Chương 21: Thần Vô Tướng (18)

Phương Hưu nhìn Bạch Song Ảnh, nhìn đôi bàn tay khổng lồ kia, rồi lại nhìn Bạch Song Ảnh.

Bạch Song Ảnh đột nhiên có một dự cảm không lành. Quả nhiên, Phương Hưu cẩn thận mở miệng: "Họ hàng của anh hả?"

Tên nhân loại này thật đặc biệt, chỉ dùng ba chữ đã có thể xúc phạm đến hắn. Bạch Song Ảnh niệm thầm mấy lần "Phương Hưu chết trừ tu vi", mới có thể giữ được vẻ mặt bình tĩnh.

Phương Hưu nhìn mặt hắn: "Xem ra không phải, ngại quá."

Bạch Song Ảnh: "Đừng nói bốn chữ đó nữa, nghe phiền."

Hai người kia đang nói chuyện phiếm thì Tứ Gia đẩy Mai Lam: "Mày lên đi."

Mai Lam bị thương ở chân, lại thêm một đường bị tra tấn, cô lập tức hét lên.

"Tại sao lại là tôi! Tại sao lại là tôi!" Mai Lam mặt đầy nước mắt, ánh mắt bất lực nhìn xung quanh: ‘‘Không phải có một tên điên sao?!"

"Để người đầu óc bình thường thử, kết quả mới đáng tin."

Tứ Gia nhe răng: "Nó là phế vật, cô cũng vậy. Cô đi còn không nổi, tôi là đang tận dụng đồ bỏ đi thôi."

"Tôi đi thay dì ấy." Cậu thiếu niên u ám đột nhiên lên tiếng.

Cậu ta run lẩy bẩy, trên mặt còn vương nước mắt, giọng điệu cũng cứng ngắc.

Tứ Gia: "Ồ, thằng phế vật biết nói rồi cơ đấy."

"Anh Phương phản ứng nhanh, dì Thành... dì Thành cũng rất tháo vát, mọi người đều có ích hơn tôi."

Cậu thiếu niên kịp thời nuốt lại kỹ năng khiên bảo vệ của Thành Tùng Vân: ‘‘Anh Phương nói chỉ cần giải quyết được "Ách", người bị bắt sẽ còn sống... Đúng không anh Phương?"

Phương Hưu nói thật: "Với điều kiện là bị bắt, chứ cái này có khi nó gϊếŧ luôn đấy."

Cậu thiếu niên u ám rụt người lại, nhưng không lùi bước: "Dù sao tôi cũng chẳng muốn sống làm gì."

Mai Lam ôm chặt lấy mình, cúi gằm mặt, không khuyên can.

"Tôi tên là Quan Hạc, nhà ở thành phố Phụng Châu tỉnh Quý, mẹ tôi tên Hà Ngọc Mi. Anh Phương, dì Thành, nếu tôi chết ở đây, có thể xin lỗi mẹ tôi giúp tôi được không?"

Cậu thiếu niên u ám rất ít nói, mấy ngày nay, đây là lần đầu cậu tự giới thiệu.

Phương Hưu: "Tôi biết rồi."

Thành Tùng Vân không chịu nổi nữa: "Cậu còn trẻ, để tôi đi."

"Cứ để nó đi, còn chưa xong à!"

Tứ Gia đấm một đấm về phía Thành Tùng Vân, Thành Tùng Vân theo bản năng dùng tay che đầu, thành thục khom lưng.

Quan Hạc thừa cơ tiến lên, run rẩy hít một hơi, ngón tay chạm vào đôi bàn tay khổng lồ kia.

Ngay lập tức, đôi tay kia đột ngột khép lại, túm chặt cậu vào lòng bàn tay. Chúng như rắn rụt về từ đường, cửa từ đường đóng sầm lại.

Bên trong từ đường tĩnh lặng như tờ. Cánh cửa đóng kín ngăn cách tầm nhìn, bóng của bàn tay khổng lồ trên cửa lay động chập chờn, khiến người ta rợn cả tóc gáy.

Vài phút sau, cuối cùng cũng có tiếng của Quan Hạc vọng ra từ bên trong. Âm thanh rất mơ hồ, không rõ là rêи ɾỉ hay kêu la. Âm thanh đó kéo dài vài chục giây rồi lại biến mất. Sau vài lần giằng xé, bên trong cửa hoàn toàn im bặt.

