Thùng thùng thùng, thùng thùng, thùng thùng.
Trong cơn mơ màng, Phương Hưu nghe thấy tiếng gõ cửa mơ hồ.
Anh mở mắt, lần này cuối cùng anh cũng tỉnh lại trên giường. Tiếc là trước mặt không phải trần nhà quen thuộc, mà là một khuôn mặt không mấy quen thuộc.
Chủ nhân của bàn tay quỷ lơ lửng giữa không trung, hắn dựa lưng vào trần nhà, mặt đối mặt nhìn chằm chằm Phương Hưu. Mái tóc dài rủ xuống trông thật đáng sợ, gây ấn tượng mạnh về thị giác.
Hắn vẫn giữ lại nốt ruồi son đó.
"Chúng ta về bằng cách nào vậy?" Phương Hưu vui vẻ chớp mắt.
"Đó là ảo cảnh trong mơ, giờ thì cậu tỉnh rồi."
"Ra vậy." Phương Hưu ngồi dậy.
Quả nhiên đó không phải một giấc mơ bình thường. Mùi máu trong miệng đã biến mất, nhưng chậu than vẫn còn trong ngực, đè ép ngực anh đau nhói. Hai chân anh vẫn lành lặn, nhưng miếng vải trắng trên chân lại dính đầy máu, sờ vào vừa lạnh vừa dính, còn cắm cả mấy cái răng.
Không biết có làm bẩn ga giường không nữa, chắc Địa phủ không thu phí vệ sinh của anh đâu nhỉ.
Cộc cộc!
Tiếng gõ cửa lại vang lên.
"Sáng sớm ăn cơm, khỏe mạnh sống lâu —— không dẫn theo lệ quỷ, quá hạn không đợi ——" Người giấy gào to ngoài cửa, giọng the thé chui qua khe cửa.
Trước khi rời phòng, Phương Hưu chỉ kịp hỏi một câu:
"Này, thực lực của anh thế nào?"
Phương Hưu không trông mong đối phương giúp đỡ, nhưng Phương Hưu phải nắm được tình hình cơ bản của đồng đội mình.
Nghe câu hỏi này, chủ nhân của bàn tay quỷ cuối cùng cũng có biểu cảm.
Trên khuôn mặt xinh đẹp kia thoáng hiện vẻ ngạo nghễ, nhưng rồi hắn chợt nghĩ ra điều gì đó, vẻ ngạo nghễ dần tan biến, thay vào đó là sự buồn bực khó tả.
"Tàm tạm." Lệ quỷ khẽ thở dài. Hắn lộn người trên trần nhà, quay mặt vào tường.
Vẻ chán chường kia chân thật đến mức không giống diễn.
Phương Hưu: "... Hiểu rồi, vậy anh phải tự bảo vệ mình cho tốt."
Hóa ra thực lực cũng không ra gì. Tối qua, lúc hắn hỏi Phương Hưu "Sao không xin che chở?", rõ ràng còn ra dáng một kẻ mạnh mẽ lắm mà.
Như vậy cũng tốt, đối phương sẽ không can thiệp quá nhiều vào quyết định của Phương Hưu, ở chung sẽ không bị áp lực.
Phương Hưu hít sâu một hơi, đẩy cửa ra.
Trong khoảnh khắc, một mùi tanh nồng xộc thẳng vào mũi, tiếng kêu gào suýt chút nữa xé toạc màng nhĩ của Phương Hưu.
Tiếng động phát ra từ phòng bên cạnh, cánh cửa gỗ kiểu cổ đã bị đập thủng mấy lỗ. Trong những cái lỗ đen ngòm, một giọng nam không ngừng kêu la thảm thiết.
"Cứu mạng! Cứu mạng với..."
Tiếng kêu than của người đàn ông tràn ngập nỗi sợ hãi: ‘‘Nó đang ăn tôi, nó đang ăn tôi... Cứu tôi với..."
Có thứ gì đó nặng nề đang đập vào cửa, khiến cánh cửa rung lên bần bật. Máu tươi và thịt vụn không ngừng trào ra từ khe cửa, nhuộm đỏ phiến đá xanh trước cửa, lan dần về phía sân.
