Trước khi chết một ngày, cô vẫn còn khuyên Tôn Như Ý chuyển đi. Ai ngờ chỉ sau một đêm, người đầu bạc đã phải tiễn kẻ đầu xanh.
Lúc hấp hối, Thần núi Ngôi mở chiếc hộp gỗ, lấy viên kẹo ra. Cô không có người kế nhiệm để giao phó, cũng không cần phải gói ghém cẩn thận nữa. Ai cũng biết, làng Núi Ngôi sẽ không còn Thần núi Ngôi nữa.
Thần núi Ngôi cuối cùng nắm chặt viên kẹo, ghì chặt nó vào ngực.
Cô vẫn không muốn chết, cô căm hận sự đoản mệnh của mình, cô chưa bao giờ cảm thấy luyến tiếc như vậy – Sứ mệnh của Thần núi Ngôi vẫn chưa kết thúc. Đến cuối cùng, cô thậm chí còn không thể thuyết phục được Tôn Như Ý, vậy làm sao cô có thể yên lòng ra đi?
Cô biết cô không phải là thần, cô biết làng Núi Ngôi không có thần. Nhưng...
"Nếu Thần núi Ngôi thực sự tồn tại thì tốt biết mấy."
Cô lẩm bẩm, trút hơi thở cuối cùng.
Cho đến tận giây phút cuối cùng, đôi mắt cô vẫn hé mở.
Vật mang chấp niệm, tụ nhân quả bèn thành "Ách".
Tám mươi năm, nhân quả của mười đời người, cộng thêm một chút chấp niệm đơn thuần nhưng mãnh liệt. Trong tay thi thể, viên kẹo âm khí tràn trề, dần trở nên ảm đạm.
Ngày hôm sau, Tôn Như Ý tám mươi tám tuổi dừng chân trước ngôi mộ mới, run rẩy đặt hai miếng bánh ngọt và một chai nước xuống.
"Thế này thì tôi lại càng không thể đi được rồi." Tôn Như Ý cười khổ: "Tôi đi rồi, ai sẽ đặt đồ cúng ở đền thờ đây?"
Như để đáp lại lời cô. Lúc Tôn Như Ý bước ra khỏi nghĩa địa, một cơn gió lạnh nổi lên từ ngôi mộ mới.
Trong khoảnh khắc, mây đen che phủ bầu trời, cỏ bay mù mịt, ban ngày tối sầm như ban đêm. Âm khí nồng đậm đến mức khiến vô số tà ma hiện hình giữa ban ngày.
... Ách núi Ngôi, từ đây giáng thế.
Dân làng nhanh chóng phát hiện, những thứ trồng dưới đất đều có vấn đề, nước cũng có mùi vị lạ.
Ngày qua ngày, mùi vị của chúng càng trở nên nồng nặc, đến mức không thể nuốt nổi. Ngay cả thức ăn mang từ nơi khác về cũng nhanh chóng bị nhiễm mùi tanh hôi đó.
Kỳ lạ là, đồ cúng ở đền thờ núi Ngôi vẫn hoàn toàn bình thường.
Những người già nhìn nhau. Câu "Thần núi Ngôi nổi giận" đã ở ngay trên đầu lưỡi, nhưng không ai nói ra. Cuối cùng họ thở dài, thỏa hiệp. Chưa đầy nửa tháng sau, toàn bộ dân làng chuyển đi.
Tôn Như Ý cũng vậy.
Ngày rời đi, bà đã ở bên mộ Thần núi Ngôi rất lâu.
"Con bé này, sao lại bướng bỉnh đến thế." Mắt bà đỏ hoe: "Năm nào đến hội, bà cũng sẽ về mang đồ ăn cho các cháu."
"... Đến bên kia, vẫn phải ăn uống đầy đủ đấy nhé."
Ngày hôm sau, làng Núi Ngôi chính thức bị bỏ hoang.
Cho đến tận hôm nay, vừa tròn mười năm.
...
Ực.
Phương Hưu nuốt những mảnh kẹo vỡ vụn, tất cả nhân quả theo đó chìm vào tĩnh lặng.
Trong tiếng gió rít gào, người giấy địa phủ phiêu diêu đáp xuống, như một vị cứu tinh.
Lúc này Phương Hưu mới phát hiện, trên người anh, Thành Tùng Vân và Sơn Hỗn Tử đều được bao phủ bởi một lớp ánh sáng vàng nhạt. Thành Tùng Vân ngây như phỗng, dường như không kịp phản ứng. Sơn Hỗn Tử trợn tròn mắt, không hề che giấu vẻ khó chịu trên mặt.