Khoảng một tiếng sau, đội kèn đám ma lại tập trung trước từ đường.

"Khách ác ngồi mát ăn bát vàng, tạm giam giữ trước —— Hội làng kết thúc, trục xuất khỏi làng ——"

Bọn chúng mở cửa từ đường, lôi Quan Hạc ra.

Quan Hạc cao hơn mét bảy, bị con tà ma cao lớn lôi đi, trông càng thêm gầy gò nhỏ bé. Mặt cậu tái mét, mắt nhắm nghiền, vết thương trên người vẫn còn rỉ máu.

... Nhưng vẻ mặt của cậu lại bình tĩnh đến lạ, Phương Hưu nhướng mày.

Đôi bàn tay kia lại vươn ra, lòng bàn tay hướng lên trên, dính đầy vết máu loang lổ.

"Nhìn ra gì chưa?" Tứ Gia không nghĩ ra nguyên cớ, đành quay sang hỏi Phương Hưu.

Phương Hưu cẩn thận quan sát đôi bàn tay kia: "Chưa."

Tứ Gia cười đầy ác ý, rồi chỉ về phía Mai Lam: "Mày tiếp tục đi. Người ta anh hùng cứu mỹ nhân, nhường mày cả tiếng đồng hồ rồi đấy."

Lần này Mai Lam không khóc lóc nữa.

Không biết là do cô đã nản lòng thoái chí, hay là thấy Quan Hạc không chết, nên dứt khoát liều mình. Chỉ thấy Mai Lam tập tễnh bước lên, ngã thẳng vào tay quỷ.

Đóng cửa, tĩnh lặng, gào thét, cuối cùng lại trở về tĩnh lặng... Mọi thứ hoàn toàn lặp lại, chỉ là nhân vật chính đổi từ Quan Hạc thành Mai Lam.

"Khách ác ngồi mát ăn bát vàng, tạm giam giữ trước —— Hội làng kết thúc, trục xuất khỏi thôn ——"

Mai Lam hôn mê bất tỉnh, vẻ mặt cũng bình tĩnh như vậy.

Tứ Gia: "Lần này thì sao, nhìn ra gì chưa?"

Phương Hưu bình tĩnh nói: "Nhìn ra rồi, người tiếp theo là đến lượt tôi."

"Không phải mẹ nó mày bảo nhìn ra rồi à?"

"Tôi còn phải xác nhận câu đối bên trong." Phương Hưu nói: ‘‘Nếu không tin tôi, anh có thể tự mình vào."

Tứ Gia tặc lưỡi, không nói gì thêm. Thấy Phương Hưu tự tin như vậy, Thành Tùng Vân cũng im lặng.

Chỉ có vẻ mặt của Bạch Song Ảnh dần biến mất, Phương Hưu nhanh tay vỗ lên cánh tay hắn.

"Yên tâm đi, tôi không sao đâu, anh cũng có thể vào chơi một chút."

Nói xong, anh dứt khoát nhào vào tay quỷ.

Tay quỷ khép lại, cả người Phương Hưu chìm vào bóng tối.

Kỳ lạ thay, những vết thương trên người anh không còn đau nữa, cơ thể nhẹ bẫng như lông hồng. Giống như con trai rụt vào vỏ, một cảm giác an toàn khó tả bao bọc lấy hắn, đầu óc cũng lâng lâng.

Vài phút trôi qua, bàn tay đang nắm chặt đột nhiên mở ra.

Bất an, đau đớn và mệt mỏi ập đến nhấn chìm Phương Hưu trong khoảnh khắc. So với sự thoải mái vừa rồi, hiện thực trở nên khó chịu hơn bao giờ hết. Cơn đau như muốn xé toạc cơ thể, nghiền nát thần kinh, hắn cảm tưởng như mình sẽ chết đến nơi.

Phương Hưu suýt chút nữa rên lên thành tiếng, nhưng anh đã cố nhịn.

Anh cố gắng bò dậy từ lòng bàn tay quỷ, nhìn quanh từ đường. Nến đỏ ở đây thưa thớt hơn so với từ đường thật, nhưng cũng đủ để anh nhìn rõ nội dung của câu đối:

[Đồng nam đồng nữ khách trong làng.]

