Thần núi Ngôi đời thứ hai lên ngôi năm bảy tuổi.
Năm tháng trôi qua, ngoài hai đứa trẻ do Thần núi Ngôi đời đầu để lại, cô còn nhận nuôi thêm ba đứa trẻ dị dạng khác.
Người quá đông, không tiện ở lại nhà trưởng làng nữa. Dân làng quyết định mỗi nhà góp một ít, xây thêm một căn nhà.
"Nơi Thần núi Ngôi ở, đó chính là đền thần."
Lão trưởng làng cười ha hả, mái tóc đã bạc đi quá nửa: ‘‘Kỳ lạ thay, làng Núi Ngôi ta lại có đền thờ."
Từ đó, Thần núi Ngôi chuyển vào ở đền thờ. Ban ngày cô giúp dân làng viết thư, dạy đám trẻ học chữ. Buổi tối, mọi người cùng nhau ngủ trên chiếc giường lớn trong đền thờ.
Trong làng có giáo viên trẻ hơn, lão trưởng làng không dạy học nữa. Lúc rảnh rỗi, ông lại đến dạy đám trẻ đọc thơ.
Nhưng rất nhanh, Thần núi Ngôi gặp phải một vấn đề nan giải.
Mấy đứa trẻ dị dạng lớn tuổi hơn được học hành sớm hơn. Đứa lớn nhất biết mình không sống được bao lâu, bắt đầu oán hận những người lành lặn trong làng.
Cậu ta xông vào cướp đồ cúng, cãi cọ ầm ĩ, xé sách vở của các em, còn trộm dao của dân làng. Cuối cùng, sau khi cậu ta dùng dao tấn công lão trưởng làng, Thần núi Ngôi đời thứ hai nổi trận lôi đình.
Cô đánh cho cậu ta một trận, rồi đuổi thẳng cổ ra khỏi làng.
"Không phải đây là lấy oán báo ân sao?" Cô giận dữ mắng.
"Đừng giận nữa, giận hại thân." Lão trưởng làng băng bó vết thương, ôn tồn nói: ‘‘Ở đâu cũng thế thôi, không thể đảm bảo ai cũng là người tốt được."
Thần núi Ngôi nghĩ ngợi: "Cứ thế này không được, phải nghĩ ra cách thôi."
Vài ngày sau, Thần núi Ngôi đời thứ hai tìm đến lão trưởng làng.
"Con nghĩ ra cách rồi. Cứ theo lời ông nói trước đây, chúng con đều là con của thần núi."
"Chúng con lớn lên như thế này, là vì không quen với thân thể phàm nhân; chết sớm, là để về tiên giới làm tiên đồng... Con là Thần núi Ngôi, bọn trẻ sẽ nghe lời con."
"Con sẽ chọn người có tâm địa tốt nhất, hiểu chuyện nhất để kế nhiệm. Con sẽ chỉ nói sự thật với một mình người đó thôi."
Cô dựng nên một lời nói dối mới.
Những đứa trẻ dị dạng vẫn đoản mệnh, nhưng chúng có thể sống vui vẻ hơn, không cần phải phạm sai lầm vì tuyệt vọng nữa.
Lão trưởng làng mỉm cười, nhưng nụ cười có chút cay đắng.
"Thần núi Ngôi" trước mặt ông, chỉ là một cô bé mười sáu tuổi.
"Được." Ông vỗ vai cô: ‘‘Đây là một câu chuyện hay, hãy viết nó ra đi."
Thần núi Ngôi lập tức tìm giấy bút, nắn nót viết từng chữ một:
[Thần núi Ngôi là thần của núi Ngôi, do dân làng Núi Ngôi thờ phụng.]
[Người có dị tật là con của thần, đến chơi ở làng Núi Ngôi.]
[Con của thần phải trải qua tôi luyện ở trần gian, hết hạn sẽ được về núi. Người có phẩm hạnh tốt đẹp sẽ được Thần núi Ngôi nhập vào, trở thành Thần núi Ngôi đời tiếp theo.]
