Trước khi xuất phát lần này, Phương Hưu nghĩ đến chuyện của Bạch Song Ảnh.
Anh thừa nhận trước đó đã nhìn nhầm, quỷ của anh không phải loại yếu đuối không thể tự chăm sóc mình. Lúc ở từ đường núi Ngôi, Bạch Song Ảnh đã cho thấy sự áp bức rất lớn.
Bạch Song Ảnh có thể ô nhiễm nhân quả, có thể ẩn giấu hoàn hảo, thậm chí còn có thể cứu trợ tàn hồn. Quan trọng nhất là, quỷ của hắn bác học đa tài, hình như hiểu rất rõ các loại pháp khí.
Mọi chuyện đã rất rõ ràng, Bạch Song Ảnh là một lệ quỷ hệ phụ trợ có thực lực không tệ.
Trước đó Bạch Song Ảnh nói thực lực của mình bình thường, chắc là so sánh với lệ quỷ hệ chiến đấu. Dù sao nghề nghiệp phụ trợ mà, lực công kích thấp một chút cũng không sao.
Nhưng mà như vậy, mình càng phải bảo vệ hắn thật tốt.
Phương Hưu không ngờ rằng, thời khắc này lại tới nhanh như vậy.
Mọi người vừa bước qua cánh cửa, chỉ thấy ánh sáng lấp lóe, mặt đất rung chuyển như động đất, cả đám người giống như bị ném vào máy giặt quần áo.
Trong lúc trời đất quay cuồng, Phương Hưu nhào về phía bên cạnh. Anh dùng sức ôm lấy eo Bạch Song Ảnh, đè hắn xuống dưới người.
Sau khi hết choáng váng, tay của anh cảm nhận được gạch đá thô ráp. Phương Hưu từng thấy loại gạch đá này, chúng thường được dùng ở đường phố ngoài trời.
... Đoán sai rồi, thì ra không phải là khu dân cư.
Phương Hưu dùng sức chớp chớp mắt. Ánh đèn đỏ vàng chiếu vào hàng mi của Bạch Song Ảnh, xung quanh âm nhạc ồn ào. Trong lúc hoảng hốt, Phương Hưu còn tưởng rằng mình đã trở lại hội làng ở làng núi Ngôi.
Nhưng đây không phải hội làng, mà là một con phố đi bộ hiện đại náo nhiệt.
Đêm đã khuya, cả con phố đèn đuốc sáng trưng. Vô số cửa hàng nhỏ phát nhạc và quảng cáo, hai bên đường chật kín các quầy hàng ẩm thực, cuối đường có một cổng chào mô phỏng kiến trúc cổ.
Cổng chào được trang trí bằng những chuỗi đèn lấp lánh, trên đường phố treo đầy những chiếc đèn l*иg nhỏ. Không khí xung quanh vô cùng ấm áp, hoàn toàn không có sự quỷ dị và áp lực như ở làng núi Ngôi.
Bạch Song Ảnh khẽ động đậy: "..."
Lúc này Phương Hưu mới kịp phản ứng, quỷ của anh còn đang được anh ra sức bảo vệ ở dưới người. Bạch Song Ảnh mặc áo bào trắng nằm trên mặt đất, vẻ mặt có chút bất đắc dĩ.
Hai khuôn mặt ở rất gần nhau, hơi thở của Phương Hưu phả lên mặt Bạch Song Ảnh. Dưới ánh đèn ấm áp, nốt ruồi son trên má trái của Bạch Song Ảnh trông rất tươi.
Phương Hưu cảm thấy tim mình đập hơi nhanh.
Anh muốn mở miệng giải thích, muốn nhanh chóng đứng dậy. Nhưng vừa động đậy, anh mới phát hiện ra có gì đó không đúng.
... Anh không động được.
Bạch Song Ảnh nhìn anh một lúc, nhỏ giọng thở dài: "Bình tĩnh, sẽ nhanh thôi."
Phương Hưu rất bình tĩnh, anh chỉ cảm thấy tư thế này có hơi kỳ quái. Lúc này hai người đang dính sát vào nhau, hai tay của anh còn đang ôm eo Bạch Song Ảnh.
Bây giờ Phương Hưu buộc phải thừa nhận, Bạch Song Ảnh có cái gì thì anh cũng có cái đó. Dù nói quần áo của Bạch Song Ảnh là một phần cơ thể của hắn, thì bên dưới lớp áo bào trắng kia cũng không hề thiếu thứ gì.
... Không, đừng nghĩ nữa, nghĩ mấy cái vớ vẩn đó làm gì.
Phương Hưu âm thầm điều chỉnh hô hấp, cố gắng liếc nhìn xung quanh. Thoạt nhìn thì đường phố rất náo nhiệt, nhưng nhìn kỹ thì khiến người ta dựng tóc gáy.
