Chương 33: Hồi Ức Đẫm Máu (1)

Việc đầu tiên Phương Hưu làm khi tỉnh dậy là kiểm tra tình trạng toàn thân.

Bả vai bị trật khớp đã hoàn toàn hồi phục, tất cả vết thương lớn nhỏ đều biến mất. "Cơ thể dùng một lần" mà Địa phủ ban cho bọn họ rõ ràng đã bị thu hồi, giờ đây anh chỉ là một sinh hồn vui vẻ.

Việc thứ hai Phương Hưu làm khi tỉnh dậy là nhảy nhót khắp phòng.

Đáng tiếc là thể chất và sức mạnh của anh vẫn như cũ. Việc phá hủy Ách ở núi Ngôi không mang lại bất kỳ thay đổi nào, xem ra phần thưởng không phải là tăng trực tiếp thuộc tính.

Nhưng dù thế nào đi nữa, việc sống sót trở về vẫn rất vui vẻ. Phòng sạch sẽ, giường mềm mại và thoải mái, mang lại cho người ta cảm giác trở về với văn minh. Phương Hưu nhào lên giường, vùi mặt vào gối, rồi bật dậy nằm dang tay dang chân.

Sau đó, anh nhìn thấy con diễm quỷ dán trên trần nhà.

Bạch Song Ảnh nhìn Phương Hưu tung tăng khắp phòng: "..."

Đột nhiên nhận ra Bạch Song Ảnh vẫn luôn nhìn mình - Phương Hưu: "..."

Phương Hưu nghĩ ngợi rồi nhường nửa giường: "Anh có muốn nằm không?"

Bạch Song Ảnh lật người trên trần nhà, quay mặt vào tường, ý là không thấy không phiền lòng.

Việc thứ ba Phương Hưu làm khi tỉnh dậy là kiểm kê chiến lợi phẩm.

Không ngủ lại được, Phương Hưu dứt khoát rời giường, sắp xếp chiến lợi phẩm đẫm máu của mình.

Anh cướp được năm viên ngọc Phật từ chỗ Tứ Gia, bôi máu ngón giữa lên ngọc Phật là có thể thay mạng.

Ngọc Phật tuy tốt, nhưng có nhiều hạn chế. Việc bôi máu tốn thời gian, khó đối phó với tình huống khẩn cấp.

Anh lục soát trên thi thể Sơn Hỗn Tử được một xấp giấy vàng, một cái lệnh bài gỗ nhỏ có khắc chữ "Vũ Sa" chồng lên nhau, cùng một cái đỉnh quái dị to bằng nhãn cầu.

... Anh chẳng biết cái nào là cái nào, Phương Hưu không khỏi thở dài.

"Để tôi xem nào." Không biết từ lúc nào, Bạch Song Ảnh đã lặng lẽ đứng sau lưng anh.

Hiếm khi thấy Bạch Song Ảnh chủ động giúp đỡ, Phương Hưu nhanh chóng nhường chỗ.

Bạch Song Ảnh dùng đầu ngón tay chạm vào tờ giấy vàng, trên mặt lộ ra vẻ ghét bỏ: "Đây là giấy vàng mà đạo sĩ dùng, người không hiểu đạo thuật thì không dùng được."

Phương Hưu đau lòng, chậm rãi đẩy tờ giấy vàng ra.

Bạch Song Ảnh lại chỉ vào lệnh bài: "Đây cũng là pháp khí của Đạo gia, trên đó khắc Tử Vi Húy, có thể dùng chính khí để trừ tà."(Húy: kiêng kỵ)

Thấy mắt Phương Hưu sáng lên, Bạch Song Ảnh nói thêm: "Nhưng chất lượng của thứ này rất kém, chỉ khiến quỷ cảm thấy khó chịu thôi."

Phương Hưu lại đau lòng, nhưng anh vẫn giữ lại cái lệnh bài nhỏ.

Khi nhìn thấy cái đỉnh nhỏ, sắc mặt Bạch Song Ảnh hơi đổi: "Tạm được."

Phương Hưu vội cầm lên xem xét kỹ lưỡng.

Đỉnh nhỏ có màu đỏ như máu, sờ vào hơi ấm. Nó rõ ràng chỉ to bằng nhãn cầu, nhưng miệng đỉnh lại tối đen như mực, sâu không thấy đáy.

"Đỉnh Khấu Địa, đồ của Địa Phủ."

Bạch Song Ảnh giới thiệu: "Cậu để pháp khí dính máu của cậu, đợi hơn 2 tiếng, rồi cho cái đỉnh này ăn."

"Pháp khí vào đỉnh sẽ vỡ vụn, pháp lực sẽ lưu lại trong đỉnh một ngày, có thể dùng để triệu hồi tà ma không đầu."

Phương Hưu trầm ngâm: "Tà ma không đầu có thật là không có não không?"

