Phương Hưu thuận tay nhặt xẻng Lạc Dương lên, vẽ một vòng tròn không hoàn chỉnh quanh mứt thịt của Tứ Gia. Sau đó anh lấy chiếc nhẫn sợi tóc xuống, vùi vào chỗ góc khuyết.
Phương Hưu chỉ còn một cánh tay, động tác có chút khó khăn. Nhưng vẻ mặt anh rất chăm chú, tiền giấy bên chân bị nước mưa làm ướt nhẹp, lệ quỷ ở phụ cận kêu gào không ngừng, dường như đều là chuyện không quan trọng.
"Bạch Song Ảnh, trò hay đến hồi kết rồi, có muốn vừa ăn chút điểm tâm vừa xem không?"
Làm xong tất cả, Phương Hưu vui vẻ nói.
Bạch Song Ảnh vui vẻ đồng ý.
Hắn trở tay rút ra sinh hồn của Tứ Gia, tìm mộ bia gần đó ngồi xuống. Sinh hồn hóa thành ba quầng sáng màu trắng sữa, được hắn ôm chặt vào trong ngực, tư thế kia giống như ôm bỏng ngô xem phim.
Bạch Song Ảnh gỡ một miếng nhỏ cho vào miệng, mùi vị quả thật phong phú, xem ra Tứ Gia này mang không ít nợ máu.
"Ngon lắm." Bạch Song Ảnh vui vẻ, mỉm cười nói với Phương Hưu.
"Thích thì ăn nhiều vào, sau này còn." Phương Hưu lau mũi, trông rất thỏa mãn.
Nói xong, Phương Hưu quay sang Thành Tùng Vân: "Chị Thành, sờ tay thi thể xem sao, đồ vật chắc ở gần đó."
Thành Tùng Vân gần như không thể suy nghĩ, máy móc làm theo.
Vừa sờ vào tay, chị mới phát hiện không đúng. Bộ xương này bị tách khớp vai, bên cạnh xương cổ có một phần mọc thêm rõ rệt, giống như một cái đầu chưa trưởng thành.
Ngay sau đó, chị quả thật đã mò được thứ gì đó trong tay bộ hài cốt.
Ba bàn tay của bộ hài cốt ôm vào ngực, nhìn dáng vẻ, người chết lúc chết vô cùng trân trọng nắm giữ nó.
Đó là một viên châu vô cùng âm hàn, to cỡ viên bi ve, màu đen đỏ, bẩn thỉu không chút ánh sáng.
Thành Tùng Vân không có kiến thức gì về huyền học, nhưng vừa chạm vào vật này, ngay cả chị cũng có thể cảm nhận được sự đặc biệt của nó.
... Đây chính là "Ách" của làng Núi Ngôi.
Đúng rồi, phải nhanh chóng phá hủy nó.
Thành Tùng Vân giơ xẻng Lạc Dương lên, đập mạnh về phía viên châu đó. Chỉ nghe một tiếng giòn tan, xẻng Lạc Dương rung lên, viên châu không hề bị tổn hại, không để lại chút dấu vết nào.
Phương Hưu đi đến trước mặt Thành Tùng Vân đang luống cuống, cúi người nhặt viên châu lên. Anh cẩn thận nhìn hồi lâu, còn ngửi ngửi nó.
"Được lắm nhóc!"
Thấy tìm được Ách, Sơn Hỗn Tử cười lớn: ‘‘Biết ngay là cậu có ý đồ xấu mà, không tệ, cậu rất được đấy!"
Gã ném ra một dải vải viết đầy kinh văn. Dải vải kia mở rộng ra, tự động tạo thành một vòng, vây quanh một vòng bảo vệ lấp lánh ánh vàng.
Đám tà ma bị ngăn ở bên ngoài, chỉ có thể lặp đi lặp lại tấn công vào vòng ánh vàng kia.
"Dải lụa công đức này có thể trụ được nửa tiếng. Nào, đưa đồ đây cho tôi."
Sơn Hỗn Tử chìa tay: ‘‘Muốn phá hủy Ách thì phải làm rõ bản thể của nó, rồi chữa đúng bệnh hốt thuốc. Tôi không có thời gian nghiên cứu, tôi sẽ vẽ bùa Tam Muội Chân Hỏa, có thể thiêu rụi nó."
"Không." Phương Hưu quả quyết từ chối: ‘‘Tứ Gia vội vã cướp đoạt như vậy, tự tay phá hủy Ách chắc chắn có lợi."
