Chương 6: Thần Vô Tướng (3)

Mưa vẫn chưa ngừng.

Những hạt mưa đập lên hai thi thể dị dạng, máu loãng ra thành một màu hồng nhạt, chảy tràn ra khắp nền đất.

Anh Miên và Mạch Tử chết ngay trước cửa căn nhà trống.

Anh Miên gần như bị băm nhuyễn thành thịt vụn, hình dạng hoàn toàn không còn nguyên vẹn. Mọi người phải dựa vào mảnh vải còn sót lại để nhận dạng. Pháp khí trên người anh ta bị nghiền nát toàn bộ, trộn lẫn trong đống thịt máu.

Cái chết của Mạch Tử thì còn quái dị hơn.

Cơ thể chị ta vẫn nguyên vẹn, nhưng lại mọc thêm chi thể. Cột sống bị vặn xoắn, phần xương chậu mọc ra bốn cái chân, nách trái lòi ra một cánh tay mới, ốm o teo tóp như cành củi mục.

Cả cổ cũng mọc thêm một cái đầu nhỏ bằng quả táo, ngũ quan trên đó vẫn còn chưa phát triển đầy đủ.

Mạch Tử bị xuyên tim bởi kiếm đồng tiền của anh Miên, hai mắt khép hờ, trên môi là nụ cười dịu dàng thanh thản. Nhưng nụ cười ấy kết hợp với thân thể vặn vẹo, khiến người ta lạnh gáy đến tận tủy.

Bà dì chưa rút thăm hét lên một tiếng chói tai, lao ra khỏi cửa như phát điên, cắm đầu chạy về phía cổng làng. Chẳng mấy chốc, bóng dáng bà ta tan vào màn sương mù, không ai đứng dậy đuổi theo.

Rõ ràng, có người bị dọa đến sững người, có người không mấy quan tâm, có người thì đang có suy tính riêng…

“Bọn, bọn họ phạm cấm kỵ rồi ư?” Thành Tùng Vân giọng run như lọ nước đặt lên máy giặt. Với tình hình cấm kỵ còn chưa rõ ràng, chị không dám bước bậy một bước.

“Đừng loạn! Báo cáo tình hình trước!” Giả Húc quát lớn, trông anh ta như sắp nôn đến nơi.

Tóc Vàng hừ lạnh, sắc mặt u ám: “Không biết, con quỷ của tôi không xen vào vụ này.”

“Lúc gần sáng, hai người đó tự ra ngoài.”

Thiếu niên u ám khoanh tay lên, cố tạo dáng bình tĩnh, nhưng da mặt tái mét như vôi, tay chân run bần bật.

“Lệ quỷ của tôi cũng nói vậy.” Cô gái dân văn phòng lắp bắp giơ tay. Thành Tùng Vân và Phương Hưu cũng gật đầu theo.

Bạch Song Ảnh: “?” Cậu còn chưa hỏi tôi câu nào, gật cái gì thế?

Thực ra, hắn đã nhận ra từ sớm rồi. Khi hai người đó tắt thở, hắn không cảm nhận được bất kỳ tà ma xâm nhập nào. Điều đó chỉ có nghĩa là bọn họ chết vì cấm kỵ.

“Chắc chắn là phạm cấm kỵ.” Phương Hưu lên tiếng.

“Cả hai đều là người có kinh nghiệm, lại có vũ khí phòng thân. Vậy mà chết không một tiếng động, không chút phản kháng, không giống bị tà ma gϊếŧ hại.”

Còn việc con người gϊếŧ người thì càng vô lý hơn. Người thì có thể băm ai đó ra thành thịt vụn, nhưng làm sao biến người ta mọc thêm tay chân đầu cổ?

“Có điều, vật dụng trên người Mạch Tử đã biến mất, có thể có người phát hiện thi thể sớm hơn chúng ta.” Phương Hưu bổ sung thêm.

“Cậu…” Giả Húc hơi chần chừ, cuối cùng vẫn hỏi: “Cậu trông có vẻ rất quen với mấy chuyện này?”

Lúc đầu anh ta thấy Phương Hưu không nổi bật, tóc rối, mái che nửa mặt. Không giống dân xã hội, mà giống sinh viên đại học tự kỷ, gầy gò trông như người lạc loài.

Ấn tượng duy nhất ban đầu là ‘’Người này gan to phết”.

Nhưng bây giờ nhìn lại. Thấy cái xác dị dạng mà vẫn có thế thờ ơ, đây đã không còn là vấn đề gan lớn nữa rồi.