Trong sân có thêm hai chiếc bàn vuông, trên bàn bày đầy thức ăn. Nhưng không ai ngồi vào bàn, tất cả đều chen chúc ở phía bên kia sân, căng thẳng nhìn chằm chằm vào vũng máu.
Phương Hưu nhìn sơ qua, tính cả Phương Hưu thì trong sân chỉ có sáu người. Thiếu gã đàn ông đen gầy đái dầm và bà dì không dám rút thăm.
"Ngồi đi, cứ tự nhiên ăn uống."
Người giấy bận rộn chuẩn bị bữa sáng, cứ như thể vừa mới nghe thấy tiếng kêu thảm thiết: ‘‘Ôi chao, người kia không đàm phán được, đi trước một bước rồi. Mới chỉ có một người thôi, các vị thể hiện tốt lắm!"
Nó cười tươi hơn hôm qua nhiều.
Phương Hưu thu hồi tầm mắt. "Mới chỉ có một người", xem ra bà dì kia không sao, chỉ là trốn trong phòng không ra.
"Mọi người cứ ăn chút gì đi, dù sao cũng phải ăn một chút gì đó."
Thanh niên điềm tĩnh lại đứng ra, sắc mặt anh ta đã tốt hơn một chút, giọng điệu cũng khá kiên định.
"Không, không thể giúp anh ta sao?" Một người phụ nữ trung niên nuốt nước bọt.
Trông chị ta khoảng bốn mươi, năm mươi tuổi, tóc ngắn ngang vai, cao chưa đến mét sáu, khi nói chuyện mắt luôn nhìn xuống đất.
"Mọi người đều đã nói chuyện với lệ quỷ rồi. Là do anh ta không thỏa thuận được, chúng ta không giúp được gì đâu." Thanh niên điềm tĩnh ôn tồn nói.
Người phụ nữ kia "Ừm" một tiếng, không nói gì nữa.
Ánh mắt thanh niên lướt qua người phụ nữ, dừng lại trên người Phương Hưu. Anh ta giãn cơ mặt, bước nhanh tới.
"Giả Húc."
Thanh niên điềm tĩnh tự chỉ vào mình. Tiếng kêu thảm thiết từ phòng bên cạnh quá lớn, anh ta buộc phải nói lớn hơn: ‘‘Đi thôi, mọi người ăn bữa sáng, đông người dễ bàn bạc."
Giả Húc lại chỉ ra phía sau, hai người trẻ tuổi vẫy tay với Phương Hưu - một cô gái văn phòng ăn mặc lịch sự, một Tóc Vàng trông rất chơi bời, cả hai đều có vóc dáng khá khỏe mạnh.
"Mấy người quen nhau à?" Phương Hưu hỏi.
"Mới quen thôi." Giả Húc cười sảng khoái, chìa tay ra với Phương Hưu.
Người này mày rậm mắt to, có vẻ ngoài sáng sủa dễ mến. Tiếc là sau khi chứng kiến chủ nhân của bàn tay quỷ, Phương Hưu chỉ thấy khuôn mặt này tầm thường không có gì đặc biệt.
"Tôi là Phương Hưu." Phương Hưu gãi đầu, không bắt tay anh ta.
Trước khi Giả Húc đến, bên cạnh anh ta ngoài người phụ nữ trung niên còn có một cậu thiếu niên mặt mày u ám. Anh ta bỏ qua bọn họ, đến chào hỏi Phương Hưu, người đứng xa nhất.
Chủ động lôi kéo người trẻ, tránh xa người lớn tuổi và trẻ vị thành niên có vấn đề. Cách làm của Giả Húc rất thực tế, Phương Hưu không có ý định phán xét gì.
Tiếc là tên này có vẻ rất muốn làm người đứng đầu, nhưng Phương Hưu không muốn một "Đội trưởng" từ trên trời rơi xuống.
Chỉ cách một bức tường, tiếng kêu thảm thiết dần yếu đi, tần suất đập cửa cũng chậm lại. Giả Húc thậm chí không thèm nhìn, anh ta chỉ thân thiện nhìn Phương Hưu, ánh mắt tràn đầy nhiệt tình vừa phải.
"Bây giờ coi như chúng ta đã quen biết rồi." Phương Hưu thuận theo lời anh ta: ‘‘Sau này mọi người hãy giúp đỡ lẫn nhau nhé."