Sơn Hỗn Tử đảo mắt, đột nhiên đổi chủ đề: "Được, cậu nói trước xem chuyện là thế nào?"
"Nghĩa địa bị quỷ nhập tràng loại trừ, bia mộ không chữ lại kỳ lạ, Ách ở chỗ này không có gì lạ. Nhưng anh nói thần núi Ngôi... Sao lại lôi cả thần núi Ngôi vào?"
"Mạch Tử nói với chúng tôi kinh nghiệm giữ mạng, Bác Sĩ chủ động cung cấp thức ăn và chữa trị, chị Thành luôn đứng ra che chở mọi người. Bọn họ kiên trì đối xử tốt với người khác, sau đó đều biến thành dáng vẻ tượng thần."
Phương Hưu nói rất hùng hồn: ‘‘Nếu một thứ trông giống thần, hành vi giống thần, vậy chẳng phải là thần sao?"
Sơn Hỗn Tử: "?"
Không phải chứ, tượng thần đã thành ra như vậy rồi, cậu cứ mặc định nó là thần tốt?
"... Xem ra việc trở thành thần núi Ngôi không phức tạp như vậy, chỉ cần tích đức là được. Tôi chỉ cho Tứ Gia một chút xíu thông tin sai lệch thôi." Phương Hưu nhìn đống thịt của Tứ Gia.
Thực ra Tứ Gia đã đoán đúng phần lớn, việc Lão Miên gϊếŧ Mạch Tử đúng là phạm kỵ, người biến dạng đúng là có thân phận đặc biệt, chỉ là thứ được cấm kỵ che chở không phải là vật tế sống, mà là thần.
Sơn Hỗn Tử ngẫm nghĩ một hồi, nhưng không nhận ra mùi vị của sự dối trá.
Thì ra thành thần phải tích đức, hèn gì Phương Hưu lại để Thành Tùng Vân làm thần. Thằng nhóc này chẳng làm được mấy việc tốt, đừng nói là "Ách", đến kẻ ác như gã còn thấy không chấp nhận được.
Nghĩ vậy, Sơn Hỗn Tử lặng lẽ liếc nhìn vòng bảo vệ. Dưới sự tấn chông của tà ma, pháp bảo của gã đã hỏng hơn nửa, ánh vàng ảm đạm đi nhiều.
Sơn Hỗn Tử không lộ dấu vết thu hồi tầm mắt, lại liếc nhìn Thành Tùng Vân: "Vậy còn chuyện "xúc phạm thần núi Ngôi" là sao, Tứ Gia không làm gì cô ta cả? Lúc trước đẩy cô ta cũng không sao."
Phương Hưu: "Nếu đã cho rằng "người tốt có thể thành thần", tôi đoán thần núi Ngôi trước đó cũng không phải là thần thật. Tứ Gia tốt bụng giúp chúng ta thử, vị trong mộ kia cũng là thần núi Ngôi."
Sơn Hỗn Tử kinh ngạc: "Người chết cũng tính á? Lúc trước tôi lấy pháp khí của Mạch Tử..."
"’’Ách’’ chỉ nhận định một điều, sẽ không phân biệt động cơ."
"Nó chỉ biết rằng, chậm trễ quà tặng, phóng hỏa đốt nhà, trộm cắp tài sản... Làm những chuyện nghe thôi đã thấy vô lễ như vậy, đó chính là gây tổn hại."
Phương Hưu nhìn về phía quan tài đang mở toang, nước mưa rơi trên bộ hài cốt, khiến xương cốt trở nên ướt sũng.
"Mạch Tử chưa được chôn cất. Anh lấy đi pháp khí của Mạch Tử, nhưng lại không làm xáo trộn thi thể. Nó không phân biệt được đây là ăn cắp, hay là giúp chị ấy thu dọn di thể, loại hành vi mập mờ này sẽ không phạm cấm kỵ."
"Nhưng đào mộ vứt xác, tuyệt đối là xúc phạm."
Nghe thấy hai chữ "Đào mộ", Thành Tùng Vân run lên.
"Không sao đâu chị Thành." Phương Hưu quay đầu an ủi chị: ‘‘Bác Sĩ tự cắt tay chân mình cũng không sao, thần núi Ngôi có sẵn khả năng miễn trừ."
"Nhưng chúng ta có lấy được Ách cũng không phá hủy được, phải làm sao bây giờ..."
