"Không." Bạch Song Ảnh nói.
Nói xong hắn liền đi về trước một bước, hoàn toàn không cho Phương Hưu cơ hội mở miệng.
Hắn nhất định phải tìm ra bí mật ảnh hưởng phong ấn của người này. Bạch Song Ảnh nghe nói nhân loại sẽ xăm kinh văn hoặc pháp trận lên người, nói không chừng Phương Hưu giấu bí mật trong quần áo.
Hơn nữa hắn không vui khi bị nhốt ở ngoài cửa.
Phương Hưu bước từng bước nặng nề trở lại phòng, dùng sức xoa mặt mấy lần.
Cũng không phải chuyện gì to tát, anh có thể đuổi Bạch Song Ảnh ra ngoài chắc?
Phòng tắm rộng hơn một mét vuông một chút, hai bên là vách kính, hai bên còn lại dựa vào tường. Trên kệ có khăn tắm và khăn mặt trắng như tuyết, trông khá hiện đại.
Phương Hưu lấy chiếc nhẫn tóc kia xuống, dùng khăn tắm gói kỹ. Suối dưỡng hồn có thể rửa trôi âm khí, mà thứ này lại là do tà ma tạo ra. Nếu lỡ rửa sạch như kẹo bông gòn thì vui to.
"Tôi cởi thật đấy."
Anh lẩm bẩm rồi quay sang vách tường, chậm rãi cởϊ áσ thun ra.
Mười ngón tay đan vào nhau với Bạch Song Ảnh, không vấn đề gì. Ôm Bạch Song Ảnh ngủ, không vấn đề gì. Thậm chí tiếp xúc da thịt với Bạch Song Ảnh trong quan tài, Phương Hưu cũng không thấy ngại... Nhưng bị Bạch Song Ảnh nhìn chằm chằm tắm rửa, Phương Hưu kinh ngạc phát hiện, mình vẫn còn chút xấu hổ.
Cởϊ qυầи áo ra hình như mọi chuyện khác hẳn!
Nhưng khác ở đâu thì Phương Hưu lại không thể nói rõ.
Ánh mắt Bạch Song Ảnh như một chiếc chổi lông mềm, nhẹ nhàng quét qua quét lại dọc sống lưng anh. Gáy Phương Hưu nóng ran, lưng ngứa ngáy không ngừng. Hai tay anh dừng trên cạp quần, không sao cởi ra được.
Không chịu nổi nữa, Phương Hưu nhịn không được quay đầu lại nhìn.
Bạch Song Ảnh ngồi ngay ngắn trên bàn thờ đối diện phòng tắm, nhìn chằm chằm mọi hành động của anh.
Đó không phải ánh mắt của một người đồng tính, thậm chí không phải ánh mắt của một người cùng loài. Khuôn mặt Bạch Song Ảnh vẫn bình tĩnh như thường, ánh mắt bình thản pha lẫn một tia dò xét, có chút quen thuộc quỷ dị.
Phương Hưu đột nhiên nhớ đến con mèo nhà bạn học hồi tiểu học.
Con mèo kia cũng không thể chịu đựng được việc bị nhốt ngoài cửa, bất kể người ta đi vệ sinh hay tắm rửa, nó đều phải có mặt để giám sát. Ánh mắt của nó giống hệt Bạch Song Ảnh lúc này.
Thấy Phương Hưu quay đầu lại nhìn, Bạch Song Ảnh không chớp mắt, chỉ hơi nghiêng đầu.
Phương Hưu: "..."
Phương Hưu: "... Phụt."
Con quỷ của anh thật sự có chút đáng yêu.
Anh thấy dễ chịu hơn một chút, chậm rãi cởϊ qυầи, vặn vòi nước.
Suối dưỡng hồn hơi lạnh, nhưng bốc lên rất nhiều hơi nước trắng xóa, trong nước có mùi thơm thoang thoảng của ngải cứu. Dòng nước trong veo chảy qua làn da, hút đi âm khí trong cơ thể anh, khiến nó trở nên dơ bẩn.