“Tôi làm lao công ở bệnh viện, thấy xác chết nhiều quen rồi.” Phương Hưu buột miệng nói: “Hai người đó chết rồi, giờ chúng ta nên làm gì tiếp đây?”

Lời vừa dứt, ánh mắt mọi người đồng loạt đổ dồn về phía Giả Húc.

“Tranh thủ trời sáng tìm ít vật tư. Nơi này kỳ quái quá, mọi người tuyệt đối không được tách đội.” Nghĩ đến mình là thủ lĩnh, Giả Húc lập tức kéo sự chú ý về: “Đợi khi nào làm quen làng xong, chúng ta sẽ bắt đầu điều tra cấm kỵ.”

Mọi người nhất trí đồng ý với đề nghị của anh ta. Họ rất sợ ra ngoài, nhưng càng không muốn ở lại căn nhà có hai cái xác kỳ quái kia.

Khi vào nhà còn đủ chín người, lúc ra chỉ còn sáu. Phương Hưu vẫn là người rời khỏi sau cùng, trước khi đi còn tiện tay đóng kín cửa lại.

Khoảnh khắc cánh cửa khép hẳn, trong căn phòng trống hoác dường như có thứ gì đó đang nhìn anh.

Cảm giác ấy chỉ thoáng qua, Phương Hưu quyết định giả vờ không để ý. Dù sao đêm qua cũng ngủ yên lành, coi như từng là bạn cùng phòng đi.

Chỉ có Bạch Song Ảnh quay đầu lại, liếc thêm vài cái về phía căn nhà trống.

Ban ngày, ngôi làng trông lạ lùng mà bình thường. Giống hệt những ngôi làng hoang ngoài đời. Đường đất nhão nhoét do mưa giẫm nát, tường nhà là kiểu trộn rơm và bùn đất thịnh hành từ mấy chục năm trước. Cửa sổ cửa chính đều khép hờ, lộ ra bên trong nội thất nghiêng ngả, đồ đạc bị móc sạch bách.

Không có tiền giấy bay loạn, cũng không có đồ tang lễ kỳ quái. Một vài bức tường thậm chí còn treo băng rôn tuyên truyền, vải đỏ rách nát mục nát, dòng chữ bên trên không đọc nổi, chắc là mấy khẩu hiệu “giữ an toàn” gì đó.

Không khí ấm áp, mưa rơi rì rào đều đều. Nếu chưa từng thấy hai cái xác kia, chắc ai cũng nghĩ chỗ này có thể thư giãn một chút.

“Kia là cây bí, ăn được đấy.” Tóc Vàng chỉ vào một mảnh vườn hoang, vẻ mặt hiếm hoi dịu đi: “Nhìn gì mà nhìn, trước tôi cũng là dân làng, nhà tôi trồng mấy thứ này.”

Nhưng không ai dám hái. Ai biết được nhổ bừa một cây có phạm cấm kỵ không? Vào nhà hoang có sao không? Hái quả dại thì sao? Bị xước tay có được không? Gϊếŧ con kiến thì sao?

Chỉ trong khoảnh khắc, sự kinh hoàng của “Phạm cấm kỵ” như một bàn tay lạnh băng chộp lấy cổ họng mọi người.

Ngay cả hai người dày dặn kinh nghiệm cũng chết mà không rõ nguyên nhân, suy cho cùng… Hành vi nào cũng có thể là bẫy chết người.

“Mẹ kiếp, cứ rề rà mãi! Hôm nay ông đây nhất định phải ăn! Ăn bữa cơm mà cũng cấm, chơi cái con khỉ gì!” Tóc Vàng chửi thề, bước qua hàng rào đổ nát, rồi chẳng bao lâu, anh ta ôm một mớ đọt lá bí đỏ, vẫn bình an vô sự.

“Một đám nhát chết.” Anh ta cười khẩy, bứt một ngọn non bỏ vào miệng.

Sau đó, ngay tại chỗ, anh ta phun ra một màn trình diễn nôn mửa.

“Cái quái gì thế này?” Tóc Vàng chửi om sòm, quăng đống bí đi.

Giả Húc thấy anh ta không sao, nhặt một mảnh lá bí nhỏ, nhai thử. Một giây sau, mặt nhăn như ăn phải thuốc diệt chuột, phun ra ngay.

