Chương 5: Thần Vô Tướng (2)

Lúc quay lại sân, Phương Hưu thực sự cạn lời.

Trong sân có bảy người, trừ anh và bà thím chưa triệu hồi quỷ, tất cả những người còn lại đều có hai cái bóng, quỷ mà bọn họ triệu hồi đều ẩn thân trong bóng, bám chặt dưới chân như rễ cây.

Bạch Song Ảnh thì đi đằng sau Phương Hưu, trắng hếu chói lóa, nổi bật như bóng đèn led giữa đêm tối. Diễm quỷ (giả) trông oai phong lẫm liệt, có người bên cạnh hít mạnh một hơi thán phục.

Vốn dĩ Phương Hưu không muốn gây chú ý, vậy mà mới bước ra đã bùm một phát nổi như cồn. Anh ngẫm lại trong hai giây, cảm thấy có khi là do tâm lý gây họa…

Ảo cảnh tối qua đúng là khoa trương thật, hiệu ứng hoành tráng, nhưng nói toạc ra cũng chỉ là kiểu thoát khỏi mật thất. Đám tay trồi lên kia cũng ghê thật đấy, nhưng trên bản chất Bạch Song Ảnh chỉ làm mỗi việc là bóp cổ anh, cách này cũng đơn giản tự nhiên.

Nên khi Bạch Song Ảnh bảo “thực lực bình thường”, Phương Hưu hoàn toàn tin sái cổ.

So với người khác, lệ quỷ có thể là con át chủ bài, chắc chắn có người không muốn lộ. Nhưng anh không ngờ mọi người đều giấu kỹ như vậy, chỉ mình anh là bơi trần giữa thủy triều.

Thế đạo suy đồi thật rồi.

Bạch Song Ảnh cũng cảm thấy có gì đó sai sai, liếc sang Phương Hưu.

Phương Hưu thì thầm: “Cái kiểu nhập thể này, mấy anh không thể tự do hoạt động được đúng không?”

“Ừm.”

“Vậy thì quên đi, cứ chơi đi.” Phương Hưu lắc đầu: “Khi nào anh muốn nhập rồi tính.”

Không cần vì chút thể diện mà giam con nhà người ta trong bóng tối. Không có không gian hoạt động, dễ bị bệnh tâm lý lắm.

Bạch Song Ảnh khựng bước. Mặt hơi nhăn lại, như con mèo bị chuột đá trúng mũi.

Thấy đối phương không nhúc nhích, Phương Hưu ân cần hỏi thăm: “Sao thế? Muốn nhập tôi à?”

Giọng anh còn dịu đi vài phần, ấm áp như ông chú hiền lành dắt cháu đi mẫu giáo.

“Không.” Bạch Song Ảnh từ từ quay đầu.

Có vẻ hắn đang hơi giận.

Cũng phải thôi, ngay từ khâu rút thăm, hắn đã rõ ràng không muốn tham gia. Phương Hưu tỏ ra hiểu, rõ ràng yếu mà còn bị không trâu bắt chó đi cày, không vui là đúng rồi.

Lỡ có chuyện gì, anh che chở thêm chút cũng chẳng sao. Dù gì quỷ nhà mình chỉ có một con, không thể để mất được.

Thực ra, Bạch Song Ảnh đúng là có hơi không vui.

Vì câu “bình thường” đó mà Phương Hưu hình như hiểu sai nghiêm trọng về sức mạnh của hắn. Rõ ràng chủ động sống kín tiếng, Phương Hưu cũng không cần hắn ra mặt, lẽ ra hắn phải thấy nhẹ nhõm… Nhưng cảm giác cứ là lạ thế nào ấy.

Một người một quỷ, mỗi người một tâm tư, lặng lẽ đi tiếp.

Cách tham gia cúng tế rất đơn giản.

Chỉ cần bước lên cầu thang ở giữa sân, từ tầng một đi lên tầng hai phủ đầy bóng tối.

Vượt qua bóng đen đó, tầng hai trông như con đường đất giữa làng quê, lối đi hẹp, cuối hành lang là một cánh cửa gỗ mục nát.

Ngoài cửa, mưa rào rào đổ xuống, hơi nước dính bết, trộn với mùi tanh ẩm của đất ruộng.

Phương Hưu mải nói chuyện thì thầm với Bạch Song Ảnh, nên đi cuối đoàn. Vừa bước qua cửa, cánh cửa lập tức biến mất, phía sau giờ chỉ còn bức tường đất kín bưng.