Dòng người trên đường phố đông như mắc cửi, nhưng tất cả đều đứng im như tượng, giống như đang chơi trò chơi "Đèn xanh đèn đỏ".
Trong số những bóng người chen chúc kia, có đến bảy phần là tà ma.
Chúng có cao có thấp, đứng im tại chỗ với tư thế vặn vẹo, chỉ có đôi mắt là đảo liên tục. Không giống như những tà ma ở làng núi Ngôi, tà ma trên phố có đường nét khuôn mặt méo mó, vẻ mặt dữ tợn, không hề che giấu ác ý của mình.
Nhưng so với những "Người" còn lại, những tà ma này thậm chí còn có vẻ bình thường hơn —
Ba phần "Người đi đường" còn lại cũng đứng đờ ra, bọn họ không có mặt.
Không phải là kiểu "Không có mặt" với khuôn mặt trống rỗng, mà là mặt của tất cả mọi người đều là gáy.
Dù nhìn từ phía trước, phía bên hay phía sau, trên cổ của bọn họ vĩnh viễn chỉ có gáy, như thể cổ có thể xoay 360 độ.
Nhìn kỹ hơn thì thấy, chủ các cửa hàng, khách mua sắm trong cửa hàng, thực khách ở các quán ăn vỉa hè, tất cả đều giống hệt như người đi đường. Một con phố lớn như vậy, mà không tìm được một khuôn mặt hoàn chỉnh.
Đám bạn của anh thì ngã lăn lóc ở gần đó. Bọn họ cũng không thể động đậy như Phương Hưu, chỉ có thể trơ mắt nhìn cảnh tượng quỷ dị này.
Rốt cuộc đây là nơi quỷ quái nào?
Phương Hưu nghĩ mãi mà không ra. Loại phố đi bộ này có ở khắp cả nước, xung quanh cũng không có công trình kiến trúc đặc biệt nào, trên biển hiệu cửa hàng cũng không có ai tốt bụng viết tên địa điểm.
Anh chỉ có thể xác định, nơi này giống như làng núi Ngôi, thời gian hoàn toàn trùng khớp với thế giới bên ngoài, rất nhiều cửa hàng đang quảng cáo "Mừng Tết Trung Thu", các quán trà sữa đều đang bán các sản phẩm làm từ hoa quế.
Tính thời gian thì đúng là sắp đến Tết Trung Thu rồi. Nhưng đối với anh mà nói, ngày lễ này từ lâu đã chỉ còn là hình thức.
Phương Hưu thu hồi ánh mắt, nhìn về phía Bạch Song Ảnh.
Hình như Bạch Song Ảnh không bị hạn chế hành động. Hắn nằm im như vậy, chắc là chỉ không muốn làm Phương Hưu đang bị đơ người ngã xuống.
May mà Bạch Song Ảnh không đeo hoa giấy, nếu không chắc chắn sẽ bị hỏng mất. Phương Hưu nhìn Bạch Song Ảnh với vẻ áy náy, Bạch Song Ảnh trông như sắp thở dài đến nơi rồi.
Đột nhiên, một tiếng còi chói tai vang lên.
Sau tiếng còi là tiếng pháo nổ lốp bốp, từng chùm pháo hoa nở rộ trên bầu trời, ánh sáng rực rỡ chiếu sáng cả không gian.
Tiếng pháo hoa như tiếng súng lệnh, toàn thân Phương Hưu bỗng thả lỏng, cơ thể được tự do trở lại.
Cùng lúc đó, Bạch Song Ảnh nhẹ nhàng đứng dậy. Hắn vung tay áo, trực tiếp kéo Phương Hưu đến bên cạnh mình. Không khí vặn vẹo một trận, hai người lập tức biến mất.
Phương Hưu đoán là anh biết tại sao.
Trên đường phố có quá nhiều tà ma. Nơi này không phải làng núi Ngôi, nếu tà ma ở đây không cần phải bắt chước con người...
Phương Hưu còn chưa kịp nghĩ xong, đám tà ma đã bắt đầu hành động, ngay khi vừa được tự do, chúng đã không chút do dự lao vào nhau, gϊếŧ chóc loạn xạ.
Trên bầu trời là pháo hoa rực rỡ và vầng trăng tròn, dưới mặt đất các quầy hàng đổ nghiêng ngả, nội tạng kỳ dị bay tứ tung.
Trong tiếng nhạc vui tươi là vô số tiếng kêu la thảm thiết và tiếng rêи ɾỉ. Tiếng hát ngọt ngào hòa lẫn với tiếng quỷ khóc, nghe nhức cả óc.
Cũng may là đồng đội của anh không lãng phí thời gian vào việc la hét.
Trong thời gian bị hạn chế hành động, mọi người ít nhiều gì cũng đã chuẩn bị sẵn sàng —