Người giấy ngó sang gương đồng, phản chiếu cảnh giới của các vật tế khác.
Ảo cảnh của mấy người kia vẫn còn trong phạm vi bình thường. Chỉ cần họ không tự rối loạn trận thế, giữ mạng không thành vấn đề. Tháp Giải Ách có quy định, cấm tạo ra cục diện tử vong không lối thoát.
Thế mà bên Phương Hưu, lại rõ rành rành là cục chết.
Trên cây treo xác, ai dám chặt gỗ kê chân chắc chắn sẽ bị tấn công. Phương Hưu chỉ lấy mấy dải vải, không làm tổn hại đến cây khô, coi như anh ta may mắn.
Dưới sông có đầu người, bơi qua là bất khả thi, Phương Hưu chỉ có thể lò dò đi trên mặt đất.
Thực ra phán đoán của Phương Hưu không sai, nơi ánh sáng le lói đó chính là điểm cuối. Nhưng với tốc độ đi bộ của anh, chắc chắn chưa tới được thì đã ngỏm rồi.
Tiếc thật, thằng nhóc này gan cũng to, vốn dĩ là mầm non sáng giá.
Đúng lúc người giấy còn đang tiếc nuối, Phương Hưu hành động rồi…
Anh leo lên leo xuống cây khô, gỡ hết sạch vải trắng, bện lại thành một cái lưới lớn. Sau đó, anh xé thịt nơi vết thương, ném xuống dòng nước.
Máu người tươi hòa tan trong nước, những cái đầu người lập tức kéo đến, chen chúc tranh ăn điên cuồng.
Một giây sau, tấm lưới trắng như tuyết từ trên trời phủ xuống!
Đám tà ma truyền thống nào biết cái gì gọi là kỹ thuật dụ mồi kiểu hiện đại, bị tóm gọn trong một phát.
Mấy cái đầu người đồng loạt đứng hình trong ba giây.
Rồi thì đám ngoài rìa muốn cắn đứt dây lưới, nhưng bị đồng loại chen lấn tới mức há không nổi mồm. Đám ở giữa muốn chìm xuống, nhưng bị những cái đầu khác kéo ngược lại, kẹt cứng ở giữa, tiến thoái lưỡng nan.
Chúng cứ thế xô đẩy nhau trên mặt nước, chật kín như tàu điện ngầm giờ cao điểm, đúng một khung cảnh đông đúc nhiệt náo.
Sau đó Phương Hưu cũng nhảy lên đó luôn.
Cứ thế mà nhảy lên đó. Nhảy lên luôn.
Lên đó luôn.
Người giấy chứng kiến toàn bộ quá trình: “…” Đỉnh đầu nó như bị người ta đập cho mấy phát. Ngũ hành thiếu đạo đức thật mà!
Nhưng chưa dừng lại ở đó.
Phương Hưu vừa đứng vững thì liền dùng dải vải treo thêm một cục thịt, buộc ở một bên “bè đầu người”, giống như treo cà rốt trước mặt con lừa.
Sau đó anh nhẹ nhàng đi về phía bên kia, gõ cái chậu trồng bàn tay quỷ như gõ mõ.
Đám đầu người ngay lập tức hiểu ý, bên gần cục thịt tự động xông tới, bên bị dọa bởi tiếng chậu trồng bàn tay quỷ thì liều mạng bỏ chạy.
Thế là cả đám quay đầu phóng tới chỗ ánh sáng, nước văng tung tóe, tốc độ phải nói là ngang ngửa ca nô cao cấp!
Người giấy: “?”
Nó cần một từ nào đó mạnh hơn “Thiếu đạo đức”.
Đương sự Phương Hưu lúc này đang vui vẻ "Cưỡi sóng phá gió", nhìn đâu cũng thuận mắt, kể cả bóng cây ven bờ hai bên sông cũng đẹp lên không ít.
Khi đến gần vầng sáng mờ, hình dạng của mấy cây khô ở bờ sông bắt đầu thay đổi. Vải trắng buộc trên cây đã hóa thành màu đỏ tươi, còn xác người treo cổ thì mặc áo đỏ đội mũ xanh, mặt mày tươi rói, trông như vừa mới chết, thật sự náo nhiệt vô cùng.