“... Vừa tanh vừa thối, nuốt không trôi. Cố nuốt cũng không được, kiểu phản xạ sinh lý ấy.” Giả Húc khổ sở giải thích.

Tóc Vàng bên cạnh thì há miệng hứng nước mưa súc miệng, mới súc xong thì “hồi xuân” lần hai, lại nôn thốc nôn tháo.

“Tổ cha nó đây là nước rửa xác à?”

Anh ta đỏ mặt tía tai, suýt thì nghẹt thở.

Phương Hưu cúi đầu ngửi mưa trên mu bàn tay, không có mùi gì đặc biệt. Anh lại nhặt một nhánh lá bí lên ngửi thử, rất tươi mát, không hề tanh tưởi.

“Anh cảm nhận được gì không?” Phương Hưu cầm một lá bí, hỏi Bạch Song Ảnh.

Bạch Song Ảnh vừa định phô bày khí thế, thì Phương Hưu nhẹ giọng tiếp lời: “Không cảm nhận được cũng không sao, đừng cố nhé.”

Bạch Song Ảnh: “…”

Hắn mặt lạnh như tiền: “Không liên quan đến tà ma.”

“Vậy đây chính là một trong những cấm kỵ.” Phương Hưu trầm ngâm nói.

Tóc Vàng và Giả Húc tuy nôn tới xanh mặt nhưng vẫn sống nhăn, chứng tỏ cấm kỵ này không trí mạng.

Nhưng như vậy vẫn rất phiền phức. Bởi nó đồng nghĩa với việc thức ăn và nước uống đều là vấn đề lớn.

Chẳng lẽ cấm kỵ là kiểu “không được ăn uống” vớ vẩn đó thật sao? Một đêm trôi qua, bữa sáng trong Tháp Giải Ách đã tiêu hóa hết sạch, Phương Hưu bắt đầu thấy đói cồn cào.

Và đúng như quy luật Murphy: Cái gì lo lắng thì cái đó xảy ra.

Rau non, nấm rừng, rễ cây, nước mưa, nước sông, nước giếng. Tóc Vàng không tin tà, biến thành Thần Nông phiên bản phản ứng cấp tính, nếm thử từng thứ một và kết quả là nôn đến mức cả ngôi làng muốn thấy cầu vồng.

Cả một ngày dài, họ không tìm ra thứ gì ăn được, sắc mặt mọi người tối như trời sắp đổ sét.

Về phía thông tin làng, gần như chẳng moi ra được gì. Nhà cửa trong làng na ná nhau, không có di tích hay đặc điểm nào dễ tra. Duy nhất có hai nơi đáng ngờ, một là miếu nhỏ ở mé đông, hai là khu nghĩa địa phía tây làng.

Xét đến mức “nhạy cảm” của hai chỗ đó, họ chẳng ai dám lại gần.

Còn khoảng một, hai tiếng nữa là trời tối, cả nhóm lặng lẽ lê bước trong làng. Mưa lạnh ngấm dần vào xương, làm tốc độ đói bụng nhân đôi. Phương Hưu kéo lại cái nón lá nhặt được, khát đến khô họng, còn hơi tụt đường huyết, mắt hoa chóng mặt.

Bỗng nhiên, một luồng mùi thịt nướng lọt vào mũi anh. Phương Hưu vừa quay đầu, thì Tóc Vàng đã phi ra như tên bắn.

Mùi thơm tỏa ra từ một sân nhà bình thường, bên trong còn vang lên tiếng người khe khẽ.

Sắc mặt Tóc Vàng đột nhiên chuyển sang đen tái, ngũ quan phồng lên, biến dạng theo kiểu thú hóa. Anh ta nhún chân một cái, lặng như mèo, nhảy vọt lên tường.

“Sức mạnh của trành quỷ*.” Bạch Song Ảnh lẩm bẩm đánh giá.

* Trành Quỷ (ma cọp vồ) : Theo truyền thuyết, người bị cọp vồ ăn thịt biến thành ma, không dám tách ra khỏi cọp mà lại còn giúp cọp ăn thịt người khác.

Phương Hưu tròn mắt: “Thì ra cái con giống mèo trụi lông hôm trước là trành quỷ à?”

Trước đó anh chỉ nhớ đại khái hình dáng lệ quỷ của Tóc Vàng, không rõ chủng loại, giờ thì lại học được thêm một bài. Anh quay sang nhìn Bạch Song Ảnh đầy khen ngợi: “Anh giỏi ghê.”