Bạch Song Ảnh: "... Ừm, chúng chỉ giỏi làm bia đỡ đạn thôi."

Phương Hưu sờ sờ cái đỉnh nhỏ: "Ra là vậy, anh biết nhiều thật."

Thông thường, thứ này thích hợp để thu hồi pháp khí rác rưởi, biến phế thải thành đồ có thể dùng. Nhưng Phương Hưu thích một cÁch dùng khác của nó hơn...

Phương Hưu nắm chặt đỉnh Khấu Địa trong lòng bàn tay, năm ngón tay hơi buông lỏng, rất khó nhận ra anh đang giấu gì đó trong tay.

Thì ra là vậy, Sơn Hỗn Tử "tay không" hủy xiềng xích câu hồn của Tứ Gia là vì đã cho cái đỉnh này ăn xiềng xích.

Đối phó với tà ma thì thứ này rất bình thường. Nhưng dùng để đối phó với người thì nó xứng đáng được gọi là thần khí. Đối với Phương Hưu, thứ này thậm chí còn tốt hơn ngọc Phật. Nhưng...

"Đỉnh Khấu Địa nghe khó nuốt quá, tôi định gọi nó là "Thẻ Cơm"."

Phương Hưu nói với Bạch Song Ảnh: "Nếu nạp pháp lực không dùng hết, tôi sẽ dùng nó để mời anh ăn cơm."

Tà ma không đầu thì không có đầu, chẳng phải là tôm bóc vỏ phiên bản tà ma sao? Bạch Song Ảnh xinh đẹp như vậy, ôm đầu gặm thì thật mất thẩm mỹ, thứ này rất thích hợp để Bạch Song Ảnh ăn thêm.

Phương Hưu nhét ngay đỉnh Khấu Địa, à không, Thẻ Cơm vào túi quần, không nỡ rời tay.

...

"Dậy sớm ăn sáng, khỏe mạnh sống lâu — chớ dẫn lệ quỷ theo, quá hạn không đợi —"

Người giấy gõ cửa ầm ầm như dịch vụ báo thức.

Phương Hưu không mở cửa ngay: "Tại sao không được dẫn lệ quỷ theo?"

Người giấy: "Lệ quỷ có vẻ ngoài đáng sợ, e là ảnh hưởng đến khẩu vị của các vị."

Phương Hưu: "Quỷ nhà tôi xinh đẹp như tranh vẽ, nhìn là muốn ăn cơm rồi."

"... Vậy thì ngài cứ dẫn theo đi." Người giấy im lặng vài giây.

Nó thực sự không nghĩ ra lời phản bác nào, diễm quỷ đáng sợ quá.

Phương Hưu kéo Bạch Song Ảnh đi cùng, cả hai cùng nhau bước vào sân.

Tính cả Phương Hưu thì trong sân vẫn chỉ có sáu người. Khác với lần trước, bà thím không chiêu quỷ kia sẽ không bao giờ xuất hiện nữa.

Chỗ ngồi vẫn như cũ, Giả Húc, Tóc Vàng và Mai Lam một bàn, Phương Hưu và Thành Tùng Vân ngồi cùng nhau. Lần này Quan Hạc không còn ngồi một mình trong góc nữa, cậu lặng lẽ ngồi bên trái Thành Tùng Vân.

Thấy Phương Hưu xuất hiện, thái độ của những người khác, trừ Thành Tùng Vân, đều rất nhiệt tình.

Giả Húc dẫn đầu đứng dậy: "Chào mừng công thần của chúng ta — người giấy bảo cậu tự tay phá hủy Ách, giỏi thật đấy Phương Hưu, cậu làm thế nào mà chống lại được Tứ Gia thế?"

"Cái tên ngốc nghếch kia nhìn như thể có thể đấm chết anh bằng một cú, anh trâu bò thật." Tóc Vàng cười hề hề.

Nhận thức của hai người này vẫn còn dừng lại ở phiên bản mạnh nhất của Tứ Gia.

Thành Tùng Vân mím chặt môi, sắc mặt hơi tái. Chị cố gắng bình tĩnh nhìn Phương Hưu một cái, Phương Hưu thấy được một tia sợ hãi trong mắt chị.

Ừm, Tứ Gia to lớn như vậy mà biến thành tương thịt ở cự ly gần, Thành Tùng Vân bị ám ảnh cũng là điều bình thường.

"Tứ Gia sơ ý phạm cấm kỵ nên tôi mới nhặt được món hời." Phương Hưu cười nói với bàn bên cạnh.

Nói xong, Phương Hưu lấy ra ba viên ngọc Phật từ trong túi. Hai viên đưa cho Thành Tùng Vân, một viên cho Quan Hạc. Sau đó, anh dẫn Bạch Song Ảnh ngồi xuống, không có ý định chia thêm.