Phương Hưu phi nhanh qua, đồng thời ánh mắt của mấy cái xác cũng lặng lẽ chuyển từ khóe mắt bên này sang bên kia.
“Chào buổi tối.” Phương Hưu tâm trạng rất tốt, vẫy tay chào.
Cho đến khi anh đến được điểm sáng, buổi tối ấy chẳng còn vui vẻ gì nữa.
Phương Hưu đúng là đã tìm được bàn tay quỷ bỏ nhà đi bụi, nhưng mà số lượng hơi bị không đúng cho lắm.
Cái vầng sáng mơ hồ kia thực chất là một gò đất mờ tối, trên đó mọc lên hàng ngàn hàng vạn cánh tay quỷ. Những bàn tay ấy tự phát ra hào quang trắng nhạt, nhìn gần cứ như trại trồng nấm phát sáng.
Tay nào mới là của anh?
Hay là mấy cánh tay này giống nấm linh chi, dưới đất đều dính liền một khối?
Phương Hưu còn đang phân vân thì đột nhiên, một lực kéo mạnh xiết sau lưng.
Một cánh tay quỷ bất thình lình duỗi dài, xách bổng anh lên không, những cánh tay khác lập tức ùa đến.
Hàng loạt cổ tay trườn như rắn, siết chặt tay chân, quấn quanh eo bụng anh. Ngón tay phủ kín toàn thân, trườn trườn bò bò trên làn da anh. Cảm giác như thể vừa rơi xuống hầm băng, lại như bị ôm chặt bởi thứ gì đó vặn vẹo biến dạng.
Hai bàn tay lạnh băng úp lên mắt, lấp kín lỗ tai, thậm chí ngón tay như đá lạnh còn đè lên lưỡi anh.
Một đôi tay khép lại nơi cổ họng, siết chậm rãi, không rõ là đang vuốt ve, hay là tra tấn.
Đặc biệt là, trong đó chẳng có chút sát ý nào.
Bộp.
Chậu trồng bàn tay quỷ rơi xuống, đập cạnh chân Phương Hưu.
Anh không tài nào hô hấp nổi, gân xanh nổi đầy cổ, não bộ như co giật từng nhịp từng nhịp. Cảm giác này quá quen, cái chết đang vòng quanh, rình chờ anh chút hơi thở cuối cùng.
Không đúng, có gì sai sai!
Nếu có thể 1 chọi 1 thắng được lệ quỷ, vậy thì còn triệu lệ quỷ làm gì? Người đánh với quỷ kiểu này là phá luật, Địa Phủ chắc chắn có cơ chế hạn chế!
Giờ mà nó không kích hoạt, thì chắc chắn là một phép thử.
Nếu bỏ cuộc ngay ở đây, thì xong phim thật rồi.
Phương Hưu dồn hết sức lực, ép hai hàm răng cắn chặt lại.
Ngón tay trong miệng cứng như sắt, khiến chân răng đau ê ẩm từng hồi, nhưng Phương Hưu vẫn cắn mạnh xuống, phớt lờ bản năng, phớt lờ âm thanh xương nứt, như thể đó không phải miệng anh, mà là một cái kìm vô tri vô giác.
Rắc.
Hai ngón của bàn tay quỷ bị cắn gãy. Phương Hưu theo ký ức, nhắm chuẩn hướng, nhổ ra đoạn ngón tay gãy…
Bốp! Bốp!
Ngón gãy bắn trúng chậu trồng bàn tay quỷ, lập tức vang lên tiếng động lạnh lẽo đáng sợ.
Ngay khoảnh khắc đó, đám bàn tay quỷ siết người đột nhiên thả lỏng.
Phương Hưu liều mạng giãy giụa, rơi bịch xuống đất.
Không còn bàn tay quỷ che mắt, anh mới thấy cả bầu trời đầy xích bạc.
Không biết từ bao giờ, hàng ngàn hàng vạn sợi xích bạc lao từ hư không ra, giăng kín mặt đất như mạng nhện, trói chặt toàn bộ bàn tay quỷ.
Bàn tay quỷ không động đậy nữa, đông cứng giữa bóng tối.
