, sau lần thẳng thắn với nhau, tư thế ngủ của Phương Hưu cũng thoải mái hơn nhiều.
Cậu ta nằm nghiêng ngả, nửa cái chăn quấn quanh chân. Chiếc áo phông đỏ rộng thùng thình xộc xệch, để lộ phần bụng dưới chằng chịt những vết dao.
Mái tóc rối bù xõa xuống, để lộ một khuôn mặt vô tội đến lạ. Bạch Song Ảnh nhìn một hồi, lại không khỏi nghĩ đến chuyện phong ấn.
Lần trước khi phong ấn dao động, Phương Hưu vô cùng khao khát có bạn bè bên cạnh, bản thân hắn đã chạm vào đầu Phương Hưu.
Mấy ngày nay, hắn luôn ở bên Phương Hưu với tư cách một người bạn, cũng đã xoa đầu anh không biết bao nhiêu lần, nhưng phong ấn vẫn không hề có động tĩnh gì.
Hắn nghĩ, có lẽ việc chạm vào không có vấn đề gì, vấn đề nằm ở chữ "Bạn bè".
Bạch Song Ảnh chưa từng có bạn bè, hắn không biết mình đã sai ở đâu. Vì vậy, khi Ách Trung Thu bị hóa giải, hắn đã đặc biệt đến xem xét kỹ càng.
Ách Trung Thu có liên quan đến khái niệm "Bạn bè", chắc chắn hắn sẽ học được điều gì đó.
Nhưng sau khi xem xong, Bạch Song Ảnh lại càng thêm hoang mang.
Lê Thước và anh Lâm chẳng có mấy điểm chung, bọn họ không dính lấy nhau suốt ngày, cũng chẳng thường xuyên thư từ qua lại. Họ chỉ cùng nhau ăn một bữa cơm vào đêm Trung Thu mà thôi, mối quan hệ của hai người kia còn chẳng thân thiết bằng hắn và Phương Hưu.
...Chẳng lẽ muốn làm bạn thật thì phải chết cùng nhau sao?
Bạch Song Ảnh từng nghe câu "Ước gì sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm". Nhưng hắn không nghĩ rằng Phương Hưu lại muốn lôi kéo hắn xuống suối vàng, mỗi khi gặp chuyện gì, Phương Hưu luôn xông lên trước hắn.
...Hay là, việc phong ấn lỏng lẻo còn có nguyên nhân nào khác?
Bạch Song Ảnh chưa từng gặp phải tình huống rắc rối đến vậy, hắn trừng mắt nhìn chằm chằm vào mặt Phương Hưu, hận không thể moi móc câu trả lời từ da thịt anh.
Tiếc là hắn biết rõ, Phương Hưu, một kẻ gà mờ hoàn toàn về huyền học, còn mờ mịt hơn hắn gấp bội.
Dưới ánh mắt soi mói của Bạch Song Ảnh, Phương Hưu lẩm bẩm trong giấc ngủ: "Thịt xiên nướng... Bánh tráng nướng... Bạch Song Ảnh, anh ăn thử đi..."
Bạch Song Ảnh: "..."
Trong đầu hắn chợt nảy ra một ý nghĩ kỳ quái.
Lê Thước và anh Lâm luôn tụ tập ăn uống vào dịp Tết Trung Thu. Phương Hưu thì luôn thích kiếm đồ ăn cho hắn, chẳng lẽ cậu ta cũng muốn "Ăn cơm cùng bạn bè"?
Kẻ đến Quỷ Tiên còn phải vặt trụi lông này, yêu cầu của cậu ta thật sự đơn giản vậy sao?
Rắc.
Một sợi xích vô hình đứt lìa. Lần này, có đến tám sợi xích bị đứt.
Bạch Song Ảnh: "???"
Tám sợi xích? Tám sợi xích——!
Quá kinh ngạc, Bạch Song Ảnh suýt nữa rơi từ trên trần nhà xuống.
Hắn vội vàng kéo vạt áo, đếm đi đếm lại mấy lần, không sai, đúng là tám sợi.