Nói xong, Phương Hưu giả ngơ tại chỗ, vờ như không hiểu lời mời nhập đội của Giả Húc.
Giả Húc cũng không tỏ vẻ thất vọng, cũng không cố nài ép: "Chắc chắn rồi, chúng ta phải giúp đỡ lẫn nhau chứ, có gì chúng ta bàn sau nhé."
Sau khi trở về, Giả Húc kéo hai người trẻ tuổi kia ngồi vào một bàn, nhỏ giọng trao đổi gì đó.
Phương Hưu chọn một chiếc bàn khác.
Bữa sáng này vừa thịnh soạn vừa kỳ quái. Cơm trắng được xới đầy vun, ăn kèm với gà quay béo ngậy, cả cơm và gà đều nguội lạnh. Trên bàn không có rau xanh, chỉ có vài quả táo và quýt còn tươi.
Người phụ nữ trung niên ngập ngừng ngồi xuống. Cậu thiếu niên u ám kia gắp một chiếc đùi gà vào bát, tiện tay lấy thêm hai quả táo, rồi lủi thủi ngồi xổm vào góc.
Đúng lúc này, tiếng kêu thảm thiết kéo dài suốt buổi sáng cuối cùng cũng tắt hẳn. Cánh cửa ngừng rung chuyển, bên trong chỉ còn tiếng nhai nuốt nhồm nhoàm. Mùi máu tanh lan tỏa, nhưng nhanh chóng bị khói hương lấn át.
"Ăn no uống say, cơm no rượu đủ, ăn no rồi thì lên đường."
Người giấy nằm bò trước lư hương, say sưa hít một hơi khói: ‘‘1 tiếng nữa thôi là đến lượt cúng tế giải hạn đầu tiên của các vị rồi đấy."
Rõ ràng là cố tình không để cho họ ăn ngon, Phương Hưu bất đắc dĩ gắp một miếng gà quay.
Người giấy: "Nhắc đến cúng tế giải hạn này, thực ra cũng đơn giản thôi. Các vị đến địa điểm cúng tế tìm một món đồ, phá hỏng nó đi là xong."
"Này, mày nói rõ xem tìm cái gì đi chứ!" Tóc Vàng bên cạnh Giả Húc gõ bàn, giọng rất lớn.
"Chúng tôi gọi thứ đó là ‘‘Ách’’ —— Linh hồn mang chấp niệm, nhiễm âm khí liền thành "’Quỷ’"; vật mang chấp niệm, tụ nhân quả thì thành "‘‘Ách’’"."
Người giấy nheo mắt, giải thích bằng giọng the thé.
Theo cách nói của nó: ‘‘Ách" là một nguồn siêu ô nhiễm.
Một khi "Ách" hình thành, nó sẽ không ngừng sản sinh âm khí, thúc đẩy tà ma phát triển. Đáng tiếc là Địa phủ chỉ biết khu vực nào xuất hiện "Ách", chứ không thể xác định chính xác "Ách" là gì.
Từ một hạt gạo, một cây kim nhỏ bé, đến một cỗ quan tài, một pho tượng thần lớn, tất cả đều có thể là "Ách".
Cái gọi là cúng tế giải hạn, nói trắng ra là để người sống đi dò mìn, tìm ra "Ách" và phá hủy nó.
"Vậy, tại sao không để tà ma đi tìm?" Lần này người hỏi là cô gái văn phòng, tâm trạng cô ta khá bình tĩnh.
"Ôi chao, sao chúng ta có thể để sói đi tìm cừu chứ." Người giấy lắc đầu nguầy nguậy: ‘‘Tà ma thích nhất là âm khí, chúng sẽ không ngoan ngoãn phá hủy ‘‘Ách’’ đâu."
"Nếu mọi người không tìm thấy ‘‘Ách’’ thì sao, có giới hạn thời gian không?" Quả nhiên, Giả Húc lại nhảy ra chốt hạ.
"Chỉ cần ‘‘Ách’’ không biến mất, cúng tế sẽ không có thời hạn, vật tế chết hết thì thôi."
Người giấy nhếch mép, để lộ khoang miệng đen ngòm: ‘‘Còn sống được bao lâu thì tùy vào bản lĩnh của mỗi người. Vật tế mà, là như vậy đấy."