Cúng tế bắt đầu. Phương Hưu sờ thử bức tường, rồi đưa mắt quan sát bốn phía.

Mùa hè vẫn chưa qua. Mưa rơi ấm ấm, dính dấp như xông hơi bằng bùn, bao lấy người khiến ai cũng thấy nóng nực khó chịu.

Trước mặt là một khoảng đất lầy lội nhão nhoét, có vẻ như sân phơi thóc bị bỏ hoang. Bên cạnh là ngôi làng nhỏ, không thấy bóng người. Xa hơn nữa, mọi thứ bị màn mưa nuốt sạch, không nhìn rõ thứ gì.

Phương Hưu: “Ơ?”

Tình hình hơi khác tưởng tượng.

Lúc họ đến nơi, đã có không ít người đứng trong sân rồi…

Bốn người tụ lại ở giữa bãi đất trống, dẫn đầu là một gã vạm vỡ đeo dây chuyền ngọc Phật đầy cổ.

Xa hơn một chút là một cặp đôi mặt mày nghiêm túc, người treo đầy pháp khí, trông như kỳ cựu.

Ngoài ra còn một người lủi thủi ngồi xổm ở góc, áo quần tả tơi, miệng lẩm bẩm không ngừng, thoạt nhìn chẳng khác gì kẻ điên.

Phương Hưu thầm cảm thán. Đông người phết.

Mà nghĩ lại thì cũng chẳng lạ. Tháp Giải Ách là một tòa tháp, không thể nào mỗi họ chiếm cả tầng. Điều khiến anh bận tâm là mấy người này đều chỉ có một cái bóng.

… Xem ra lệ quỷ không phải cứ click là tặng.

Mọi người nhìn nhau đầy cảnh giác. Trời mưa vẫn không hề có dấu hiệu ngớt.

Giả Húc là người phá vỡ sự im lặng trước: “Tìm chỗ trú mưa cái đã.” Giọng anh ta không nhỏ, lại có vẻ ra lệnh, một câu đã ngầm định vị vai trò thủ lĩnh.

Bên cạnh Phương Hưu, cậu trai trẻ mặt mày âm trầm hừ lạnh một tiếng, nhưng không nói gì.

Ngược lại, Tóc Vàng kia chỉ tay ra xa:

“Tôi thấy chỗ này cũng bình thường đấy. Ra ngoài đi dạo đi, biết đâu gặp người.”

“Tốt nhất đừng đi.” Hai người kỳ cựu lên tiếng. Một nam một nữ, người đàn ông trả lời: “Đi xa là toàn quỷ, có thể xé sống người ra ăn đấy.”

Tóc Vàng chẳng buồn để tâm, còn cố tình xê dịch bước chân, cả hai bóng dưới chân cũng xê dịch theo.

“Cứ trú mưa trước đã, đợi ngớt rồi tính tiếp.” Giọng Giả Húc cứng hơn hẳn. Rồi anh ta quay sang hỏi hai người kỳ cựu: “Nên xưng hô với hai người thế nào?”

“Anh Miên. Còn cô ấy là Mạch Tử, vợ tôi.”

Nghe xong cái tên là biết biệt hiệu.

“Các người lần đầu tham tế đúng không? Tôi thấy đủ cả tám người rồi đấy.” Phương Hưu khẽ nhướn mày. Rõ ràng anh Miên đã tính cả Bạch Song Ảnh là người.

Giả Húc không sửa lại: “Đủ thì sao?”

Anh Miên cười nhẹ: “Lần đầu cúng tế kiểu gì cũng có người chết. Như bọn tôi đây, ban đầu là một tổ mà giờ còn đúng hai người. Mới lần bốn thôi, còn chưa tới nửa đường đâu.”

“Trời sắp tối rồi, ban đêm không nên đi lung tung. Tìm chỗ nghỉ đêm thì hơn.”

Mạch Tử cũng lên tiếng.

Phương Hưu ngước nhìn trời. Trời mưa nên khó đoán thời gian, nhưng sắc trời đúng là đã tối đi nhiều.

Bọn họ vừa ăn sáng xong nhưng hôm qua cả đám đều bận phỏng vấn lệ quỷ, giờ tranh thủ nghỉ ngơi cũng hợp lý.

“Không gọi thêm người à?” Người phụ nữ trung niên chỉ tay về phía xa.

