Thành Tùng Vân kéo ngay Quan Hạc, trực tiếp dùng khiên oán quỷ; Tóc Vàng vèo một cái đã nhảy lên nóc nhà, Giả Húc thì ngụy trang thành một con tà ma không ai để ý; Mai Lam tìm ngay một cốc bia gần đó, ùm một cái trốn xuống dưới nước.
Mọi người vừa trốn xong thì một đám đao lao quỷ hôi thối xông tới. Chúng vung vẩy đôi tay sắc nhọn, điên cuồng phun khí độc về phía nơi mọi người vừa biến mất.
Bạch Song Ảnh nhíu mày, vung tay áo, ngăn cách đám khí độc màu vàng xanh ở bên ngoài.
Đúng là lệ quỷ hệ phụ trợ, Phương Hưu thầm nghĩ.
Không tìm thấy mọi người, bầy quỷ cũng không lưu luyến gì mà rời đi, tiếp tục chém gϊếŧ lẫn nhau đến mức máu thịt be bét.
Phương Hưu muốn tiếp tục khám phá, nhưng mọi người đều đang trốn ở gần đây, giờ mà lạc nhau thì không hay. Đám tà ma thì vẫn đang chém gϊếŧ không ngừng, xem ra là chưa thể kết thúc ngay được, anh chỉ có thể đứng tại chỗ xem.
Bên này thì người không mặt đang ăn xiên nướng, bên kia thì đám tà ma mổ bụng moi gan nhau ra ăn, hai bên cứ ăn uống thoải mái, biến cả con phố đi bộ thành phố ẩm thực.
Phương Hưu nhìn một lúc thì thấy chán, anh vốn không có hứng thú đặc biệt với thể loại phim kinh dị.
Thế là anh ngẩng đầu nhìn lên vầng trăng.
Bầu trời đêm quang đãng, pháo hoa nở rộ bên cạnh vầng trăng tròn. Vô số màu sắc rực rỡ, tạo nên một vẻ đẹp có chút không chân thực. Trong khoảnh khắc, Phương Hưu gần như quên đi cảnh tượng máu me trước mắt.
... Nói mới nhớ, mình đã bao nhiêu năm không ăn Tết Trung Thu rồi nhỉ?
Lần gần nhất cả nhà anh cùng nhau đón Tết Trung Thu, là khi anh còn bé và mè nheo với bố mẹ rằng bánh Trung Thu ngọt quá không ngon.
Sau khi mất bố mẹ, anh có một gia đình mới. Tiếc là gia đình mới rất bận, không chú trọng đến những chuyện này... Mấy năm gần đây, anh luôn một mình trải qua ngày này, coi như là nó không hề tồn tại.
Phương Hưu chưa từng nghĩ rằng, Tết Trung Thu lại trở lại cuộc sống của anh như thế này. Năm nay lại có một con tà ma cùng anh đón Tết Trung Thu, đúng là số phận kỳ diệu.
Anh hơi thả lỏng lưng, dựa vào người Bạch Song Ảnh ở phía sau. Bạch Song Ảnh nghiêng đầu nhìn anh, mái tóc dài lướt qua áo phông của anh.
"Trung Thu vui vẻ." Phương Hưu khẽ nói với Bạch Song Ảnh.
Bạch Song Ảnh ngạc nhiên: "Tại sao Trung Thu lại vui vẻ?"
"Khi anh còn sống, nhà anh không có phong tục đón Tết Trung Thu à?" Phương Hưu thuận miệng hỏi, tiếp tục ngắm trăng tròn.
Bạch Song Ảnh suy nghĩ một lúc lâu, rồi nói: "Tôi không có người nhà, cũng chưa từng chết."
Phương Hưu giật mình quay đầu lại: "?"
Ê này bạn gì ơi, anh còn sống đấy à?
Cái trạng thái không có nhịp tim, không có hô hấp, cơ thể lạnh như đá này, thì là còn sống kiểu gì? Đến cả thực vật còn có thân nhiệt, chẳng lẽ anh là đá thành tinh à?