[Khách quý bên ngoài đền thờ.]

Bạch Song Ảnh đứng dưới vế "Khách quý bên ngoài đền thờ", đôi mắt trắng bệch nhìn sang, như hai vầng trăng sáng —— Đẹp như trăng sáng, nhưng cũng vô cảm như trăng sáng.

Phương Hưu vừa định cười với hắn, thì lại bị tay quỷ kéo trở về lòng bàn tay. Cảm giác xoa dịu quái dị lại ập đến, như vòng tay của người mẹ. Tay quỷ dùng lòng bàn tay xoa bóp anh, làn da còn mang theo hơi ấm của người sống.

Trong sự an bình vô biên, suy nghĩ của Phương Hưu lại... Không, suy nghĩ của anh không hề mơ hồ.

Anh gãi gãi lòng bàn tay khổng lồ: "Đủ rồi, đủ rồi, đừng có mà mân mê nữa."

Bàn tay khổng lồ không để ý đến anh.

Phương Hưu thở dài: "Khách sáo không có tác dụng đúng không, vậy tôi nói thẳng nhé."

"Các người hành hạ người ta một hồi, dụ dỗ mọi người đến bờ vực suy sụp, cuối cùng lại giở trò này... Nếu tôi bị các người mê hoặc, trốn tránh thực tại ở đây, thì chắc chắn sẽ đi vào vết xe đổ của hai người kia."

Đám yêu ma kia kêu ca "Ngồi mát ăn bát vàng", nói hai người kia không làm tròn trách nhiệm.

Mặc kệ cái gọi là trách nhiệm kia là gì, tóm lại không thể nào là ở lại đây để lười biếng được.

Bàn tay khổng lồ hơi thả lỏng, hé ra một khe hở. Không khí bên ngoài lạnh lẽo, đau đớn lại ăn sâu vào tủy, như một lời cảnh cáo.

Phương Hưu nhìn vệt trắng lờ mờ trong khe hở, cuối cùng vẫn bật cười.

"Các người biết không, bệnh viện sẽ cho bệnh nhân ung thư giai đoạn cuối dùng mooc phin đấy. Đến khi thuốc giảm đau không còn tác dụng, tiếng rêи ɾỉ của họ còn thảm hơn hai người kia nhiều."

"Dù vậy, việc sử dụng mooc phin vẫn bị kiểm soát rất chặt chẽ. Bởi vì nó vốn không phải là thứ tốt đẹp gì... Giống như các người vậy."

"Tôi còn có việc phải làm." Phương Hưu nghiến từng chữ, giọng điệu ngày càng cứng rắn: ‘‘Tôi bảo, buông tay ra."

Ngón tay của hắn cào vào lòng bàn tay quỷ, dùng sức đến nỗi móng tay cũng bật cả lên.

Bàn tay khổng lồ buông ra, mười ngón run rẩy không ngừng, như một con nhện đang nổi giận. Phương Hưu nhanh nhẹn nhảy xuống, giẫm lên vũng máu loang lổ trên mặt đất.

"Thật là phiền phức." Phương Hưu liếʍ ngón tay bị thương, đi đến trước mặt Bạch Song Ảnh: ‘‘Thấy chưa, tôi đã bảo là không sao mà."

Bạch Song Ảnh nhìn người đàn ông trước mặt đầy thương tích, cái "Không sao" của người này thật là bao hàm rộng lớn.

Thuật pháp của tay quỷ tên là "Sướиɠ quá hóa khổ", sung sướиɠ tột độ trong lòng bàn tay, đau khổ ngoài lòng bàn tay tăng lên gấp bội. Nó còn có tác dụng với người bình thường, huống chi là đối phó với một đám người xui xẻo đầy thương tích.

Phương Hưu nhìn thì có vẻ không đáng tin, nhưng lại có thể dễ dàng phá giải thuật này.

"Cậu có thể chống lại pháp thuật, cậu là đạo sĩ?" Bạch Song Ảnh cảnh giác hỏi.

Phương Hưu nhịn cười: "Đúng vậy, vãn bối đạo hiệu Dạ Miêu Tử."

Bạch Song Ảnh: "... Tôi thấy phải là Đăng Đồ Tử mới đúng."

"Cũng được thôi."

