Chương 36: Hồi Ức Đẫm Máu (4)

Sau khi tắm xong, Phương Hưu thử nghiệm năng lực mới ngay lập tức, anh tích một ít suối dưỡng hồn trên mặt đất, lấy ra một chai sữa tươi từ trong nước.

Thứ này là đồ cúng, ai cũng có thể uống dù có thân thể hay không, thật tiện lợi. Phương Hưu nghĩ ngợi rồi lấy thêm một chai nữa, đặt bên cạnh Bạch Song Ảnh.

Bạch Song Ảnh: "Tôi không thích loại đồ cúng này, không có âm khí gì cả."

Phương Hưu: "Tôi biết, nên đây là cho Thần núi Ngôi. Với lại anh đang ngồi trên bàn thờ, tôi cũng hết cách."

Bạch Song Ảnh: "..."

Bạch Song Ảnh ngơ ngác nhìn Phương Hưu.

Phương Hưu vừa tắm xong, bộ đồ đỏ trông càng thêm nổi bật. Chiếc nhẫn tóc đen hắn tặng, Phương Hưu đã đeo lại cẩn thận.

Mái tóc rối bù của anh còn chưa khô, đuôi tóc mềm mại dán vào da, lộ ra khuôn mặt trông khá vô hại.

"Cảm ơn Thần núi Ngôi."

Phương Hưu vòng qua hắn, chắp tay trước ngực, vẻ mặt nghiêm túc.

"Cảm ơn ngài đã cho chúng tôi ăn đồ cúng, đây là quà đáp lễ đã hứa... Ê ê ê, anh làm gì vậy?!"

Bạch Song Ảnh trực tiếp bóp nát hộp sữa, uống hết. Sau đó hắn nhảy xuống bàn thờ, lại dán lên trần nhà.

"Không phải anh bảo thứ này không có âm khí sao?" Phương Hưu bất lực.

"Thỉnh thoảng con người cũng ăn đồ vô bổ." Bạch Song Ảnh nói.

Phương Hưu cười gượng. Anh biết con quỷ của mình lại không vui rồi, theo lý mà nói, anh nên dỗ dành hắn vài câu. Nhưng vừa nghĩ đến từ "Bạn bè" của Bạch Song Ảnh, Phương Hưu lại tiếp tục một cách khó hiểu.

Anh tò mò hỏi: "Sao anh lại không vui?"

"Chúng ta là bạn bè, bạn bè là ưu tiên." Bạch Song Ảnh nói một cách hùng hồn, hắn thấy mối quan hệ này thật sự rất hữu dụng.

Vừa rồi Bạch Song Ảnh đã suy nghĩ rất lâu về cách can thiệp vào vòng cúng tế một cách tự nhiên và bí mật.

"Đưa Phương Hưu vào kế hoạch" và "Xem náo nhiệt cho vui" là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Hơn nữa từ khi sinh ra, kế hoạch của Bạch Song Ảnh chỉ có mình hắn, không bao gồm bất kỳ sinh vật nào khác.

Hắn đang vắt óc suy nghĩ làm sao để người này sống lâu hơn một chút, thì quay sang thấy Phương Hưu dâng đồ cúng cho Thần núi Ngôi.

Thật là ngược đời, nếu không có hắn ra tay giúp đỡ thì làm gì có Thần núi Ngôi nào.

Bạch Song Ảnh đang khó chịu trong lòng thì thấy Phương Hưu cong mắt cười, trông thật ngốc nghếch.

Phương Hưu ngước lên nhìn hắn: "Đúng vậy, bạn bè là phải như vậy. Hắn còn uống không? Tôi vẫn còn nè."

"Không uống."

"Vậy tôi ngủ một giấc nữa, ngủ ngon!" Phương Hưu vui vẻ ngã xuống giường, chui vào chăn.

Không lâu sau, trong chăn lại vang lên vài tiếng cười.

Thật là khó hiểu, Bạch Song Ảnh nghĩ thầm.

...

Giữa trưa lại có người đến gõ cửa, lần này không phải người giấy mà là Giả Húc.