... Nhưng nếu Bạch Song Ảnh là bạch ngọc thành tinh, thì cũng hợp lý đấy chứ.
Phương Hưu vừa định hỏi, nhưng nghĩ lại thì Bạch Song Ảnh ngay từ đầu đã từ chối tiết lộ chủng tộc, hỏi nữa thì có vẻ hơi đường đột. Với lại tà ma bẩm sinh cũng không hiếm, dù sao thì Bạch Song Ảnh vẫn là Bạch Song Ảnh thôi.
"Mọi người thích cùng gia đình đón Tết Trung Thu, ở bên gia đình thì sẽ rất vui." Phương Hưu lảng tránh chủ đề chủng tộc, nhẹ nhàng giải thích.
Bạch Song Ảnh: "Nhưng cậu không có gia đình."
Phương Hưu: "..."
Phương Hưu: "Bạn bè cũng coi như là nửa gia đình."
Bạch Song Ảnh trầm ngâm.
Vài giây sau, hắn không chắc chắn lắm nói: "Trung Thu vui vẻ, Phương Hưu."
Phương Hưu không đáp lời, cũng không quay đầu lại, chỉ là hơi thở bỗng trở nên chậm và sâu hơn.
Khi anh nói tiếp, giọng điệu nghe có vẻ không quan tâm: "Tiếc là đồ cúng của Thần núi Ngôi không có bánh Trung Thu, nếu không thì hai ta mỗi người một nửa."
Bạch Song Ảnh: "Tôi không thích ăn bánh Trung Thu..."
Lời còn chưa dứt thì một cái chân tà ma rơi "Bịch" xuống bên chân hắn. Bạch Song Ảnh liếc nhìn rồi dùng chân đẩy nó ra vẻ ghét bỏ. Gần đây hắn đang thích ăn tươi nuốt sống, nên không thèm mấy loại tà ma cấp thấp khô khan này.
Nhận thấy hành động nhỏ của Bạch Song Ảnh, Phương Hưu lại bật cười.
"Tôi sẽ chuẩn bị đồ tươi cho anh." Anh nói: ‘‘Anh nghiền nát ra rồi ăn, coi như là bánh Trung Thu."
...
Cuộc chém gϊếŧ kéo dài hơn một tiếng đồng hồ, tà ma trên phố đã chết hơn một nửa. Số tà ma còn lại sau khi ăn no thì tản đi, chỉ để lại một đống tàn tích.
Những người chỉ có gáy vẫn đi lại trên phố, dường như không hề bị ảnh hưởng bởi cuộc hỗn chiến, trên người không có một vết thương nào. Bọn họ giẫm lên xác chết, thong thả đi dạo phố, có vẻ như không hề quan tâm đến những thứ khác.
Cuối cùng, mọi người lục tục rời khỏi chỗ ẩn nấp của mình.
Thành Tùng Vân sau khi dùng khiên oán quỷ thì mắt trợn ngược, trên mặt có thêm mấy vết cào rách da, có thể thấy cái giá phải trả cho tấm khiên kia không hề nhỏ.
Mai Lam thì vội vàng tìm một con tà ma chưa chết hẳn, cô dùng gót giày giẫm chết nó, cho thủy quỷ ăn để trả giá.
"Mẹ kiếp, người ở đây sao lại không có mặt?" Tóc Vàng xoa xoa da gà trên cánh tay: ‘‘Không phải chứ, mấy cái xó xỉnh như làng núi Ngôi thì còn nói được, chỗ này thật sự là ở dương gian à?"
Vẻ mặt Giả Húc khó coi: "Chuyện cúng tế ở Địa Phủ, ai mà nói trước được, quan trọng là phải nhanh chóng tìm được ‘’Ách’’..."
Con phố đi bộ này rất dài, hàng hóa thì la liệt, có vô vàn thứ gây nhiễu. Quan trọng nhất là, nơi này rất hẹp, tà ma thì hung hăng hơn ở làng núi Ngôi rất nhiều, hở ra là gϊếŧ người ngay.
