Chương 24: Thần Vô Tướng (21)

Cỗ quan tài xóc nảy một hồi lâu, đến khi nắp quan tài được mở ra lần nữa, Phương Hưu nheo mắt lại vì ánh sáng.

Bạch Song Ảnh nhẹ nhàng tràn ra khỏi cỗ quan tài, khôi phục lại dáng vẻ diễm quy mặt như ngọc kia. Phương Hưu bám chặt một tay vào thành quan tài, thở phào nhẹ nhõm.

"Tuyệt vời quá, hóa ra anh có thể tự mình khôi phục." Anh thành thật nói: ‘‘Tôi còn đang nghĩ xem làm thế nào để vặn anh ra khỏi quần áo nữa chứ..."

Bạch Song Ảnh quay mặt đi, không thèm để ý đến anh.

Phương Hưu cử động thân thể, cơn đau ở vết thương chậm rãi quay trở lại, may mà khoảng thời gian khó khăn nhất đã qua rồi.

"Vừa rồi cảm ơn anh." Phương Hưu nói.

Bạch Song Ảnh nhíu mày: "Không có gì đáng phải cảm ơn cả. Vết thương của cậu vẫn y như cũ, đừng có đánh giá sai tình hình."

Cảm xúc của con quỷ này thật sự rất rõ ràng. Ví dụ như Phương Hưu có thể nhận ra, lúc này Bạch Song Ảnh không hề quan tâm đến vết thương của anh, mà là đang cảnh cáo anh đừng có hấp tấp đi tìm cái chết, kẻo cả hai cùng gặp xui xẻo.

Từ trước đến nay, thái độ của Bạch Song Ảnh đối với anh giống như con người đối xử với mèo hoang, thậm chí còn không phải là một người có lòng tốt.

Khi tâm trạng tốt thì sẽ vuốt ve vài cái, coi như mua vui. Còn khi tâm trạng không tốt thì sẽ cảm thấy bị làm phiền.

Chỉ có một điều chắc chắn, cho dù con mèo này có rơi vào hoàn cảnh tồi tệ đến đâu, thì người này cũng sẽ không thực sự đưa nó về nhà. Cho dù biết nó chết rồi, thì cùng lắm cũng chỉ tiếc nuối vài phút... hoặc thậm chí chỉ vài giây mà thôi.

"... Hoa." Đột nhiên, Bạch Song Ảnh chìa tay ra trước mặt anh.

Phương Hưu: "?"

"Đóa hoa giấy kia vẫn còn ở dưới đáy quan tài, nhặt nó lên đi." Bạch Song Ảnh nói: ‘‘Hội làng của chúng ta vẫn chưa kết thúc đâu."

Phương Hưu cười tít mắt: "Được thôi."

... Anh biết lệ quỷ không có trái tim, cho nên bọn họ không thể trở thành bạn bè thực sự. Chỉ cần thỉnh thoảng có những khoảnh khắc như thế này thôi là Phương Hưu đã cảm thấy mãn nguyện lắm rồi.

... Trêu chọc một con người vừa mắt thì vui biết bao, ai bảo mèo hoang nhất định muốn về nhà với người ta chứ?

Sau khi giúp Bạch Song Ảnh cài hoa giấy lên, Phương Hưu bước ra khỏi cỗ quan tài, nhìn về phía đền thờ trước mặt. Về lý thuyết, đây là tòa đền thờ cuối cùng, đền thờ phía nam.

Cửa đền thờ mở toang, nhưng bên trong lại tối om.

Một bóng người cao gầy đứng ở chính giữa đền thờ, hai tay nâng một đoạn nến đỏ, đó là nguồn sáng duy nhất nơi này.

Ánh lửa chiếu sáng cái khuôn mặt tựa người mà không phải người kia. Đôi mắt xếch ngược và cái miệng trễ xuống của khuôn mặt trắng bệch kia gần như tạo thành nửa vòng tròn.

Đó là cụ Phúc.

Nó đứng ở chính giữa đền thờ, như thể đang nghênh đón mọi người. Rõ ràng là trước khi bọn họ rời đi, nó vẫn còn ngồi ở trước sân khấu để nghe hát.

Cụ Phúc đã che khuất gần hết ánh nến. Hai vế đối ở sau lưng nó, chỉ có hai chữ đầu là có thể lờ mờ nhận ra:

[Đáng thương tối đa]

[Phi thăng tối tăm]

Tất cả những phần nằm ngoài ánh nến đều chìm trong bóng tối, bọn họ hoàn toàn không nhìn rõ bên trong đền thờ còn có những gì. Tứ Gia thuần thục lấy chiếc hồ lô đồng ra, lần này miệng hồ lô hướng thẳng về phía ngược lại với đền thờ, chỉ thiếu điều gào lên rằng đền thờ này là đại hung.