Nụ cười sảng khoái của Giả Húc hơi cứng lại: "Cậu định..."

"Quỷ của chúng ta đều có chút bản lĩnh phòng thân. Nhưng quỷ của Quan Hạc yếu quá, Tiểu Quan tốt nhất nên lấy một cái."

"Lá chắn của chị Thành có thể bảo vệ thêm một người, một viên ngọc Phật bên chỗ chị ấy tương đương với hai viên. Tôi đưa cho chị Thành hai viên ngọc Phật, tương đương với việc đưa cho cả đội bốn viên. Cộng thêm viên cho Tiểu Quan nữa, tính ra năm người chúng ta mỗi người một viên."

Vẻ mặt và giọng điệu của Phương Hưu rất chân thành: "Là người cướp được ngọc Phật, tôi chỉ lấy nhiều hơn mọi người một viên thôi, không vấn đề gì chứ?"

Giả Húc cố gắng giữ nụ cười: "... Ừm, vốn dĩ đều là của cậu cả, tôi chỉ hỏi vu vơ thôi."

Tóc Vàng đếm trên đầu ngón tay một hồi, đếm đến hoa cả mắt, quyết định im lặng ăn cơm. Mai Lam cúi đầu, không nói gì.

Quan Hạc nhỏ giọng cảm ơn đầy biết ơn. Thành Tùng Vân do dự một chút, cuối cùng không từ chối.

Chị nhìn Phương Hưu muốn nói lại thôi, sau đó người giấy đột nhiên lên tiếng, cắt ngang sự do dự của chị.

"Chúc mừng các vị, chúc mừng các vị! Vòng cúng tế đầu tiên đến đây là kết thúc, các vị có thể nghỉ ngơi thoải mái!"

Người giấy vẫn giữ vẻ mặt tươi cười đó.

Nghe thấy có thể nghỉ ngơi, Tóc Vàng vội vàng nuốt vội miếng cơm trong miệng: "Nghỉ bao lâu?"

Người giấy: "Từ sáng nay đến sáng mai, vừa tròn một ngày một đêm, tối qua coi như là tôi tốt bụng tặng thêm."

Tóc Vàng suýt chút nữa nghẹn chết: "Mẹ kiếp, ít nhất cũng phải nghỉ bảy ngày chứ, đây là chế độ nghỉ một ngày à?"

Người giấy không đổi sắc mặt: "Vòng cúng tế đầu tiên của các vị cũng chỉ kéo dài ba ngày thôi mà."

"... Tôi biết, các vị chắc chắn có rất nhiều câu hỏi muốn hỏi, tôi sẽ chọn ra vài câu quan trọng để nói trước."

Không đợi Tóc Vàng tiếp tục phản đối, người giấy nhanh chóng chuyển chủ đề.

"Các vị dùng sinh hồn để vào tháp, thể xác trong vòng cúng tế chỉ là pháp khí. Chỉ cần các vị còn một hơi tàn khi kết thúc vòng cúng tế, tôi đảm bảo các vị sẽ được trở về tháp nguyên vẹn, không cần lo lắng về việc thương tật khó chữa."

"Khi mới vào tháp, sẽ có tà ma tạm thời mượn thân xác của các vị. Chúng sẽ thay các vị chào hỏi và xin nghỉ phép, sau đó tìm cho các vị một nơi an toàn để "ở một mình"."

"Các vị sống sót trở về thì mọi thứ vẫn như cũ; nếu các vị chết trong vòng cúng tế thì thể xác cũng sẽ đột tử theo, chỉ đơn giản vậy thôi."

Giả Húc nhướng mày: "Mọi thứ vẫn như cũ? Tám vòng cúng tế cũng phải kéo dài hơn một tháng, công việc của tôi thì sao?"

Người giấy toe toét: "Nếu ngài có thể sống sót trở về, ngài có thể ước có được cả vạn lạng vàng."

Giả Húc khẽ tặc lưỡi, có vẻ vẫn không hài lòng lắm.

Anh ta im lặng một lúc rồi hỏi móc: "Lần trước cái gã kia bị quỷ ăn, khắp nơi đều là máu. Nếu tất cả mọi người trong tháp đều là sinh hồn, làm sao còn có thể bị thương đổ máu?"

"Tháp Giải Ách giúp các vị tạo hình, máu thịt đó đều là một phần của sinh hồn tinh khí. Nếu tinh khí bị mất đi quá nhiều thì sinh hồn sẽ tự nhiên tan rã. Nhưng không cần lo lắng, nếu chỉ bị thương nhẹ thì sẽ nhanh chóng hồi phục thôi."

Phương Hưu khẽ hít một hơi. Anh nhớ lại ba hồn mà Bạch Song Ảnh đã bắt được, so với việc biến thành hình quả bóng thì anh thích duy trì hình người hơn.

Tháp Giải Ách đúng là chu đáo thật.