Thành Tùng Vân không hiểu tại sao hai người này vẫn có thể bình tĩnh trò chuyện. Bên ngoài, tà ma điên cuồng tấn công vòng bảo vệ, mới chỉ năm sáu phút mà ánh vàng trên dải lụa đã sắp biến mất.
Cụ Phúc bám vào mép vòng bảo vệ, cách họ không quá vài chục bước. Các lỗ trên mặt nó đều mở to thành hình tròn, bộ đồ thọ màu đen trên người biến thành màu đỏ tươi.
"Phúc mất rồi..." Nó kêu lên thảm thiết.
"Chúng ta phải nhanh lên một chút!" Thành Tùng Vân không dám nhìn nữa, sốt ruột nhắc nhở Phương Hưu.
Phương Hưu lại như không nghe thấy. Anh vuốt ve ngọc Phật trước ngực, tiếp tục cãi nhau với Sơn Hỗn Tử: "Nếu vẫn còn thời gian, tôi có hai vấn đề muốn hỏi. Để trao đổi, tôi sẽ giao Ách cho ông xử lý."
Sơn Hỗn Tử thầm mắng một tiếng phiền phức.
Nếu không phải thằng nhóc này đeo ngọc Phật, Thành Tùng Vân lại được cấm kỵ che chở, gã đã sớm ra tay gϊếŧ người rồi. Hết lần này đến lần khác, hiện tại gã không thể động vào ai, còn phải ở đây đàm phán.
Nhưng không sao cả, gã đã lên kế hoạch từ trước.
Gã nói pháp bảo có thể trụ được nửa tiếng, thực ra nó chỉ có thể trụ được chưa đến một khắc. Đến lúc đó, phòng tuyến sụp đổ bất ngờ, Phương Hưu muốn sống thì phải giao Ách cho gã xử lý.
Thích lừa người đúng không? Đối phó với loại nhãi ranh này, phải phá vỡ nhịp điệu của nó, không để nó có thời gian suy nghĩ.
"Vấn đề thứ nhất, tại sao tà ma lại cố chấp bắt chước dân làng?"
Phương Hưu không hề nhận ra nguy hiểm đang đến gần, hỏi rất bình tĩnh.
Phương Hưu lại còn nhớ đến vấn đề này, Sơn Hỗn Tử thầm nghĩ. Tốt thôi, rất thích hợp để phân tán sự chú ý của thằng nhóc này.
"Người muốn thành tiên thì phải tu công đức. Quỷ muốn thành tiên thì phải tu Ách. Tà ma không tu được chính đạo, chỉ có thể nhặt đồ có sẵn."
"Ách giống như một món tiên khí hàng đầu, nếu không nhận chủ thì cầm cũng vô dụng. Nhưng nếu đã nhận chủ thì muốn dùng thế nào cũng được."
Sơn Hỗn Tử lại liếc nhìn vòng bảo vệ, cố ý nói chậm lại.
"Tà ma không hiểu nhân tính, rất khó hiểu được nhân quả của Ách. Vì vậy, chúng tuân thủ nghiêm ngặt các quy tắc của Ách, tốn thời gian từ từ mài giũa, chỉ mong làm tốt phần bên ngoài. Ai là người đầu tiên được Ách hoàn toàn chấp nhận, người đó có thể thăng lên Quỷ tiên."
Phương Hưu: "Tà ma cùng giả làm cháu trai, xem ai lừa được tài sản của ông già?"
Sơn Hỗn Tử: "..."
Sơn Hỗn Tử: "Coi như là vậy đi."
Phương Hưu: "Thì ra là lừa đảo. Tôi hiểu rồi, thảo nào chúng lại tức giận như vậy."
Không nói đến những chuyện khác, cụ Phúc đã lừa được chức trưởng làng, chắc chắn đã bỏ ra rất nhiều công sức. Cắt đường tài lộc của người khác chẳng khác nào gϊếŧ cha mẹ họ, huống chi là cắt đường thành tiên.
"Vấn đề thứ hai, sau khi phá hủy Ách, những người sống sót sẽ được Địa phủ bảo vệ đúng không? Những tà ma này trông không có vẻ gì là sẽ tha cho chúng ta."
"Đương nhiên là có bảo vệ. Xá© ŧᏂịŧ này là do Địa phủ đặc chế, coi như là một pháp khí dùng một lần."
Dù sao cũng là chuyện sau khi phá hủy Ách, Sơn Hỗn Tử lười nói dối.
"Một khi Ách biến mất, nó sẽ lập tức kích hoạt, không có tà ma nào có thể làm hại chúng ta."