Bầy tà ma vẫn vây quanh họ, nhưng không dám tiến lên nữa, dường như chúng rất sợ người giấy địa phủ.
Người giấy không thèm để ý đến lũ tà ma dưới đất, tươi cười quay sang Phương Hưu: "Tiêu tai giải ách, bách tà bất xâm – cúng tế đã hoàn thành, tôi xin dẫn các vị về Tháp –"
"Trả lại đây! Trả lại cho tao!"
cụ Phúc gào lên với người giấy, khác với những tà ma khác, nó lao thẳng về phía mọi người.
"Mười năm tu hành, ta đã đạt đến cảnh giới này rồi! Thêm mười năm nữa là ta có thể thành quỷ tiên! Địa phủ dám – khụ khụ!"
Người giấy, Sơn Hỗn Tử, Thành Tùng Vân: "..."
Bạch Song Ảnh: "?"
Phương Hưu lao lên một bước dài, xô ngã cụ Phúc gầy nhẳng, một đầu gối đè lên người nó. Nhờ có sự bảo vệ của Địa phủ, Phương Hưu vung cánh tay phải, đấm thẳng vào mặt cụ Phúc.
Phương Hưu không vạm vỡ, nhưng ra đòn lại rất hiểm, mỗi cú đấm đều trúng mặt cụ Phúc. Cái hố lớn trên mặt nó bị đánh đến mức khép lại, rồi lại biến thành một khe hở, cả khuôn mặt trắng bệch bị đánh cho biến dạng.
Bản thể của cụ Phúc vốn gầy yếu, không giỏi đánh nhau. Giờ đến cả tà thuật nó tự hào cũng không dùng được, lập tức biến thành bao cát.
Đám tà ma xung quanh vốn còn rục rịch, nhưng giờ thì chẳng dám hé răng, lũ lượt đứng im tại chỗ.
Trong khoảnh khắc, nghĩa địa trở nên tĩnh lặng, chỉ còn tiếng đấm đá vang lên.
Người giấy: "..."
Người giấy không nhịn được nữa, hỏi: "Ngài đang làm gì vậy?"
"Kiểm tra tính năng của sản phẩm "Bách tà bất xâm" của các anh."
Phương Hưu không ngẩng đầu lên: "Dù sao lực tác động là hai chiều, nó đang dùng mặt đập vào tay tôi."
Người giấy không biết phải nói gì.
"Bách tà bất xâm" vốn dùng để bảo vệ vật tế, để họ được che chở sau khi trừ khử được Ách, tránh bị tà ma trả thù. Nó làm việc ở đây lâu như vậy, chưa từng thấy ai dùng "Bách tà bất xâm" như thế này.
Nhưng nó hình như không thể bắt bẻ được gì, nó không thể nói với Phương Hưu rằng làm người nên chừa một con đường lui.
Rõ ràng tế lễ đã kết thúc rồi, vậy mà còn làm cái trò tổn hại cả đôi bên này, Phương Hưu rốt cuộc... khoan đã, hình như không phải là vô ích.
Không lẽ nào, người giấy chậm rãi quay đầu.
Quả nhiên, dự cảm tồi tệ của nó đã thành sự thật. Phương Hưu đánh mệt nhoài, lay lay cái xác méo mó của cụ Phúc, thở hổn hển hỏi Bạch Song Ảnh: "Trông thế này ăn được chưa?"
Bạch Song Ảnh khoan thai tiến đến, khóe miệng cong lên: "Được."
Nhân lúc Bạch Song Ảnh đi đến trước mặt, Phương Hưu túm lấy tay áo hắn để đứng dậy. Sau khi miễn cưỡng đứng vững, anh lại dựa vào người quỷ nhà mình như không xương.
"Hội vui không?" Phương Hưu khẽ hỏi.
Bạch Song Ảnh suy nghĩ một lát: "Đồ ăn không tệ, nhưng kết thúc hơi nhạt nhẽo."
Hắn cũng không ngạc nhiên lắm. Dù sao với Phương Hưu mà nói thì ‘‘Phá hủy Ách càng sớm càng tốt" là lựa chọn tối ưu.
Nghe vậy, Phương Hưu bật cười trên vai hắn. Bạch Song Ảnh có thể cảm nhận được l*иg ngực anh rung lên, cùng với nhịp tim đang đập nhanh.
"Ai bảo là hội đã tàn rồi?" Phương Hưu che miệng, thì thầm với hắn: "Tôi còn có thứ hay cho anh xem."
Bạch Song Ảnh nghiêng đầu, nghịch nghịch đóa hoa giấy. Cuối cùng, hắn như nghĩ ra điều gì đó.