Bạch Song Ảnh nghiến răng nhẹ. Con người này nói chuyện kiểu gì kỳ cục vậy? Rõ ràng đang bị châm chọc mà cứ như được vuốt ve, đấm trúng đống bông vậy đó.

Trong lúc Phương Hưu còn mải tiêu hóa tri thức, Tóc Vàng đã nhảy xuống khỏi tường.

Khuôn mặt của anh ta trở lại bình thường, nhưng nét mặt tràn ngập hoảng loạn và bối rối, ai hỏi gì cũng không hé răng.

Mãi đến lúc cả nhóm quay lại kho chứa ban đầu, Tóc Vàng mới khàn giọng: “Là, là đám ngọc Phật đó.”

“Bà dì sáng nay bị dọa sợ đến bỏ chạy, cái áo hoa của bả còn nằm nguyên trên đất, người thì không thấy đâu. Mùi thịt nướng thì hình dạng thịt kỳ quái lắm. Bọn họ dám…” Anh ta cố nuốt xuống, nhưng hình như ban ngày nôn sạch cả ruột, nôn khan cũng chẳng ra gì.

Thi thể anh Miên và Mạch Tử vẫn nằm đó, không ai dám chạm vào. Trời không lạnh, xác chết thối rất nhanh, bắt đầu bốc mùi tanh ngọt kỳ dị.

Không còn hai người canh đêm, tiếng bước chân quanh cửa đột nhiên nhiều lên, ẩn trong tiếng mưa, lúc nặng lúc nhẹ, khi xa khi gần, như thứ gì đó đang đi vòng quanh kho.

Trong kho không có nước, không có đồ ăn. Ngoài cửa, tà ma là địch. Người sống cũng là địch.

Chẳng cần chờ đến tìm ra Ách, họ thậm chí còn không chắc mình có sống sót đến sáng mốt hay không.

Cô gái dân văn phòng bật lên tiếng nức nở nghẹn ngào, Thành Tùng Vân vỗ nhẹ lưng cô. Thiếu niên u ám co mình lại, chôn mặt vào giữa hai đầu gối.

Giả Húc vò tóc như muốn tự lột da đầu: “Đừng hoảng! Bình tĩnh! Kiểu gì cũng sẽ có cách…”

“Cút.” Tóc Vàng khàn giọng: “Đây có phải game đâu, ai rảnh mà thiết kế sẵn đường sống cho chúng ta? Người ta nói rồi, vật tế, nghe cái chữ đó thôi đã thấy chẳng lành.”

Nói rồi, ánh mắt hắn dừng ở cánh cửa. Hai cái xác bên ngoài chưa thối rữa hoàn toàn, mùi ngòn ngọt hôi hôi đang len qua khe cửa.

Tóc Vàng liếʍ môi, làn da khô nứt xếp đầy nếp. Trong mắt bắt đầu loáng máu.

“Tôi nói thật, hay là…”

“Tôi hiểu rồi.” Phương Hưu ngắt lời anh ta, giọng không nhanh không chậm: “Cấm kỵ không phải "Không được ăn uống", mà là ăn uống phải đủ điều kiện. Chúng ta không có thông tin, nên chưa biết được điều kiện là gì.”

“Thì vẫn là không có gì ăn mà!” Tóc Vàng gắt: “Đến nước này còn ngồi đây chờ chết làm gì, hay là…”

“Tôi muốn ra ngoài xem.” Phương Hưu lại lần nữa ngắt lời.

“Trời tối rồi.” Giả Húc ngừng vò tóc, sắc mặt nhợt nhạt: “Anh Miên bảo ban đêm rất nguy hiểm.”

“Nhưng anh Miên đã chết rồi, cả ngày hôm nay chúng ta cũng không thu hoạch được gì.”

Nếu ngày mai vẫn giống hôm nay, mọi người sẽ suy yếu đến mức không thể chống đỡ, chỉ còn biết thu mình chờ chết.

Mà Phương Hưu, ghét nhất hai chữ đó.

“Lỡ đâu cấm kỵ là "Không được đi ra một mình" thì sao?” Giả Húc vẫn cố giữ lý trí.

“Có ai đi với tôi không?” Phương Hưu quay sang hỏi mọi người còn lại.

Tất cả đều nhìn anh. Nhưng không một ai lên tiếng.

Phương Hưu hít nhẹ một hơi, rồi nắm lấy cổ tay của Bạch Song Ảnh.

“Tôi đi cùng lệ quỷ của mình.” Anh nói: “Tôi không đi một mình.”