Giọng Giả Húc rất nhiệt tình: "Tôi tổ chức một buổi giao lưu, cậu có muốn tham gia không? Hiếm lắm mới có một ngày nghỉ, hay là mọi người tìm hiểu nhau đi."

Đây đúng là một cơ hội tốt, Phương Hưu không từ chối.

Lần này anh còn chưa lên tiếng thì Bạch Song Ảnh đã tự giác từ trên trần nhà đi xuống, vẻ mặt "Đưa tôi theo" đầy đương nhiên.

Trong sân đã chuẩn bị xong bữa trưa, các món ăn phong phú hơn bữa sáng rất nhiều.

Món chính có thêm bánh mì, cơm và bánh bao. Các loại đồ ngọt cũng nhiều hơn, món ăn thì có nhiều món chiên và món hấp, thậm chí còn có cả cua và tôm hùm. Bên cạnh bàn có đủ loại đồ uống, Phương Hưu liếc mắt là nhận ra ngay rượu Mao Đài.

Quả không hổ là kỳ nghỉ sau vòng cúng tế.

Tóc Vàng ôm hai chai Mao Đài, uống đến đỏ cả người. Mai Lam lấy một miếng bánh kem, nở nụ cười nhẹ.

Giả Húc cầm ly rượu đứng lên: "Nào nào, gặp nhau là có duyên, nghiệp duyên cũng là duyên. Hôm nay mọi người hãy tự giới thiệu về mình để sau này còn giúp đỡ nhau trong các vòng cúng tế."

Nói xong, anh ta tự giới thiệu trước.

Giả Húc năm nay 29 tuổi, lớn hơn Phương Hưu một tuổi. Anh ta khởi nghiệp là một lập trình viên, hiện là một trong những người sáng lập một công ty IT nhỏ, có thể gọi là "tài năng trẻ".

"Anh Húc, anh đỉnh thật. Tôi nghe nói về công ty của anh rồi, tôi còn chơi game của anh nữa." Tóc Vàng cười hề hề, như thể chưa từng có mâu thuẫn với Giả Húc.

Tóc Vàng tên thật là Đỗ Chí Siêu, hai mươi sáu tuổi, thất nghiệp. Anh ta nói có chút tiền trong tay nên sống tạm qua ngày.

Mai Lam vừa tròn 32, kinh doanh một cửa hàng tranh chữ; Thành Tùng Vân là một bà nội trợ, Quan Hạc vẫn còn học cấp ba, cậu chỉ mới 16 tuổi, thậm chí còn chưa thành niên.

Nghe nói Quan Hạc mới 16 tuổi, mọi người im lặng một lúc rồi chửi Địa Phủ không ra gì. Tóc Vàng lập tức la hét muốn bảo vệ cậu em Quan Hạc, nhưng Quan Hạc chẳng thèm để ý đến anh ta.

Tóm lại, giữa mọi người không có bất kỳ điểm chung nào, thành phố sinh sống cũng khác nhau, có vẻ như họ bị Địa Phủ bắt đến một cách ngẫu nhiên.

"Phương Hưu, 28 tuổi, nhân viên vệ sinh bệnh viện." Phương Hưu giới thiệu ngắn gọn.

"Đừng đùa nữa, anh bạn, rốt cuộc cậu làm gì?" Giả Húc không tin lời này. Nhìn vẻ mặt của Thành Tùng Vân, có vẻ như chị cũng không tin lắm.

Phương Hưu chân thành lặp lại: "Tôi là nhân viên vệ sinh thật mà. Ở bệnh viện thấy nhiều cảnh máu me và sự lạnh lùng của con người nên tâm lý cũng tốt hơn thôi."

Giả Húc rõ ràng là không tin, nhưng thấy Phương Hưu khăng khăng như vậy nên anh ta cũng không hỏi nữa.

Anh ta lấy ra một tấm bảng: "Tôi đã tổng hợp các quy luật của "Ách", mọi người xem đi, ngày mai có thể sẽ cần dùng đến."

Không biết Giả Húc lấy tấm bảng này ở đâu ra, trên đó có cả hình ảnh và chữ viết, có thể coi là một bản PPT Địa Phủ.