"Đệt." Tứ Gia đưa ra một kết luận ngắn gọn và rõ ràng, ánh mắt gã chuyển về phía Thành Tùng Vân.

"Cô... Mẹ kiếp!!!"

Sơn Hỗn Tử cũng quay đầu lại, nhướng mày lên thật cao.

Chỉ thấy ở dưới nách trái của Thành Tùng Vân mọc ra thêm một cánh tay, chị đứng đó với một tư thế vô cùng kỳ quặc, hai cái chân mới mọc thêm cũng lộ ra từ cạp quần.

Cái đầu mới mọc ra trên cổ chị nhô hẳn lên, to bằng quả táo, trên đó có đầy đủ ngũ quan và tóc.

Nhìn thấy phản ứng của Tứ Gia và Sơn Hỗn Tử, Thành Tùng Vân ngơ ngác, chị cầu cứu nhìn về phía Phương Hưu.

Chẳng phải Bạch Song Ảnh rất giỏi che giấu hay sao, chẳng phải hắn sẽ không để chị bị bại lộ hay sao?

Phương Hưu không đáp lại ánh mắt của chị. Anh đỡ lấy cánh tay bị thương, tỏ vẻ kinh hoàng và sợ hãi, liên tục lùi về phía sau mấy bước.

"Lại lừa người rồi." Thành Tùng Vân hiểu ra. Chị mím môi, cúi đầu xuống, cuối cùng không nói gì.

"Cô đi đi, cô mau đi đi." Tứ Gia hít một hơi thật sâu: ‘‘Mẹ kiếp, xui xẻo chết đi được."

Sơn Hỗn Tử đi vòng quanh Thành Tùng Vân: "Tôi vẫn luôn để ý đến cô em này, cô em đâu có làm gì đặc biệt đâu. Hay là cứ giữ cô em lại hỏi thử xem sao, rồi để chú Phương vào trước?"

"Không!" Thành Tùng Vân theo bản năng thốt lên: ‘‘Tôi đi thì tôi đi, nếu Phương Hưu xảy ra chuyện gì, tôi sẽ không nói gì hết!"

Nói xong, chị lại nhìn về phía Phương Hưu. Phương Hưu không ngăn cản chị, anh chỉ khẽ nhếch mép lên, dường như không hề bất ngờ trước phản ứng của chị.

Phương Hưu đã nói rằng anh sẽ bảo toàn tính mạng của mình.

Thực ra Thành Tùng Vân không tin lời này lắm. Nhưng chỉ cần Phương Hưu còn sống và tìm được "Ách", thì những người khác đều có thể được cứu, cho dù chị có bị lợi dụng cũng cam lòng.

Dưới ánh mắt của ba người, Thành Tùng Vân bước vào trong đền thờ. Chân sau của chị vừa mới bước qua ngưỡng cửa thì cánh cửa lại đóng sầm lại.

Nhìn thấy Thành Tùng Vân với thân thể dị dạng, nụ cười trên mặt cụ Phúc lập tức biến mất. Nó đứng im tại chỗ, âm khí cuồn cuộn xung quanh, nhiệt độ không khí nhanh chóng hạ xuống.

Thành Tùng Vân rụt cổ lại, nhanh chóng quan sát xung quanh.

Hai chiếc bàn ở hai bên đền thờ đã hoàn toàn trống trơn, trên đó chất đống rất nhiều giấy. Trên tường cũng dán đầy giấy trắng, viết chi chít những chữ "Phúc" ngược. Hai vế đối kia ở ngay trước mắt, cuối cùng chị cũng đã thấy rõ toàn bộ câu chữ:

[Đứa trẻ đáng thương bị bỏ rơi như giày rách]

[Tiên gia phi thăng mặc áo xanh]

Sau khi xác nhận tình hình xong, Thành Tùng Vân lập tức quay người bỏ chạy.

Trong đền thờ gió lạnh gào thét, những tờ giấy dán trên tường bị thổi bay phấp phới. Ngọn nến trên tay cụ Phúc chuyển sang màu xanh lục, các khớp xương trên người nó kêu răng rắc, khuôn mặt nó vặn vẹo với đôi mắt xếch xuống và cái miệng hướng lên trên, trông vô cùng thảm thương.

"Phúc hết rồi." Cụ Phúc lạnh giọng lặp lại, như thể đang nguyền rủa ai đó.

"Phúc hết rồi, phúc hết rồi, phúc hết rồi..."

Nhưng cho đến khi Thành Tùng Vân rời đi, nó vẫn không làm gì cả, chỉ trừng mắt nhìn theo bóng lưng của chị một cách đầy ác độc.

Cứ như thể nó đang e ngại điều gì đó vậy.