"Được thôi." Hắn chậm rãi nói: "Nếu màn kịch của cậu đủ thú vị, tôi sẽ thưởng cho ngươi – đã là bạn bè thì phải có qua có lại chứ."
Thấy hai tên một đỏ một trắng kia không coi ai ra gì mà thì thầm to nhỏ, khóe miệng người giấy giật giật.
Không chịu nổi nữa rồi, ở đây có người bị quỷ mê hoặc choáng váng đầu óc rồi!
Nó dứt khoát làm việc theo công thức, lặp lại thông báo: "Lễ tế đã hoàn thành, tôi xin dẫn các vị về tháp –"
"Tôi có thể đi muộn hơn được không? Cho tôi thêm một tiếng nữa thôi, tôi vẫn còn chút việc phải giải quyết." Phương Hưu lau mồ hôi trên trán, cuối cùng cũng buông cái nạng Bạch Song Ảnh ra.
Biết đối phương là người đã phá hủy Ách, người giấy cố gắng giữ thái độ hòa nhã: "Ôi chao, ngài cứ tự nhiên, tác dụng của Bách tà bất xâm vẫn còn kéo dài được 1 tiếng nữa."
Cũng may ngoài Phương Hưu ra, những người khác không có nhiều việc như vậy.
Sau một hồi lăn lộn, Thành Tùng Vân đã mệt mỏi cả về thể xác lẫn tinh thần. Sau khi xác nhận đồng đội đã về tháp, chị yêu cầu được trở về Tháp Giải Ách ngay lập tức.
Người giấy vung tay, thân thể Thành Tùng Vân lập tức hóa thành ánh sáng vàng, biến mất tại chỗ.
Sơn Hỗn Tử thì trợn mắt. Phần thưởng cho việc phá hủy Ách coi như không lấy được, gã cũng lười so đo nữa.
... Nhưng Sơn Hỗn Tử vừa định xin về tháp, Phương Hưu đã đứng trước mặt gã.
"Tôi vẫn còn chưa trả lời anh."
Phương Hưu nhặt xẻng Lạc Dương dưới đất lên, chống nó như một cây gậy. Trông anh có vẻ kiệt sức, môi không còn chút máu.
Sơn Hỗn Tử mất một lúc mới nhớ ra Phương Hưu đang nói đến chuyện gì – chuyện Phương Hưu vạch trần gã giả điên, nói biết gã chắc chắn có vấn đề, đáp án còn phải thu phí mới được.
"Anh ở lại với tôi một tiếng, tôi sẽ nói cho anh biết câu trả lời. Một tiếng này chính là cái giá mà tôi đưa ra."
Phương Hưu nháy mắt với gã: "Mất một tiếng để mua một sơ hở, hời quá còn gì?"
"Tại sao?"
"Cơ hội hiếm có, tôi cũng có vài câu hỏi muốn hỏi anh. Hơn nữa sau này có lẽ chúng ta sẽ còn gặp lại, tôi không muốn quan hệ giữa chúng ta quá căng thẳng."
Sơn Hỗn Tử do dự hai giây: "Được thôi."
Gã khó lòng từ chối giao dịch này. Sắp tới gã vẫn phải giả điên, nếu bị ai đó nhận ra thì sẽ rất phiền phức.
Thấy hai người đã thỏa thuận xong, người giấy miễn cưỡng cười: "Vậy tôi sẽ quay lại sau hai cây nhang –"
Nói rồi nó lóe lên, hóa thành một làn khói xanh.
Không còn Ách, bầy tà ma dần tản đi. Bạch Song Ảnh tao nhã ngồi trên người cụ Phúc, xé một cánh tay ra ăn một cách ngon lành.
Giờ Bạch Song Ảnh không còn che giấu thân hình nữa, Sơn Hỗn Tử thấy một con lệ quỷ ngồi chình ình ở đó thì khinh bỉ ra mặt.
Phương Hưu cứ luôn muốn nuôi quỷ, gã còn tưởng là con quỷ mạnh đến mức nào. Với lại gã có Bách tà bất xâm, con tà ma này chẳng có gì đáng ngại.
Bản thân Phương Hưu vẫn đứng đó run rẩy, trông như thể đã cạn kiệt sức lực, sắp sửa ngã đến nơi.
Nhưng để đề phòng bất trắc, Sơn Hỗn Tử vẫn nắm chặt pháp bảo trong tay.
"Nói đi." Gã hắng giọng, quay sang Phương Hưu: "Rốt cuộc cậu đã làm thế nào mà –"
Phập.
Sơn Hỗn Tử còn chưa dứt lời, máu ấm đã bắn lên mặt gã.
Ngực gã cắm một chiếc xẻng Lạc Dương sắc bén.