1. Ách thường có ba điều cấm kỵ, một trong số đó sẽ gây chết người.

2. Ách sinh ra từ chấp niệm của con người, cấm kỵ có liên quan đến chấp niệm.

3. Ách chỉ có thể bị phá hủy một cách "hợp lý", các pháp thuật đặc biệt cũng có hiệu quả.

Giả Húc: "Mọi người chú ý điều thứ hai nhé. Ách giống như một AI cấp thấp, không phân biệt được tốt xấu."

"Chấp niệm của Thần núi Ngôi chỉ có thiện ý, nhưng Ách lại sinh ra cấm kỵ "Không tôn kính thần thì chết". Vì vậy, dù cấm kỵ có liên quan đến chấp niệm thì cũng không nên suy đoán quá nhiều."

Tóc Vàng phụ họa: "Điều thứ ba nghĩa là gì?"

"Đơn giản thôi, chúng ta phải tìm ra bản chất của Ách, rồi dùng những cách thông thường để phá hủy nó. Ví dụ như kẹo thì phải ăn, nghiền nát bằng vũ lực là vô ích... Nến thì phải dập tắt, gương thì phải đập vỡ, tôi đoán là như vậy."

"Nhưng nếu dùng pháp thuật thì chắc chắn có cách khác, ví dụ như bùa Tam Muội Chân Hỏa mà Phương Hưu đã nói."

Tóc Vàng lớn tiếng hô hào: "Giỏi quá, anh Húc đỉnh thật!"

Giả Húc hài lòng tiếp tục: "Còn việc tà ma có bị "cấm kỵ" ràng buộc hay không thì vẫn chưa thể xác định..."

Quan Hạc cau mày, nhỏ giọng: "Không phải anh Phương đã nói hết rồi sao, sao anh ta cứ lặp lại làm gì?"

Phương Hưu không để ý: "Anh ta thêm hình minh họa, cũng tốt."

Thành Tùng Vân ngó nghiêng một lúc rồi nói nhỏ: "Nhưng hình minh họa đó khó hiểu quá."

Phương Hưu: "... Ít nhất trông cũng ra gì."

Bạch Song Ảnh thì khác, hắn không hề nhỏ giọng: "Thằng hề nhảy nhót."

Phương Hưu khẽ chạm vào tay áo Bạch Song Ảnh: "Có người muốn làm chim đầu đàn cũng tốt mà."

Đến cuối cùng, Giả Húc còn lịch sự cảm ơn sự "Khai sáng" của Phương Hưu. Lúc này Phương Hưu mới hiểu, Giả Húc không phải nhất thời nổi hứng muốn làm lãnh đạo, mà là do anh ta đã quen với việc làm lãnh đạo rồi, không sửa được.

Bạch Song Ảnh cụp mắt xuống: "Tôi đã gặp nhiều người như vậy rồi, sống không lâu đâu."

Phương Hưu nhịn cười: "Tôi biết mà."

Lúc này Bạch Song Ảnh mới "Ừm" một tiếng, hắn nhìn các loại đồ uống trên bàn rồi chọn một chai soda nhỏ. Sau đó hắn rất tự nhiên mở nắp chai, đổ soda vào ly của Phương Hưu, chỉ để lại cái chai thủy tinh nhỏ.

Phương Hưu: "..."

Anh còn chưa kịp hỏi lý do thì Thành Tùng Vân đã khẽ vỗ vai anh.

Chị như đã hạ quyết tâm, nhỏ giọng nói: "Tiểu Phương, tôi, tôi muốn giúp cậu."

"Tôi không hỏi cậu làm gì. Chuyện cậu làm với Tứ Gia, tôi sẽ không nói cho ai biết, sau này cũng sẽ không nói."

"Tôi biết cậu rất giỏi. Chỉ cần cậu đồng ý đưa tôi ra ngoài, tôi sẽ cho cậu mượn quỷ của tôi, tôi sẽ làm việc cho cậu."

Phương Hưu có chút ngạc nhiên.

