Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Đừng Sợ, Chúng Tôi Cũng Chẳng Phải Người Tốt Gì Đâu

Chương 27: Thần Vô Tướng (24)

« Chương TrướcChương Tiếp »
Trước mặt Phương Hưu, vẫn là nghĩa địa phía tây làng.

Đây rõ ràng là một thời điểm khác, trời không mưa, cỏ dại trong mộ phần xanh tươi tốt. Trời chiều như lửa, cả ngọn núi như đang bốc cháy.

"Nếu có người ở sườn núi kia, mặc áo bìm leo, thắt dây tơ hồng... Đoạn sau, đoạn sau quên mất đất rồi."

Một cô bé tết tóc hai sừng dê đi qua nghĩa địa, miệng lẩm nhẩm câu thơ, tay xách l*иg châu chấu.

Trông cô bé chừng bảy tám tuổi, bên cạnh còn có hai cậu bé. Một cậu có vẻ lớn tuổi nhất, cậu còn lại nhỏ hơn, mũi còn chảy nước.

Quần áo cả ba cũ nát, vá chằng vá đυ.p, kiểu dáng của mấy chục năm trước.

Trong nghĩa địa không có nhiều côn trùng, ba đứa trẻ chạy thẳng về phía rừng cây dưới chân núi. Vài phút sau, cô bé hét lên thất thanh.

"Ma ——!"

Cậu bé lớn tuổi hơn lập tức che chắn phía trước, cả ba nhìn rõ hình dáng con "Ma".

Đó là một cậu bé dị dạng.

Cậu có tới bốn cánh tay, cột sống cong vẹo. Các đường nét trên mặt mỗi thứ một nơi, trông rất đáng sợ.

Trên người cậu chỉ có vài mảnh vải rách, da dẻ đầy vết máu và bầm tím, có vẻ như vừa bị ai đánh cho một trận. Cậu co rúm người trên mặt đất, cơ thể thỉnh thoảng co giật, như một con sâu thịt xấu xí.

Cậu bé lớn thở phào nhẹ nhõm: "Không sao đâu, là đứa trẻ bị bỏ rơi trong làng. Chắc chắn là bị ai đó thấy, chê xui xẻo nên đánh cho một trận thôi."

"Bị bỏ rơi?" Cô bé tò mò hỏi: ‘‘Anh, thế nào là bị bỏ rơi ạ?"

Cậu anh gãi đầu: "Em còn nhớ thím hàng xóm khóc lóc không? Tháng trước thím ấy mới sinh một đứa. Năm nào làng mình chẳng có mấy đứa trẻ như thế, phần lớn sinh ra là chết rồi."

"Những năm mưa nhiều, loại quái thai này càng nhiều. Ông bảo tại mưa nhiều quá, âm khí trong làng nặng."

"Thế sao cậu kia lại bị bỏ rơi, cậu ấy vẫn còn sống mà?" Cô bé chỉ vào cậu bé dị dạng trong bụi cỏ.

"Vì không nuôi nổi chứ sao." Cậu anh bắt chước giọng người lớn: ‘‘Ông bảo có người không nỡ vứt đi, nhưng cũng chỉ nuôi đến tầm hai mươi, phần lớn mười mấy tuổi đã chết yểu rồi."

"Vừa xấu xí vừa đoản mệnh, ai cũng thấy xui xẻo. Hơn nữa làng mình có khá giả gì đâu, nhà ai mà nuôi nổi. Chi bằng cho vào chum rồi đem đi vứt ở ngoài phó mặc cho trời nuôi."

Cô bé gật gù: "À, em nhớ rồi."

Cô bé ra hiệu bằng tay: ‘‘Em thấy cái chum to tướng ở nhà thím rồi, bên trong còn có đồ ăn nữa."

Cậu anh gật đầu chắc nịch: "Đúng đúng, chính là cái đó."

"Nhưng chắc chắn con của thím ấy chết rồi, mấy hôm trước em thấy cái chum đó trong rừng, thối um lên."

Nói đến đây, cả ba im lặng một hồi.

Cô bé nhìn cậu bé đang thu mình trên mặt đất, cậu không nói được, vai run run, hình như đang khóc.

Cô bé nghĩ ngợi: "Hay là mỗi nhà trong làng góp một bát cơm, chẳng phải sẽ nuôi sống được cậu ấy sao? Bị bố mẹ bỏ rơi, còn bị đánh nữa, đáng thương quá."