Bạch Song Ảnh không bị hắn đánh lạc hướng: "Đủ rồi, rốt cuộc cậu đã làm như thế nào?"

"Quen rồi." Phương Hưu nhún vai một cách thờ ơ, rồi bước về phía cửa.

"Quen với pháp thuật?"

"Quen với đau đớn."

Bạch Song Ảnh hiểu ra: "Thảo nào cậu lại hiểu rõ như vậy, cậu chính là cái ‘’Ung thư giai đoạn cuối’’ kia..."

Phương Hưu vội vàng dừng lại: "Ê này, đừng có nguyền rủa tôi chứ, tôi chỉ làm ở bệnh viện thôi!"

"Vậy tại sao cậu lại quen với đau đớn?"

"Lúc nhỏ tôi hơi xui xẻo... Hơn nữa cái thứ này cũng không lợi hại lắm, cách thức của nó còn kém xa anh, vẫn là được anh bôi thuốc thoải mái hơn." Phương Hưu chân thành hết biết.

"..."

Bạch Song Ảnh cúi đầu, chỉnh lại bông hoa giấy trên ngực.

...

Khi trở lại sân khấu, cả nhóm chỉ còn lại bốn người, trời cũng sắp sáng đến nơi rồi.

Cụ Phúc vẫn ngồi ở chỗ cũ, khúc nhạc vẫn lặp đi lặp lại.

Trên sân khấu có thêm Quan Hạc và Mai Lam, trên ghế của anh Sẹo có thêm hai mảnh thi thể. Sân khấu rộng lớn được kê chín chiếc ghế, trông có vẻ hơi chật chội.

Xác định Quan Hạc và Mai Lam vẫn còn thở, Thành Tùng Vân thở phào một tiếng.

Sau một hồi giày vò, ngay cả Tứ Gia cũng không chịu nổi nữa. Gã ngáp một cái, rồi rộng lượng nói: "Mọi người vào từ đường ngủ một lát đi."

Khi mọi người rời đi, đồ cúng đã bị ăn hết hơn một nửa. Bây giờ quay lại, bàn thờ lại đầy ắp như cũ.

Phương Hưu cầm một chai sữa Vượng 0, phát hiện ngày sản xuất đã biến từ một năm trước thành hai năm trước, nhưng đồ ăn trông vẫn còn tươi mới.

Thành Tùng Vân khẽ nhấp từng ngụm nước đường trong lon, Tứ Gia cởϊ áσ, thuần thục băng bó vết thương. Không còn lớp vải che chắn, thân hình cơ bắp của gã càng thêm đáng sợ.

Tên điên quay mặt vào tường, trán khẽ đập vào tường, miệng lẩm bẩm điều gì đó.

"Mày vẫn chưa nói về phát hiện của mình." Tứ Gia liếc nhìn Phương Hưu: "Mày chỉ nói nội dung câu đối một cách mơ hồ. Lại đây, nói lại bằng tiếng người xem nào."

Phương Hưu nhấp một ngụm đồ uống: "Anh không tôn trọng người khác gì cả, bình đẳng một chút thì chết một con kiến à?"

"Hả? Đừng có được đằng chân lân đằng đầu."

Tứ Gia ít nhiều cũng cảm nhận được sự thay đổi của Phương Hưu, đồng bọn của người này càng ít thì cậu ta càng không che giấu bản chất của mình.

Gã thừa nhận Phương Hưu có tài, nhưng gã không hề sợ hãi —— gã có nhiều vũ khí như vậy, đối diện chỉ có hai con gà yếu, trong đó còn có một bà già chưa đến mét sáu.

Đợi đến khi bà già kia chết toi, bọn họ sẽ đấu một chọi một, gã không tin Phương Hưu thật sự dám làm tới.

Quả nhiên, Phương Hưu dừng lại một lát rồi nói: "Được thôi, tôi nói."

Tứ Gia hừ một tiếng khinh bỉ.

Gã thấy Phương Hưu đặt đồ uống xuống, đứng lên, đi về phía mình... Rồi đi lướt qua mình.

Phương Hưu dừng lại bên cạnh tên điên đang đập đầu vào tường.

"Này ông chú, tình hình đến nước này rồi, đừng giả điên nữa."

Phương Hưu nói: ‘‘Tôi biết ông không điên... Tôi còn biết, ông mạnh hơn Tứ Gia nhiều."