Phương Hưu còn nhớ tên chị, Thành Tùng Vân, lúc sáng triệu được một lệ quỷ mặc áo dài tay, che kín mặt. Chị này kiểu tốt bụng đến mức dư thừa, nhưng cũng may biết nghe lời. Không rõ là não xoay nhanh, hay đơn thuần là không có chủ kiến.

Loại người thế này đôi khi lại rất hữu dụng, như bây giờ chẳng hạn.

Còn kẻ điên thì miễn bàn, còn nhóm đeo ngọc Phật kia rõ ràng không phải gà mờ, có thể coi là lực lượng bổ sung có sẵn.

Hai người kỳ cựu nhìn nhau, sắc mặt hơi phức tạp.

Một lúc sau, anh Miên tiến gần Giả Húc, hạ giọng: “Cậu nhìn người dẫn đầu bên kia đi, cổ anh ta đeo một đống ngọc Phật, đúng không?”

“Chúng tôi từng nghe nói một miếng ngọc Phật có thể đỡ ba lần chết. Anh ta chiếm hết ngọc Phật của đồng đội. Loại người này, khó chơi lắm…”

Phương Hưu liếc mắt sang. Người đàn ông cơ bắp kia đúng là đeo chừng năm, sáu cái, sợi dây đỏ nổi bật đến mức gai mắt.

Quả nhiên, ai cũng có thủ đoạn riêng để bảo vệ thân mình. Mấy miếng ngọc Phật đó giống hệt nhau, có lẽ là đồ do Địa phủ phát. Nếu đeo nhiều lên được thì nghĩa là giành giật cũng được tính.

Gã này người đầy cơ bắp, cộng thêm cả đống ngọc Phật, đúng kiểu “Mèo chín mạng phiên bản cấp cao”. Phương Hưu không nhịn được, nhìn thêm vài lần.

Tất nhiên, anh cũng không hoàn toàn tin lời anh Miên và Mạch Tử.

Dù gì hai người này cũng treo lủng lẳng đống pháp khí, ai biết có phải thu nhặt từ người khác không?

“Bọn tôi thiếu người, cần có người đáng tin cậy. Còn các cậu mới tế lần đầu, cũng cần kinh nghiệm của chúng tôi. Hợp tác công bằng, ai cũng có lợi.”

Anh Miên tiếp lời đầy chân thành: “Cậu thấy đấy, mấy người các cậu có hai cái bóng, chắc chắn là có thứ gì đó kiểu pháp thuật, không cần lo lắng chúng tôi sẽ gϊếŧ người cướp của.”

Nghe có lý đến mức khó mà từ chối.

Nửa tiếng sau.

Hai kỳ cựu dẫn đầu, cả nhóm dừng chân tại một căn nhà trống ở rìa làng.

Trong nhà chỉ có vài bó củi khô, nom như kho chứa đồ bỏ trống. Cửa sổ làm bằng giấy dán, nền nhà không lát gạch, để lộ bùn đất ẩm ướt bẩn thỉu.

Trời mưa oi nồng, ẩm ướt nặng nề, không khí sặc mùi ẩm mốc tanh nồng. Chín người chen chúc trong căn nhà hẹp, mức độ thoải mái gần như âm vô cực.

Phương Hưu bản năng xích lại gần Bạch Song Ảnh, lệ quỷ người ta mát lạnh dễ chịu, cứ như điều hòa di động. Bạch Song Ảnh thì vẫn giữ tư thế xác chết, cứng đơ như tượng.

“‘‘Ách’’ có nhiều âm khí, dễ hút tà ma. Tốt nhất điều tra vào ban ngày, phòng thủ vào ban đêm.” Mạch Tử vừa thấy có người định phàn nàn đã nhẹ giọng giải thích: “Chọn chỗ ngủ, phải chọn nơi ít liên quan nhân quả, không dễ phạm phải cấm kỵ.”

“Phạm cấm kỵ?” Phương Hưu hiếu kỳ.

“Phải đấy.” Mạch Tử cười khổ: “Phạm cấm kỵ thì chết lúc nào không biết luôn. Người giấy chỉ nói "Ách" là nguồn âm khí ô nhiễm. Nhưng thực tế, nó còn mang theo cấm kỵ đặc thù.”

Từ “Cấm kỵ” nghe đã thấy mơ hồ. Mọi người đều ngơ ngác.

“Ví dụ nhé, lần đầu bọn tôi cúng tế, "Ách" là một dao mổ lợn, nó từng là hung khí gϊếŧ người, bị thủ phạm giấu trong mộ tổ.”