"Thím hàng xóm khóc lóc thảm lắm, khóc mấy ngày liền luôn ấy." Cô bé nói thêm.

"Nhưng có lý do gì đâu, ai lại tự dưng cho cậu ta cơm ăn chứ?" Cậu anh gãi đầu lia lịa: ‘‘Nhưng em nói thế, cậu ta đúng là đáng thương thật..."

"Cơm, cơm." Cậu em lặp lại không rõ.

Ba đứa trẻ lại im lặng ngồi xổm trong bụi cỏ một lúc.

"Em nghĩ ra rồi." Cô bé căng thẳng mặt mày: ‘‘Mọi người đều bảo cậu ta xui xẻo, mình cứ bảo cậu ta là điềm lành... à không, là điềm tốt! Ba đứa mình cùng nói, bảo là thấy cậu ta bay được."

Cậu anh: "..."

Cậu anh: "Bay thì điêu quá, cứ bảo cậu ta phát sáng đi."

Cậu em: "Phát sáng! Phát sáng!"

"Vừa bay vừa phát sáng." Cô bé cảm thấy mình thông minh cực kỳ: ‘‘Mấy ông bà hay tin mấy chuyện này lắm, chắc chắn sẽ cho cậu ta miếng ăn."

Cậu anh thực tế hơn, tiếc là cũng chỉ đến thế: "Hay là mình dẫn cậu ta đi tìm trưởng làng, nhờ trưởng làng nói giúp, chắc chắn được mà."

"Đúng đúng, còn phải có bằng chứng nữa." Cô bé lục lọi hết túi áo, tìm được một viên kẹo.

Kẹo bọc giấy bóng đỏ tươi, in ngay ngắn dòng chữ " Kẹo Song Hỉ". Đây là thứ hiếm có đấy, bố mẹ đi ăn cỗ trên trấn, cố ý mang về mấy viên.

Viên kẹo tròn xoe, đỏ au đẹp mắt, cô bé ngắm đi ngắm lại, mãi không nỡ ăn.

Cuối cùng, cô bé vẫn luyến tiếc bóc kẹo, nhét vào tay cậu bé dị dạng.

"Cầm chắc nhé, đây là nội đan thần kỳ của cậu đấy." Cô bé nói rất nghiêm túc, mặc kệ đối phương có hiểu hay không.

Cậu bé dị dạng như hiểu như không nắm chặt viên kẹo, không bugãy.

...

Trưởng làng Núi Ngôi là một người đàn ông trung niên hiền lành, dáng người thấp bé. Bọn trẻ đều biết, trưởng làng là thầy giáo duy nhất của làng.

Lúc đầu nghe ba đứa trẻ bịa chuyện, trưởng làng không nhịn được cười. Nhưng khi thấy những vết thương trên người cậu bé dị dạng, nụ cười của ông từ từ tắt lịm.

Ông múc một chậu nước, nhẹ nhàng lau người cho cậu bé, rồi lấy lọ thuốc đỏ ra bôi lên vết thương. Cậu bé dị dạng bị thương khắp mình, gầy trơ xương, xương sườn nhô lên cao.

Trưởng làng cau mày, không ngừng thở dài.

"Trưởng làng tin rồi, trưởng làng chắc chắn tin rồi." Cô bé nắm chặt tay cậu anh: ‘‘Hai bọn mình giỏi thật."

Cậu em lí nhí: "Ba, ba người."

"Ý tưởng của các cháu hay đấy, chuyện này... haizz, đáng lẽ ông phải nghĩ ra cách mới phải."

Dỗ dành cậu bé xong, trưởng làng xoa đầu cả ba: ‘‘Yên tâm đi, ông sẽ nói với mọi người trong làng, bọn trẻ là con của quỷ núi."

"Con của quỷ núi không hề xui xẻo. Chỉ cần được cúng bái một chút, chúng sẽ mang lại phúc lành."

"Quỷ núi nghe ghê quá." Cô bé lẩm bẩm: ‘‘Chẳng phải ông vừa dạy bọn cháu là quỷ núi chính là thần núi sao..."

Trưởng làng bật cười, đuôi mắt hằn lên những nếp nhăn sâu.

"Cháu nói đúng, vậy thì cứ gọi là thần núi." Ông nói rất dịu dàng: ‘‘Bọn trẻ đều là con của thần núi."

Cô bé hài lòng: "Cậu ấy còn có nội đan thần kỳ nữa đấy ạ! Báu vật lớn lắm đó, trưởng làng đừng làm mất nhé."