Phương Hưu mở nước lớn nhất, sau đó nhét đầu vào, cố gắng dùng nước rửa trôi sự căng thẳng không cần thiết.
"Quay người lại." Bạch Song Ảnh đột nhiên nói.
"Hả?" Phương Hưu suýt chút nữa bị sặc.
Bạch Song Ảnh: "Vòng cúng tế tiếp theo, tôi sẽ giúp cậu với tư cách là "bạn". Trước đó, tôi muốn xác nhận tình trạng cơ thể cậu."
Phương Hưu: "Anh đã giúp tôi rất nhiều rồi, không cần khách sáo vậy đâu."
"Tôi và cậu đã lập khế ước, việc hỗ trợ cơ bản là điều nên làm." Bạch Song Ảnh nói: ‘‘Nhưng ‘’Bạn bè’’ sẽ chủ động giúp đỡ, đúng không?"
Phương Hưu lau nước trên mặt, không biết nên nói gì. Trước đây chỉ có mình anh nói "Bạn bè", giờ Bạch Song Ảnh đột nhiên chủ động phối hợp, anh lại có chút không quen.
Thấy Phương Hưu không trả lời, Bạch Song Ảnh tiếp tục: "Quần áo của cậu trong tháp là do tinh khí hóa thành, quần áo của tôi cũng là do cơ thể biến thành, thật ra cả hai ta đều không mặc quần áo, không cần xoắn xuýt quá nhiều."
Dứt lời, Bạch Song Ảnh tùy ý nhấc vai trái lên.
Chất liệu vải trắng từ từ tan ra, thấm vào da. Áo bào trắng buông lỏng, lộ ra xương quai xanh tinh tế và bờ vai trắng nõn rắn chắc.
Phương Hưu: "... Dừng dừng dừng! Tôi biết rồi, anh không cần phải biểu diễn đâu."
Gáy anh nóng bừng, tim như bị nhúng nước sôi, đến khi hoàn hồn thì trên người đã ướt đẫm mồ hôi.
Bạch Song Ảnh nhìn thẳng sang, Phương Hưu định nói gì đó cho qua chuyện, nhưng đầu lưỡi lại tê dại.
Anh vốn nghĩ chỉ là một chút xấu hổ, anh sẽ nhanh chóng quen thôi. Dù sao hai người đều là đàn ông... chắc hẳn Bạch Song Ảnh cũng có những thứ anh có.
Nhưng cảm giác căng thẳng kỳ lạ kia không hề biến mất. Bây giờ anh thà đi nghiền nát mười tên Sơn Hỗn Tử trước mặt Bạch Song Ảnh còn hơn.
Thôi vậy, tiếp tục ấp úng cũng vô ích. Phương Hưu lặng lẽ hít một hơi, cầm khăn che đi những chỗ cần che, dứt khoát quay người lại.
Khoảnh khắc nhìn thấy Phương Hưu, Bạch Song Ảnh khẽ "Ồ" một tiếng.
Quả nhiên trên người Phương Hưu có gì đó, nhưng đó không phải kinh văn hay pháp trận.
Eo Phương Hưu rất thon, tám vết sẹo chằng chịt khắp bụng dưới. Bên trái đùi anh có một mảng lớn vết thương cũ do va chạm, cẳng chân phải thì có một vết sẹo dài, có vẻ như đã từng được điều trị.
Bình thường chúng được che dưới lớp quần áo nên không ai thấy được.
Bạch Song Ảnh im lặng, lại bắt đầu đánh giá Phương Hưu bằng ánh mắt của mình.
"Nhìn xong chưa?" Bầu không khí này thật kỳ quái, Phương Hưu khẽ hắng giọng, cố gắng phá vỡ sự im lặng.
Anh biết sẽ như vậy mà, tiếp theo, Bạch Song Ảnh chắc chắn sẽ hỏi về những vết sẹo này.
"Gầy quá." Bạch Song Ảnh nhận xét.
Phương Hưu: "?"