"Cảm ơn ông đã giải đáp. Nhưng ngay từ đầu ông đã giăng bẫy muốn ép tôi giao Ách ra, nên tôi sẽ không đưa nó cho ông đâu."
Phương Hưu cười: ‘‘Đừng nhìn cái vòng bảo vệ sắp sụp đổ kia, vô ích thôi, tôi biết phải phá hủy Ách như thế nào rồi."
Ánh mắt Sơn Hỗn Tử ngưng lại: "Thằng nhóc, Ách này đã hủy diệt cả làng Núi Ngôi, bản thể của nó chắc chắn mang tà tính. Cậu chỉ là một người mới tay không tấc sắt, nói phá hủy cái gì?"
Có gì đó không ổn, gã thầm nghĩ, Phương Hưu rốt cuộc đã phát hiện ra điều gì?
Sơn Hỗn Tử cố gắng nhớ lại từng chi tiết nhỏ nhặt. Từ ba điều cấm kỵ, đến cái hội làng kỳ quái kia. Câu đối ở đền thờ càng ngày càng rợn người, tà ma trên đường cũng càng ngày càng tà ác...
Lời nói dối nửa thật nửa giả của Phương Hưu đã lừa được Tứ Gia, trong lời nói của cậu ta chắc chắn có manh mối...
"Đừng nghĩ nữa."
Phương Hưu vuốt ve viên Ách tròn xoe, thưởng thức vẻ mặt giận dữ của cụ Phúc cách đó vài bước.
"Ồng và Tứ Gia ngầm thừa nhận làng Núi Ngôi đã xảy ra một bi kịch, tin chắc rằng "đền thờ phía đông" sáng sủa nhất là khởi đầu, "đền thờ phía nam" tăm tối nhất là kết cục. Ngay từ đầu, hướng đi đã ngược lại rồi."
"Vì vậy, tôi thuận theo ý của các ông, nói ngược lại sự thật, chỉ là như vậy thôi."
Ánh mắt tươi cười của Phương Hưu lướt qua Sơn Hỗn Tử, cuối cùng dừng lại trên người Bạch Song Ảnh.
Trước ánh mắt tò mò của Bạch Song Ảnh, Phương Hưu chậm rãi đưa "Ách" vào miệng, nhẹ nhàng cắn một cái.
Rắc.
"Thật sự là kẹo." Phương Hưu lẩm bẩm: ‘‘Vị dâu tây."
Vừa rồi anh đã ngửi thấy mùi hương liệu nhàn nhạt. Di sản của một câu chuyện tốt đẹp, quả nhiên không quá tệ.
Cùng với tiếng gào thét kinh hãi của cụ Phúc, Ách vỡ vụn giữa môi và răng của Phương Hưu. Lấy Phương Hưu làm trung tâm, xung quanh nổi lên một cơn bão âm khí dữ dội, khiến người ta không thể động đậy.
Gió lốc thổi tung sách và giấy tờ trong quan tài, một tờ giấy mục nát bị gió lạnh thổi bay ra ngoài.
Bạch Song Ảnh ngồi vững trên bia mộ, tóc dài vẫn không bị gió lạnh thổi tung. Hắn cúi đầu, nhìn tờ giấy chôn cùng kia.
Nó rơi xuống đất bùn, dần dần bị nước mưa thấm ướt. Chữ viết trên đó có chút mờ nhạt, nội dung lờ mờ có thể phân biệt được.
Ai hay quỷ núi cũng là thần, Dưới vách núi Ngôi cây cối rậm dần xanh um.
Tội thay đứa trẻ bị bỏ rơi như giày rách, Phi thăng về trời mặc áo xanh.
Đồng nam đồng nữ là khách trong thôn, Trong ngoài đều là khách quý của đền thờ.
Giúp người thiện trừ kẻ ác như gương sáng soi tỏ, Từ nay mới thấy lòng người qua sự công bằng.
—— Trưởng làng Núi Ngôi - Tôn Như Ý kính tặng thần núi Ngôi.
Phương Hưu thì nhìn thấy bài thơ này theo một cách khác.
Trong khoảnh khắc cắn nát Ách, vô số nhân quả chứa đựng trên nó ùa vào trong đầu anh, sự ra đời của nó, ký ức của nó, cùng với ngày nhân duyên bắt đầu.
Trong thoáng chốc, Phương Hưu nghe thấy tiếng ve kêu giữa mùa hè.