"Biết rồi, nhớ về học thuộc thơ đấy."

Sáng hôm sau, trưởng làng thực sự loan báo tin này với toàn thể dân làng, còn nhắc đến chuyện cậu bé bị đánh đập.

Ngay lập tức một số người nhao nhao lên, bảo chuyện này vớ vẩn. Hơn hai trăm năm nay, dân làng vẫn khai thác đá núi Ngôi làm nghiên mực, có thấy bóng dáng thần núi nào đâu.

Một số người khác thì không thể chấp nhận, từ trước đến nay ai cũng ghét bỏ quái thai là xui xẻo, sao tự dưng lại đổi cách nói?

Nhưng phần lớn mọi người im lặng, nói là sẵn lòng cúng tế một chút. Trong đó có cả thím hàng xóm, cô bé trợn mắt nhìn, vẻ mặt kinh ngạc.

"Chẳng phải thím ấy có tin quỷ thần bao giờ đâu? Vì chuyện này mà thím ấy còn cãi nhau với ông nội cháu nữa." Cô bé một tay dắt em, một tay kéo tay áo cậu anh.

Cậu anh nghĩ ngợi hồi lâu: "Có lẽ thím ấy không đành lòng thôi."

Không đành lòng điều gì thì cậu không nói.

Cậu bé ở lại nhà trưởng làng. Cậu lớn lên nhờ cơm cháo của dân làng, lớn tướng vạm vỡ, biết nói năng và viết chữ.

Nhưng cậu vẫn không có tên, dân làng hay gọi đùa cậu là Thần núi Ngôi. Có người gọi với ý tốt, có người gọi với ý xấu.

Cậu biết mình không phải Thần núi Ngôi. Cậu còn biết, dân làng cũng biết cậu không phải Thần núi Ngôi.

Còn viên kẹo kia, cậu cất vào hộp gỗ nhỏ, giấu ở góc sâu nhất dưới gầm giường, cứ như đó thực sự là nội đan của thần tiên vậy.

Tất cả mọi thứ, chỉ là một lời nói dối vụng về.

Một cậu bé dị dạng khác ra đời, cậu bé có tới bốn chân, nhưng chỉ có một mắt. Trưởng làng chưa kịp phản ứng, cậu đã đứng ra trước.

"Con có thể giúp mọi người viết thư, đọc sách." Cậu nói: ‘‘Con kiếm được tiền, con sẽ nuôi em."

"Đồ cúng của con cho em ấy ăn, xin đừng vứt em ấy đi."

Cứ như vậy, từ khi cậu rời chân núi núi Ngôi đến khi qua đời, tổng cộng là mười năm.

Trước khi chết, cậu lôi chiếc hộp dưới gầm giường ra, trao cho cô bé dị dạng vừa tròn bảy tuổi. Sau lưng cô bé còn có hai đứa trẻ dị dạng khác, chừng ba bốn tuổi.

Những năm qua, cậu vẫn dạy cô bé đọc sách viết chữ, cô bé giỏi giang hơn cậu ngày trước nhiều.

"Em là Thần núi Ngôi đời tiếp theo, trong hộp là nội đan của thần, phải giữ gìn cẩn thận." Cậu nói.

Cô bé chớp chớp con mắt duy nhất, nghi hoặc nhìn cậu.

Thần núi Ngôi hấp hối mỉm cười: "Nhưng em phải nhớ kỹ, em không phải Thần núi Ngôi, thứ đó cũng không phải nội đan."

"Phải sống thật tốt, đừng phụ lòng dân làng."

"Cậu cũng đừng khóc." Cậu nói với một cô gái khác đang đứng cạnh giường.

Cô gái cho cậu kẹo năm nào, năm nay vừa tròn mười tám. Cô tên là Tôn Như Ý, là ân nhân của cậu.

Mười năm qua, cậu và ba anh em họ Tôn đã trở thành bạn tốt. Lúc này cậu rất vui, vì cậu biết cô sẽ có một cuộc đời dài... Cô sắp ra khỏi làng để đi học rồi.

Tôn Như Ý vẫn khóc, các anh trai cô ra sức khuyên nhủ, nhưng không sao dỗ được.

Mắt các anh cô cũng đỏ hoe, làm sao mà khuyên nổi đây?

【Ai hay quỷ núi cũng là thần, dưới núi Ngôi cây cối rậm dần xanh um.】

...
« Chương TrướcChương Tiếp »