"Cơ thể cậu không đủ khỏe mạnh. Như vậy không đẹp, hơn nữa rất dễ chết." Bạch Song Ảnh nói bằng giọng điệu như trong thế giới động vật.
Trong giọng nói của hắn không có sự tò mò hay thương hại, cũng không cố tỏ ra không quan tâm. Giống như những vết sẹo kia vốn là một phần của Phương Hưu.
Phương Hưu đột nhiên bật cười, anh chỉ vào vết sẹo trên bụng.
"Anh không hỏi về chúng à?"
"Sao phải hỏi? Chỉ là những vòng năm tháng thôi mà." Bạch Song Ảnh bình tĩnh đáp.
"Cậu có những vết tích này trên người, chứng tỏ cậu đã vượt qua những khó khăn khắc nghiệt, rất tốt."
Bạch Song Ảnh ngồi ngay ngắn trên bàn thờ, mái tóc đen và áo bào trắng rũ xuống mềm mại. Lúc này, hắn còn giống thần tượng hơn cả tượng thần ở đền núi Ngôi.
Phương Hưu chớp mắt, một giọt nước trượt từ lông mi vào mắt, có chút xót.
Trong mơ hồ, anh không nhìn rõ khuôn mặt xinh đẹp của Bạch Song Ảnh, nhưng tim vẫn lỡ một nhịp.
[Mọi người nghe chưa, ôi, đứa bé đó thật đáng thương.]
[Đúng vậy, quá thảm rồi, sau này sống thế nào...]
[Thật đáng thương.]
[Đáng thương...]
Vô số ký ức chìm nổi trong đầu anh, những lời tương tự đã khiến tai anh chai sạn.
Phương Hưu không ghét những người bàn tán đó, anh biết bọn họ không có ác ý. Nhưng sự đồng tình và thương hại dư thừa đó giống như thuốc gây tê, không hẳn là không tốt, chỉ là anh không cần chúng.
Anh đã nghĩ Bạch Song Ảnh có thể tò mò, có thể không quan tâm, hoặc sẽ nói vài câu kỳ quái.
Nhưng anh không ngờ, cho đến nay, anh lại thích nhất lời đánh giá của một con tà ma.
... Anh vẫn chưa thua, anh vẫn đang sống sót, như vậy là tốt rồi.
"Đúng, tôi rất mạnh."
Phương Hưu cười rất tươi, anh hoàn toàn thả lỏng, suýt chút nữa quên mình còn đang tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ.
"Về vóc dáng thì đành chịu thôi, cơ thể tế là do Địa Phủ cấp, có cho chọn đâu, tôi cũng muốn có thân hình như Tứ Gia."
Bạch Song Ảnh nghĩ một chút: "Thế thì quá cồng kềnh, không hợp mắt."
Phương Hưu: "..." Hắn còn kén chọn nữa.
Sau đó anh nhận ra một vấn đề thú vị: "Nếu thân xác cúng tế cũng là pháp khí, vậy tôi có thể dùng Thẻ Ăn để gϊếŧ người không?"
Anh tìm cơ hội bôi máu lên người kẻ địch, trốn hai tiếng, rồi vỗ đỉnh Khấu Địa lên người ta, chà, nghe quy trình này còn tà hơn cả tà ma nữa.
"Không được."
Bạch Song Ảnh phũ phàng dập tắt ảo tưởng của anh: ‘‘Nó chỉ có thể phá hủy pháp khí thuần túy. Nếu pháp khí có hồn phách bên trong thì không còn là pháp khí nữa."
Phương Hưu thất vọng: "Vậy là gì?"
"Sinh hồn ký vật, tính là nửa tà ma." Bạch Song Ảnh nói: ‘‘Còn nữa..."
Phương Hưu nghe đến nhập thần: "Còn gì nữa?"
Bạch Song Ảnh nhìn xuống: "Khăn của cậu rơi rồi."
Phương Hưu: "..."
Phương Hưu im lặng nhặt khăn lên, quay lưng lại. Lần này không chỉ gáy mà cả mặt anh cũng đỏ bừng.
...