Phương Hưu ho khan hai tiếng, nhổ ra máu lẫn nước bọt, rồi chọn một cánh tay gần nhất, gỡ sợi xích ra.
“Người anh em, muốn nói chuyện tí không? Nếu đồng ý thì ngọ nguậy cái nào.” Chơi vậy đủ rồi, kiểm tra kiểu này là thiếu lịch sự rồi đấy.
Cái tay kia nằm bẹp dí hồi lâu, rồi lơ đãng giơ lên ngoắc ngoắc.
Phương Hưu mỉm cười, cúi người nắm lấy tay. Ai ngờ bàn tay đó bỗng siết chặt năm ngón, vươn lên một chút, Phương Hưu cũng phối hợp kéo ra ngoài, kéo không nổi.
Không khí lặng im vài giây.
Không có xẻng, anh đành dùng cả hai tay ôm lấy, ráng hết sức lôi cái tay đó lên. Bàn tay quỷ cứ co giật như bị chuột rút, như thể bên dưới còn thứ gì đó đang biến dạng.
Xích bạc tan thành khói, mặt đất rung chuyển dữ dội. Cả đám bàn tay quỷ khắp núi từ từ thu lại, chỉ còn lại cái tay mà Phương Hưu đang nắm chặt.
Soạt!!!
Đất dưới chân lỏng ra bất ngờ, không hề báo trước.
Phương Hưu đang dồn toàn lực để “nhổ củ cải quỷ”, lực còn chưa thu về thì ngã bật ngửa ra sau. Mà thứ anh vừa lôi lên được lại thuận đà ngã sập về phía trước, đè lên người anh một cách trọn vẹn không chút khách khí.
Phương Hưu đang định lên tiếng phản đối, thì cảnh tượng trước mặt khiến lời chưa kịp thoát ra đã bị kẹt ngược trở lại cổ họng.
… Cái tên này đẹp trai quá đáng luôn rồi đó!
Dù vừa chui từ dưới đất lên, người nọ không dính một hạt bùn, toàn thân áo trắng tinh như tuyết, tóc đen xõa dài, suối tóc mượt mà đổ xuống tận ngực Phương Hưu.
Quan trọng nhất vẫn là khuôn mặt kia.
Khuôn mặt ấy tuấn mỹ nghiêm chỉnh, nhìn lướt qua thì kinh diễm, nhìn kỹ thì lại không giống người, như thể búp bê sứ quá mức tinh xảo, khiến người ta ớn lạnh sống lưng.
Đặc biệt là đôi mắt đó, tròng mắt trắng toát, viền xám nhạt như tro, trống rỗng không chút cảm xúc. Một sắc trắng đầy hư vô, khiến Phương Hưu lập tức nghĩ đến tấm vải phủ xác trong bệnh viện.
… Nhưng mà đẹp thật đấy!!!
Yêu cái đẹp là bản năng của loài người, Phương Hưu cũng khó mà cưỡng lại nổi.
“Anh đang đè lên tôi đấy.” Anh cố giữ phép lịch sự để nhắc nhở.
Người nọ chầm chậm ngồi dậy, động tác cứng đơ lóng ngóng, ngồi lệch trên bắp chân Phương Hưu, như thể còn chưa hiểu rõ tư thế đứng là gì.
Phương Hưu: “…” Thôi kệ đi, lo việc chính đã.
“Tôi sẽ không yêu cầu anh làm gì cả, cứ coi như anh treo cái tên, đừng cản tôi là được. Sau này chúng ta… Á!”
Câu còn chưa nói xong, chủ nhân của bàn tay quỷ đã nghiêng người tới gần, đặt tay lên mặt Phương Hưu.
Ngay lập tức, tầm nhìn của Phương Hưu méo mó vặn vẹo, toàn bộ cảm giác rối loạn như bị ném vào máy xay sinh tố. Bàn tay kia như đang bóp nhẹ não anh, không đến mức đau, nhưng cảm giác bị xâm nhập khiến người ta muốn phát điên.
Phương Hưu lập tức nôn ọe, nhưng trong bụng chẳng còn gì ngoài nước chua, chỉ có thể khạc ra chút dịch dạ dày.
Toàn bộ quá trình kéo dài khoảng năm, sáu giây.