Mạch Tử kể lại, sắc mặt tối sầm đi rõ rệt: “Cấm kỵ lúc đó là "Không được ở một mình trong phòng", "Không được đáp lại bất kỳ lời mời nào"... Vi phạm là chắc chắn ăn khổ.”

“Ăn khổ còn đỡ, nguy hiểm là có một cấm kỵ chắc chắn gây chết người. Hồi ấy là: "Không được để chảy máu." Chỉ cần bị thương, vết thương sẽ liên tục nứt toạc, máu chảy cạn mới thôi.”

“Thế thì đơn giản, cẩn thận tí là được.” Tóc Vàng hừ lạnh.

“Đơn giản?” Mạch Tử nghiêm mặt: “Cấm kỵ không có gợi ý, phải tự đoán. Tóm lại, cúng tế có ba bước: Tìm cấm kỵ của ‘‘Ách’’, tìm nhân quả của ‘‘Ách’’, cuối cùng mới tìm được bản thể của ‘‘Ách’’.”

Phương Hưu âm thầm ghi nhớ.

Nghe có vẻ như cấm kỵ không phải ngẫu nhiên, mà có liên hệ với lai lịch của ‘‘Ách’’.

Nghĩa là nếu điều tra ra cấm kỵ, bọn họ sẽ có thể tìm kiếm manh mối của ‘‘Ách’’.

Cách vài bước, Thành Tùng Vân cuối cùng không nhịn được: “Cô gái ơi, bên ngoài rốt cuộc xảy ra chuyện gì vậy? Bọn tôi có phải mất tích thật không? Người nhà liệu có biết không…”

Mạch Tử dịu giọng: “Cái đó đừng lo. Qua được cúng tế, người giấy sẽ nói rõ mọi chuyện. Giờ trời tối rồi, để mai rồi tính.”

Thành Tùng Vân còn muốn hỏi nữa, nhưng đành thất vọng ngậm miệng.

Anh Miên vung vẩy thanh kiếm đồng tiền, bước lại gần vợ: “Đừng gấp, mới ngày đầu mà. Mai trời sáng tính tiếp. Tối nay bọn tôi canh gác, nếu không yên tâm thì cử thêm người cũng được…”

“Tin tưởng hai người.” Giả Húc đáp đầy hào sảng.

Tin tưởng thì chưa chắc. Chỉ là có lệ quỷ bên cạnh, nên cũng không sợ. Phương Hưu nghĩ bụng.

Mọi người bắt đầu chuẩn bị qua đêm.

Phương Hưu chọn một góc xa cửa sổ, gác một bó củi khô làm chỗ tựa, cố tình chừa chỗ cho Bạch Song Ảnh.

Bạch Song Ảnh vừa ngồi xuống, Phương Hưu đã thuần thục kéo mái tóc dài kia sang một bên, tránh để dính bẩn.

“Tôi gác đêm cho cậu.” Bạch Song Ảnh nói.

Không, hắn không canh gì hết. Hắn định lẻn ra ngoài đi dạo hít gió chỉnh lại tinh thần. Chỉ cần Phương Hưu không chết là được.

“Không cần, cứ coi mình là người đi.”

Phương Hưu thuận tay khoác vai hắn, ôm rất chặt, như gà mẹ ôm con gà con: “Nghỉ ngơi chung đi, tôi ngủ nông lắm.”

Bạch Song Ảnh: “…”

Hắn lại nhớ đến cái lần bị ‘mười ngón tay đan xen’.

Lần này cũng thế, Phương Hưu ôm chặt đến muốn khoét cả xương. Bạch Song Ảnh liếc xéo cánh tay đang quấn lấy mình, cuối cùng cũng không rút ra.

Ổn định chỗ ngủ cho "Con quỷ nhà mình" xong, Phương Hưu ngáp một cái.

Anh nghe thấy tiếng thì thầm của anh Miên với Mạch Tử. Anh Miên dặn vợ phải cẩn thận, căn dặn đi căn dặn lại, đúng kiểu vợ chồng thắm thiết.

Trước khi ngủ, Phương Hưu lơ mơ suy nghĩ một chút, anh định ngày mai sẽ nghe ngóng một tý tình báo từ hai vợ chồng này, thuận tiện thăm dò cách làm người của bọn họ luôn.

Chỉ là khi anh mở mắt lần nữa, tất cả dự định đều tan thành mây khói.

Sáng hôm sau, mọi người phát hiện ra.

Anh Miên và Mạch Tử đã chết.

Tình trạng chết vô cùng thê thảm, chết một cách lặng lẽ.