Nghe có vẻ khô khan quá. Cô nhớ lại những gì đã đọc, rồi nhẩm thêm hai câu mà lão trưởng làng từng dạy:
[Chớ thấy việc ác nhỏ mà làm, chớ thấy việc thiện nhỏ mà không làm.]
"Chỉ dùng lý lẽ thì không đủ, phải có thưởng có phạt."
Lão trưởng làng cười hiền từ: ‘‘Nếu bọn trẻ làm điều xấu, con định phạt thế nào?"
Mắt Thần núi Ngôi sáng lên: "Con có thể lén giấu khổ sâm."
"Đó là một loại cây dại trên núi Ngôi, bôi lên người rất ngứa, nhưng không hại sức khỏe. Nếu ai làm điều xấu, con sẽ bôi cho người đó một ít, bảo là Thần núi Ngôi giáng hình phạt... à mà."
Cô cầm bút, thêm một câu nữa:
[Không được xúc phạm Thần núi Ngôi, kẻ mạo phạm ắt gặp tai ương.]
"Con phải dọa chúng nó một phen." Cô hậm hực nói.
Cứ như vậy, cô viết xong câu chuyện về Thần núi Ngôi.
Cô qua đời năm mười bảy tuổi, đó là một cái chết bình thường đối với một đứa trẻ dị dạng. Lúc lâm chung, cô không chọn người lớn tuổi nhất, mà chọn người có đức hạnh tốt nhất.
Cô trao cho cậu chiếc hộp gỗ đựng kẹo, kể cho cậu nghe tất cả sự thật.
"Em là Thần núi Ngôi đời tiếp theo, trong hộp là nội đan của thần, phải giữ gìn cẩn thận." Cô nói.
"Nhưng em phải nhớ kỹ, em không phải Thần núi Ngôi."
Vào ngày cô được an táng, Tôn Như Ý hai mươi tám tuổi từ nơi khác trở về, mang theo hai tấm bia mộ xinh đẹp.
Từ khi có tục thờ Thần núi Ngôi, dân làng thích chôn cất những đứa trẻ dị dạng ở rìa phía tây của nghĩa địa. Làng Núi Ngôi không thiếu thợ đá, họ làm rất nhiều tấm bia đơn sơ, coi như là bia mộ cho những đứa trẻ này.
Rất nhiều đứa trẻ chết ngay khi vừa sinh ra, không có tên. Thợ đá cảm thấy không may mắn, nên dứt khoát không khắc chữ gì.
Hai tấm bia mộ mà Tôn Như Ý mang đến, cũng không có chữ.
"Không khắc tên thần thì em hiểu, nhưng sao lại không khắc ngày tháng năm sinh?" Em trai cô hỏi.
"Thần núi Ngôi là bất tử." Tôn Như Ý đáp.
[Ai hay quỷ núi cũng là thần, Dưới vách núi Ngôi cây cối rậm dần xanh um..]
[Tội thay đứa trẻ bị bỏ rơi như giày rách, phi thăng về trời mặc áo xanh.]
...
Thần núi Ngôi đời thứ ba lên ngôi năm mười hai tuổi, dưới trướng có sáu đứa trẻ.
Cậu tận tụy dạy bọn trẻ đọc sách viết chữ, kể cho chúng nghe câu chuyện về Thần núi Ngôi. Lão trưởng làng qua đời, trưởng làng mới của làng Núi Ngôi cũng là một người tốt, rất ủng hộ công việc của cậu.
Vài năm sau, làng Núi Ngôi mưa lớn không ngớt, gây ra lũ lụt.
Thần núi Ngôi gặp phải một rắc rối chưa từng có:
Trong làng bắt đầu có người ức hϊếp trẻ dị dạng, phần lớn là những đứa trẻ lành lặn cùng tuổi.
Chúng cố ý xô ngã người khác, giấu đinh gần đền thờ. Có đứa còn giả vờ vô ý, mang dao lướt qua người lũ trẻ, gây ra những vết thương rướm máu.