Cả bàn ăn chìm trong im lặng.
Trong bầu không khí ngột ngạt, Phương Hưu lại gắp một miếng thịt gà, cố gắng nhai nuốt thật khẽ.
...
Rốp, rốp.
Chủ nhân của bàn tay quỷ bẻ một chiếc móng tay, chậm rãi nghiền nát. Máu thịt đen đỏ lẫn với xương vụn, tạo ra âm thanh khó chịu. Hắn ăn rất cẩn thận, không để rơi ra một giọt máu nào.
Con lệ quỷ phòng bên sau khi ăn thịt người no nê, lại dám ngang nhiên xuyên tường đi dạo, bị hắn bắt gặp.
Đêm qua, hắn đã cố gắng thoát khỏi người triệu hồi, hao tổn không ít sức lực. Nuốt chửng con quỷ này, ít nhiều cũng có thể bù đắp chút âm khí.
Trong những ngày tới, hắn buộc phải lăn lộn cùng tên loài người kia ——
Tháp Giải Ách có quy tắc riêng. Để đề phòng lệ quỷ lười biếng, nếu người triệu hồi chết, tu vi của lệ quỷ sẽ bị tổn hại. Ngược lại, nếu người triệu hồi sống sót đến cuối cùng, lệ quỷ cũng sẽ được đền đáp.
Sự đã rồi, nếu cứ để mặc cho tên kia chết, hắn sẽ bị thiệt.
Không sao, đến đâu hay đến đó. Hắn chỉ cần che giấu thân phận, hành sự kín đáo là được.
Chủ nhân của bàn tay quỷ cúi đầu, vô số bóng mờ khẽ lay động. Xiềng xích vô hình trói chặt hắn, như suốt hàng ngàn năm qua.
Chỉ cần Địa phủ không phát hiện ra, kế hoạch của hắn sẽ tiếp tục suôn sẻ...
Rốp!
Ngoài cửa vang lên một tiếng động, hắn vội vàng nhét miếng thịt quỷ còn sót lại vào miệng, suýt chút nữa thì nghẹn chết.
"Có chỉ thị rồi, chúng ta phải đi vào vòng cúng tế ngay." Phương Hưu đẩy cửa bước vào.
Chủ nhân của bàn tay quỷ ngồi bên giường, nhìn Phương Hưu với vẻ mặt không cảm xúc. Không hiểu sao, Phương Hưu cảm thấy má của tên này hơi phồng lên.
Thế là Phương Hưu tiện thể liếc nhìn khắp phòng, mọi thứ vẫn ở đúng vị trí, trông có vẻ bình thường. Chắc là ảo giác thôi, Phương Hưu nghĩ.
"Nhân tiện, anh cũng cần có một cái tên để tiện xưng hô nữa." Phương Hưu nói tiếp: ‘‘Anh cứ gọi tôi là Phương Hưu, còn tôi gọi anh là..."
Tiểu Bạch? Đại Bạch? Không ổn, nghe hơi lả lơi rồi.
Vị này mang tiếng là diễm quỷ, phải có một cái tên tao nhã một chút. Nhìn con lệ quỷ đang ngồi nghiêm chỉnh, Phương Hưu bỗng nhớ đến một câu chuyện ma đã từng nghe —— Người bị quỷ ám thường có hai cái bóng.
Hai cái bóng, nghe như có thêm một người bạn luôn ở bên cạnh.
"... Tôi gọi anh là Bạch Song Ảnh, thế nào?" Phương Hưu hỏi.
Bây giờ Phương Hưu cũng coi như đã bị trói buộc với lệ quỷ, hy vọng bọn họ có thể hòa thuận đến phút cuối cùng.
Chủ nhân của bàn tay quỷ, không, Bạch Song Ảnh gật đầu, không nói gì.
Phương Hưu cũng không ngạc nhiên lắm, tên này luôn tỏ ra như thể đang suy nghĩ điều gì đó. Ngay cả khi Phương Hưu gọi hắn là Bạch Diễm Diễm, chắc hắn cũng không có ý kiến gì đâu.
"Chào buổi sáng, Bạch Song Ảnh."
Phương Hưu nở một nụ cười: ‘‘Vòng cúng tế sắp bắt đầu rồi, chúng ta đi thôi."