“Được rồi được rồi, đừng thô lỗ vậy chứ…” Choáng váng tan đi, Phương Hưu lau mặt, suýt thì nghẹn vì nước bọt.
“Nói... Chuyện...”
Chủ nhân bàn tay quỷ lên tiếng. Giọng hắn rất êm tai, nhưng miệng và lời nói không khớp, cứ như video bị lỗi đồng bộ âm thanh.
“...Học nói... Từ cậu...”
Phương Hưu: “???”
Cái này có được gọi là nước tới chân mới nhảy không? Địa Phủ kiểu gì lại chọn lệ quỷ như đang chạy bản thử nghiệm vậy?
Nhưng cũng nhanh thôi, lệ quỷ ấy đã học được cách đồng bộ khẩu hình với âm thanh: “Tôi vốn không định can dự... Nhưng cậu phá cục của tôi, theo quy tắc... Tôi buộc phải hỗ trợ cậu...”
Thì ra là vậy.
Cái gọi là “đàm phán” trong miệng người giấy, thật ra là “Lệ quỷ ra đề, người triệu hoán giải đề”. Chỉ cần người triệu hoán vượt qua bài kiểm tra, bất kể lệ quỷ có bằng lòng hay không, hợp tác đều coi như thành lập.
… Mấy anh lệ quỷ cũng thật khổ quá đi.
“Yên tâm, mang tôi trâu lắm.” Phương Hưu nói: “Tôi thực sự không có yêu cầu gì, anh cứ tự xử lý là được.”
“Vì sao không xin tôi che chở?” Chủ nhân bàn tay quỷ lạnh băng nhìn anh, vẻ mặt không gợn sóng.
“Anh à, cái thẻ sâm của anh toàn chữ “chết” to đùng không đấy…”
… Trông oán khí đậm đặc quá trời.
Những thử thách đầy máu me ban nãy, Phương Hưu còn có thể xem là đối phương làm theo quy trình, nhưng cái quẻ tử đó, chắc chắn có dính tư thù cá nhân.
Sợ nói thêm lại làm mất lòng quỷ, Phương Hưu vội đổi chủ đề: “Cho tôi hỏi, ừm… Giống loài của anh là…?”
“Không được.”
“Thế tên thì?”
“Không có.”
… Thái độ làm việc của thằng nhóc anh là kiểu gì thế? Phương Hưu nghẹn lời. Không có tên cũng đành chịu, nhưng “Giống loài không rõ” thì quá mức gây chú ý rồi. Anh không muốn tự mình rước phiền vào thân đâu!
“... Vậy nếu sau này có ai hỏi, tôi sẽ bảo anh là diễm quỷ(quỷ đẹp).” Phương Hưu nói. Diễm quỷ là loại tà ma thường gặp, nhìn chung tương đối vô hại. Với khuôn mặt của đối phương, mức độ thuyết phục khỏi bàn.
“Được.” Đối phương không phản đối: “Được, lập khế ước đi.”
Dễ dãi vậy luôn? Phương Hưu thầm suy nghĩ.
Trước đó người giấy có giảng qua quy trình lập khế ước, sau khi hợp tác thành công, con người phải giao cho lệ quỷ một giọt máu. Nghi lễ này chủ yếu mang tính biểu tượng, kiểu như đóng dấu lên giấy tờ hành chính vậy đó.
Nếu chỉ vậy thì...
Chủ nhân của bàn tay quỷ vẫn kiên nhẫn chờ đợi. Trong đôi mắt trắng bệch như tuyết kia, phản chiếu bóng hình Phương Hưu vừa ngẩng đầu lên.
Anh vốn người gầy, làn da xanh xao kiểu dân văn phòng ngủ không đủ giấc, tóc mái rối loạn che gần hết mặt mày. Bình thường nhìn qua thì khá mờ nhạt.
Nhưng từ lúc vào ảo cảnh tới giờ, đây là lần đầu tiên Phương Hưu nghiêm túc lộ mặt.
Mặt anh đẹp đến bất ngờ, lông mày cong cong, ánh mắt hơi cười, mang theo nét tươi tắn rất riêng biệt. Chủ nhân của bàn tay quỷ từng thấy rất nhiều người phàm, khuôn mặt như Phương Hưu đúng là thuộc hàng cực phẩm.