Trước mắt tình báo quá ít, mọi người còn chưa tìm ra được điều cấm kỵ nào. Ngay cả việc có người của đội khác ở đây hay không bọn họ cũng không biết, đã bị buộc phải trải qua một trò trốn tìm chết người này rồi.
Xem ra, lần này "Ách" không dễ đối phó rồi.
"Mọi người tìm một chỗ để qua đêm trước đi, đợi trời sáng rồi tính tiếp." Giả Húc lại bắt đầu chỉ huy.
"Ừ, tìm một chỗ trước đã, rồi chúng ta đi dạo phố."
Phương Hưu kéo tay áo Bạch Song Ảnh, nhỏ giọng nói thêm: ‘‘Lần trước cùng nhau đi hội làng, lần này cùng nhau đón Trung Thu, ở mấy chỗ này đồ lặt vặt nhiều lắm, chúng ta đi chọn một cái bình hoa đẹp đi."
Vẻ mặt Bạch Song Ảnh tươi tỉnh hơn một chút: "Được."
...
Trên đỉnh Tháp Giải Ách.
Người giấy cúi thấp đầu, cung kính trình báo cáob cúng tế của làng núi Ngôi lên.
Trước mặt nó là một người phụ nữ cao gầy đang ngồi.
Người phụ nữ đó mặc đồ đỏ thẫm, lộng lẫy như áo cưới. Dáng người bà ta khỏe khoắn, khuôn mặt ẩn sau chiếc khăn voan đỏ dính đầy vết máu, trước mặt đặt ngang một thanh kiếm dẻo dính máu tỏa ra âm khí.
Quỷ tiên A Thủ, một trong những Quỷ tiên mạnh nhất Địa Phủ.
Vừa hay trăm năm gần đây đến lượt bà ta quản lý tòa Tháp Giải Ách này. Người giấy biết rõ, vị này chính là nhân vật lớn mà nó không thể đắc tội.
"Thần núi Ngôi thành tiên rồi à? Lạ thật, mệnh số của cô ta không đúng, rõ ràng còn thiếu một chút."
A Thủ lật xem báo cáo qua lớp khăn voan, giọng nói có chút nghi hoặc: ‘‘Là người ở tầng của cậu giải Ách?"
"Vâng." Người giấy cúi thấp đầu.
A Thủ tiếp tục lật xem báo cáo: "Để ta xem chuyện gì đã xảy ra. Ừm, cụ Phúc là một tên vô dụng, bị người mới cho ngã ngựa cũng có thể... Thú vị đấy, hỗ trợ ở tầng của cậu lại là "Triệu Quỷ"."
"Vâng, tôi rút từ trong lò nhân quả theo đúng quy tắc. Lần trước có "Triệu Quỷ" hỗ trợ là chuyện của trăm năm trước rồi."
Người giấy căng thẳng trả lời: ‘‘Khi đó chưa đến lượt ngài canh tháp, ngài không quen cũng là chuyện bình thường."
A Thủ hừ một tiếng, không đáp lời. Bà tiếp tục lật xem báo cáo, khi đến trang cuối cùng, bà đột nhiên "Ồ" một tiếng: "Cậu đưa người của cậu đi xử lý ‘‘Ách Trung Thu’’?"
"Vâng, đúng vậy. Vừa hay đến lúc đó, tôi cũng làm theo quy tắc." Người giấy khom người cúi đầu, đầu càng lúc càng thấp.
A Thủ im lặng rất lâu.
Nửa phút sau, bà buông báo cáo xuống, trang giấy rơi lả tả bên cạnh thanh kiếm dẻo.
"Dù sao thì Thần núi Ngôi kia cũng không phải tà thần, ta cũng không muốn soi mói chuyện thăng tiên của cô ta. Cậu đã đưa người đi xử lý ‘‘Ách Trung Thu’’ rồi, có nói gì nữa cũng vô ích... Điện Nhị, đi chuẩn bị đón nhóm vật tế tiếp theo đi."
"Không ai có thể giải ‘‘Ách Trung Thu’’. Đám vật tế này sẽ không trở về được đâu."