Thật ra chỉ cần Thành Tùng Vân có Khiên Oán Quỷ kia, Phương Hưu cũng định bảo vệ chị rồi, chị không cần phải làm đến mức này. Thành Tùng Vân chỉ thấy anh gϊếŧ Tứ Gia, nếu chị thấy anh biến Sơn Hỗn Tử thành tương thịt thì có lẽ chị sẽ đổi ý.

Vì vậy, anh rất nghiêm túc đáp: "Chị chắc chứ? Tôi làm việc không từ thủ đoạn, có thể sẽ phải hy sinh chị đấy."

Thành Tùng Vân lắc đầu, cười: "Tôi thấy cậu là một đứa trẻ tốt. Nếu thật sự không còn cách nào khác... Thì cũng chịu thôi."

Sau đó chị như nhớ ra điều gì, cụp mắt xuống: "Hơn nữa, nếu là loại người như Tứ Gia thì tôi cũng có thể gϊếŧ người. Trừ việc làm hại người vô tội, tôi có thể làm mọi thứ."

Phương Hưu im lặng vài giây.

"Được." Anh nói.

Khi kỳ nghỉ chỉ có một ngày, thời gian luôn trôi nhanh gấp đôi. Sau khi buổi họp mặt Địa Phủ của Giả Húc kết thúc thì đã là buổi chiều.

Không khí vui vẻ nhanh chóng tan biến. Mọi người không còn tâm trạng thư giãn nữa, ngay cả Tóc Vàng cũng không dám uống rượu. Dù sao chỉ cần ăn thêm bữa tối rồi ngủ một giấc là họ lại phải đối mặt với một vòng vòng cúng tế mới.

Không biết đến lần sau trở lại, họ sẽ còn lại bao nhiêu người.

Phương Hưu tiếp nhận rất tốt, dù sao vòng cúng tế cũng sẽ không vì tâm trạng của bọn họ không tốt mà bị hoãn lại. ANh dẫn theo con quỷ của mình về phòng, bắt đầu nghĩ xem làm gì đó cho Bạch Song Ảnh ăn.

Sau đó anh nhìn thấy Bạch Song Ảnh lấy chai soda vừa rồi ra.

Chai soda loại 200ml, dáng thấp mập, thủy tinh trong suốt lấp lánh. Bạch Song Ảnh lau sạch, cẩn thận đặt lên bàn thờ, rồi cắm vào đóa hoa giấy hội làng kia.

Cắm xong, hắn còn chỉnh đi chỉnh lại mấy lần, tìm góc độ hoàn hảo nhất. Đôi mắt trắng dã chăm chú lạ thường, nhìn theo bông hoa giấy.

Nhìn bóng dáng trắng như tuyết kia, ngực Phương Hưu có chút khó chịu.

"Vòng cúng tế tiếp theo anh không đeo nó nữa à?" Anh không nhịn được hỏi.

"Ừ, không đeo."

Cuối cùng Bạch Song Ảnh cũng tìm được góc độ hoàn hảo, hắn hài lòng đứng thẳng dậy.

"Nó mỏng manh quá." Hắn nói: ‘‘Tôi không muốn làm hỏng nó."

...

Sáng sớm hôm sau, vòng cúng tế thứ hai đến đúng hẹn.

So với lần đầu bỡ ngỡ bất an, lần này không khí nặng nề hơn nhiều. Mọi người đi theo người giấy lên tầng hai, không ai nói gì.

Hành lang tầng hai không còn là đường đất thôn quê nữa, mà biến thành hành lang cũ kỹ, đến cả quảng cáo dán đầy tường cũng được phục dựng lại. Cánh cửa cuối hành lang biến thành cửa kiểu cũ, lớp sơn bong tróc lẫn với rỉ sét, sau cánh cửa là một khoảng tối tăm.

Phương Hưu tiện tay nắm lấy tay áo Bạch Song Ảnh, cả hai sóng vai đi.

"Ghê thật, tầng hai đổi cả cảnh nền luôn." Phương Hưu vẫn ghé vào tai con quỷ nhà mình nói: ‘‘Tôi đoán lần này là khu dân cư thì phải... Ui da!"

Ngay khi mọi người bước qua cánh cửa, biến đổi xảy ra.