Chỉ tiếc đôi mắt kia đen mà không sáng, có phần u uất, hơi gợi cảm giác âm lạnh.
“Thật ra mặt người vốn không đối xứng, chính cái “Lệch” đó mới khiến người ta cảm nhận được sự “Hài hòa”.” Phương Hưu nghiêm túc nói: “Tôi có thể khiến anh trông giống diễm quỷ hơn. Tin tôi đi, đừng nhúc nhích.”
Chủ nhân của bàn tay quỷ đứng yên không động đậy, ánh mắt hắn đảo qua từng đường nét khuôn mặt Phương Hưu, như muốn khắc sâu hình bóng kia vào trong lòng.
Phương Hưu cắn rách ngón tay áp út, chấm một giọt máu rồi nhẹ nhàng chấm lên mặt đối phương…
Dưới mắt trái chủ nhân của bàn tay quỷ, hiện lên một vết máu mảnh như tơ, trông như một nốt ruồi son.
Vết son vừa định hình, hơi thở chết chóc trên khuôn mặt hắn liền vơi đi nhiều. Khuôn mặt cứng ngắc tựa như xác chết nay đã có thêm một phần sức sống.
“Xong rồi.” Phương Hưu hài lòng mυ"ŧ ngón tay: “Chúng ta có thể về chưa? Mệt muốn xỉu luôn rồi.”
Bên kia tấm gương đồng, người giấy như bị sét đánh, cứng đơ tại chỗ.
Không thể nào!
Chủ nhân của bàn tay quỷ không những thiết kế cục chết từ trước, mà còn ra tay sát hại sau đó. Theo luật, Tháp Giải Ách cấm lệ quỷ tùy tiện gϊếŧ vật tế. Tên đó lại có thể cưỡng ép luật lệ, làm chậm cả pháp thuật cứu viện từ Địa Phủ!
May mà Phương Hưu chịu đựng được, nhờ tình cờ gõ trúng chậu trồng bàn tay quỷ, làm rối loạn ảo cảnh, kích hoạt được cứu viện đúng lúc.
Phương Hưu thì vẫn tưởng bàn tay quỷ thuộc Địa Phủ, nghĩ bản thân đang làm theo quy trình. Anh đâu biết mình vừa mới dạo quanh Quỷ Môn Quan, cũng chẳng biết đối phương nguy hiểm tới cỡ nào.
Giờ phút này, lệ quỷ kia tạm thời bị Tháp Giải Ách trấn áp, phải lập tức báo cáo tình huống dị thường…
Nhưng đôi mắt trắng nhợt của chủ nhân của bàn tay quỷ bỗng chuyển động.
Ánh nhìn kia xuyên qua mặt kính, nhắm thẳng vào người giấy.
Một khoảnh khắc đối mắt ngắn ngủi. Thế giới xung quanh người giấy vặn vẹo như màu vẽ bị khuấy loạn, đảo lộn trong chớp mắt.
Ngay sau đó, tất cả lại trở về như cũ.
Người giấy lặng lẽ đặt lại tấm gương đồng.
“Diễm quỷ, diễm quỷ… Thằng nhóc đó vậy mà lại triệu ra được diễm quỷ.” Nó tặc lưỡi chậc chậc, vẻ mặt vẫn bình thản: “Hèn gì tự dưng thừa ra một quẻ, hóa ra có diễm quỷ chen vào…”
Mọi chuyện đều có nguyên do. Lệ quỷ được triệu hồi thường phản ánh đặc điểm tâm linh của người gọi.
Diễm quỷ, loại tà ma cấp thấp, không đáng bận tâm. Nó còn thấy Phương Hưu có chút thú vị, giờ nghĩ lại cũng chỉ đến thế mà thôi.
Người giấy nhặt lấy bản báo cáo khác thường viết dở, bắt đầu từ tốn nhai nuốt, hệt như đang nhấm nháp câu chuyện cười.
Không có gì khác thường. Không có gì khác thường. Không có gì khác thường. Lễ tế chắc chắn sẽ diễn ra suôn sẻ như mọi khi.