Một số đứa trẻ dị dạng trở nên ủ rũ, suốt ngày trốn trong đền thờ, không nói không rằng. Số khác thì trở nên nóng nảy, đánh nhau với trẻ con trong làng, suýt gây ra án mạng.
Để xoa dịu dân làng, Thần núi Ngôi bàn bạc với trưởng làng.
Trưởng làng ngoài mặt nói là trục xuất, ngấm ngầm đưa những đứa trẻ dị dạng oán hận làng đến núi Ngôi. Trên núi có mấy gian nhà khai thác đá bỏ hoang, tạm bợ có thể ở được.
Nhưng đây không phải là kế lâu dài.
Thần núi Ngôi đời thứ ba quyết định hỏi ý kiến nhà họ Tôn. Thần núi Ngôi đời thứ hai từng nói với cậu, ba anh em nhà họ Tôn đều là những người rất đáng tin cậy.
Nghe xong đầu đuôi câu chuyện, anh cả nhà họ Tôn túm ngay một đứa trẻ hay bắt nạt người khác đến, bắt nó giải thích.
Đối diện với Thần núi Ngôi có vẻ ngoài đáng sợ, cậu bé khóc ngay tại chỗ: "Tại sao bọn nó lại được như thế!"
"Ngày nào cháu cũng phải dậy từ tờ mờ sáng đi cắt cỏ cho lợn, làm đến tối mịt mới được ngủ. Bọn nó sinh ra đã đoản mệnh thì đáng thương, cháu cũng đáng thương mà!"
"Ngoài việc đọc sách ra, bọn nó có làm gì đâu! Bố mẹ còn bắt phải chia cơm cho bọn nó ăn, cháu còn chẳng đủ ăn nữa là!"
Anh cả nhà họ Tôn hơi xấu hổ: "Đừng nói thế, người ta cũng kiếm tiền mà..."
"Chú dám nói là bọn nó không ăn bám không? Chú dám không?" Cậu bé gào khóc.
Thần núi Ngôi đời thứ ba trầm ngâm suy nghĩ.
Làng Núi Ngôi mưa nhiều, năm nào cũng có thể gặp thiên tai, bọn họ không thể cứ mãi sống dựa vào lòng tốt của dân làng. Trẻ dị dạng không làm được việc nặng, vậy thì chỉ còn cách dùng trí óc thôi.
Thế là cậu giúp dân làng viết thêm thư, nhờ người lên trấn mua thêm sách. Cậu muốn bọn trẻ hiểu biết nhiều hơn, giúp đỡ dân làng nhiều hơn.
Tiếc rằng khi mọi thứ đã chuẩn bị xong, cậu cũng đã hấp hối.
"Các em phải đọc nhiều sách vào, đọc những cuốn sách có ích."
Cậu cong cánh tay dị dạng, nắm lấy tay Thần núi Ngôi đời thứ tư: ‘‘Chúng ta không có cha mẹ, không vướng bận tình riêng, thích hợp nhất để giữ gìn công bằng... Thầy giáo trong làng không đủ, các em cũng phải dạy đám trẻ trong làng..."
Cậu trao cho cậu chiếc hộp gỗ đựng kẹo, ân cần dặn dò: "Hãy nhớ kỹ, em không phải Thần núi Ngôi. Nhưng em phải là một Thần núi Ngôi xứng đáng..."
Cậu cũng qua đời năm mười bảy tuổi. Năm đó, Tôn Như Ý ba mươi ba tuổi.
Cô làm ăn ở bên ngoài, kiếm được rất nhiều tiền. Lần này về chịu tang, cô đưa cho gia đình một khoản tiền lớn, rồi thuê người tạc bia mộ không chữ.
"Sau này bia mộ của Thần núi Ngôi, nhà mình sẽ lo liệu, coi như là làm việc thiện." Cô nói.
[Ai hay quỷ núi cũng là thần, Dưới vách núi Ngôi cây cối rậm dần xanh um..]
[Tội thay trẻ bị bỏ rơi như giày rách, phi thăng về trời mặc áo xanh.]
[Đồng nam đồng nữ là khách trong thôn, trong ngoài đều là khách quý của đền thờ.]
...