Hóa ra trước đây hắn đã hiểu lầm, chìa khóa để giải phong ấn không phải là "Diễn vai bạn bè trước mặt Phương Hưu", hay "Được Phương Hưu công nhận là bạn".
Dù sao lần này hắn còn chẳng chạm vào Phương Hưu, bản thân Phương Hưu thì ngủ say như chết, hoàn toàn không biết gì về những thay đổi bên ngoài.
Nhưng rốt cuộc điều gì đã kích hoạt phong ấn, Bạch Song Ảnh vẫn chưa thể xác định. Có lẽ là do ảnh hưởng của cúng tế giải Ách, có lẽ liên quan đến việc di chuyển các vì sao. Hiện tại không có đủ thông tin, có quá nhiều khả năng.
Hắn chỉ biết, chìa khóa để giải phong ấn nằm ở Phương Hưu.
Với tâm lý tranh thủ lúc còn nóng, Bạch Song Ảnh nhẹ nhàng đáp xuống từ trần nhà, đưa tay ra xoa đầu Phương Hưu. Nhưng hắn xoa đi xoa lại mấy lần, số xích không hề đứt thêm.
Tệ hơn nữa là, tay áo của hắn bị Phương Hưu túm lấy, ôm chặt vào lòng: "Bánh đa..."
Bạch Song Ảnh: "..."
Bạch Song Ảnh kéo kéo tay áo, nhưng không nhúc nhích.
Và rồi Bạch Song Ảnh đưa ra một quyết định vô cùng sai lầm. Hắn biến về bản thể, định bụng sẽ trườn ra ngoài. Nhưng hắn còn chưa kịp rút thân, Phương Hưu đã cảm nhận được sự thay đổi, ôm chầm lấy hắn.
Lần này, Bạch Song Ảnh chính thức trở thành gối ôm, bị Phương Hưu ôm chặt cứng.
Người này thậm chí còn cắn hắn một cái, răng cắn nhẹ, có vẻ rất hài lòng với cảm giác này.
Bạch Song Ảnh: "..."
Không phải cậu ta ngủ rất say sao? Trong khoảnh khắc, Bạch Song Ảnh đã muốn biến trở lại thành người.
Không đúng, hãy nghĩ đến tám sợi xích vừa đứt.
Tốt hơn hết là cứ giữ nguyên hiện trạng, không được manh động, đừng nghĩ đến sự vô lễ của tên này... Coi như là phần thưởng cho việc giải trừ phong ấn vậy, Bạch Song Ảnh thở dài trong lòng, không nhúc nhích nữa.
Giường rất êm ái, Phương Hưu thì ấm áp, cảm giác cũng không tệ lắm.
...
Phương Hưu ngủ một giấc đã đời.
Trước khi ngủ, trong đầu anh chỉ toàn là đi dạo phố, thậm chí còn lên danh sách những món ăn muốn ăn. Đúng là ngày nghĩ gì đêm mơ thấy nấy, vừa nhắm mắt lại là anh mơ thấy mình đang ở khu ẩm thực.
Phương Hưu ăn uống no say trong giấc mơ.
Anh thích nhất món bánh nếp trên phố, nó vừa lạnh vừa mềm, có một hương vị rất đặc biệt. Chỉ là anh cắn mãi không đứt, đến nỗi mỏi cả quai hàm.
Phương Hưu lơ mơ trở mình, kéo kéo chăn trên người.
Ừm, có phải Địa Phủ đã nâng cấp chăn gối cho anh rồi không? Chăn nhẹ như lông ngỗng, mềm mại như lụa, sờ vào cứ như đang chạm vào bản thể của Bạch Song Ảnh...
Phương Hưu: "..."
Khoan đã, cảm giác này có hơi giống thì phải, anh hơi bất an mở mắt ra.
Và đúng như dự đoán, thứ đang đè trên người anh không phải là chăn, mà là một con lệ quỷ nào đó đang nằm bẹp dí.