Kế tiếp, lại kế tiếp nữa.
Đám tà ma cẩn trọng bắt chước dân làng, tất cả những gì chúng muốn làm chỉ là mấy chuyện vặt vãnh của dân làng.
Vì vậy, gặp chuyện nhân tình thế sự, Phương Hưu còn rành hơn chúng nó. Gặp tranh chấp tài sản, Phương Hưu liền phán một câu: "Trước tiên phải thề với thần núi Ngôi đã." Một đám tà ma hùng hổ tiến vào đền thờ, lúc đi ra chỉ còn chưa đến một phần ba.
Giải quyết xong tám vụ, Phương Hưu vác đầu người lên lưng, rời khỏi ghế như tan làm.
Lúc gần đi, anh đặc biệt liếc nhìn Bạch Song Ảnh.
Tà ma của anh bình thường mặt không cảm xúc, chẳng bao giờ cười lớn hay làm ầm ĩ. Nhưng quan sát kỹ, Phương Hưu phát hiện cảm xúc của Bạch Song Ảnh rất trực tiếp:
Vui là vui, vui là cười. Khó chịu là khó chịu, khó chịu là gϊếŧ người.
Tên này rõ ràng không ngốc, nhưng lại không giỏi lừa người. Ngay cả ác ý cũng rất thuần khiết, thuần khiết đến mức có chút đáng yêu.
Dù là người hay quỷ, Phương Hưu không biết đã bao lâu rồi chưa gặp loại người này.
Loại người này, hoặc là còn quá trẻ, chưa từng trải sự đời; hoặc là có sức mạnh tuyệt đối, chẳng thèm để ý đến thái độ của người khác.
Phương Hưu quyết không để hiện thực vùi dập con quỷ của mình.
"Bạch Song Ảnh."
"Hửm?"
Phương Hưu: "Có phải anh giận vì câu "Tà ma vốn ác" của tôi không?"
"Ừm." Bạch Song Ảnh liếc nhìn anh.
"Xin lỗi nhé. Lúc đó tôi phải nhanh chóng giải thích cho mọi người, chỉ có thể khái quát qua loa. Tôi biết có một số tà ma chưa chắc đã muốn hại người..."
"Không, tôi muốn hại người." Giọng điệu Bạch Song Ảnh lạnh lùng: ‘‘Tôi chỉ không thích loài người tùy tiện phán xét."
Phương Hưu: "..."
Phương Hưu nghiêm túc: "Nếu anh cũng chẳng phải thứ tốt đẹp gì, chúng ta càng hợp để làm bạn."
Bạch Song Ảnh dừng lại, vẻ mặt ngạc nhiên như kiểu "Cậu lại tự biết mình": ‘‘Cậu nói "cũng"..."
"Đúng vậy, tôi cố ý giấu diếm một vài phát hiện." Phương Hưu lại bắt đầu thổi gió nóng vào tai tà ma: ‘‘Có vài thứ còn phải nghiệm chứng. Vài thứ khác thì tôi có tác dụng riêng... Anh biết trên bàn đàm phán quan trọng nhất là gì không?"
Dưới ánh mắt chăm chú của Phương Hưu, Bạch Song Ảnh tò mò nghiêng đầu.
"Là con át chủ bài." Phương Hưu cười nói.
...
Đoàn người không phát hiện thêm manh mối mới nào. Tứ Gia đi theo chỉ dẫn của hồ lô, một đường quay trở lại.
Lúc đến có tám người, lúc về chỉ còn sáu.
Trên đường, mọi người nghe Phương Hưu tóm tắt lại đôi điều. Đền thờ bỏ hoang rất có thể là nơi tà ma dùng để tái hiện cảnh tượng, một là để bắt chước dân làng sâu hơn, hai là tìm cơ hội hãm hại bọn họ.
Nếu bọn họ phạm sai lầm ở đền thờ, cụ Phúc có thể quang minh chính đại bắt người. Ngược lại, nếu hành vi của bọn họ trong đền thờ hợp lý, tà ma chỉ có thể ngoan ngoãn chịu thua... Tóm lại, lợi ích càng cao thì rủi ro càng lớn, cả người và quỷ đều vậy.
Tứ Gia nhìn rõ ràng, chỉ riêng cái sự thâm độc này thôi, thì anh Sẹo tám chín phần mười đã chết trong tay Phương Hưu. Nhưng hiện tại bản thân gã còn khó bảo toàn, thằng nhãi này lại có tác dụng không nhỏ. Nếu gã báo thù lúc này, thì đúng là đầu óc bị lừa đá rồi.
Trên đường trở về, gã đẩy gã điên lên đầu đội ngũ. Gã điên vẫn lảm nhảm như cũ, không có phản ứng gì đặc biệt.
Chuyến đi này mất gần nửa đêm. Lúc rạng sáng, đoàn người trở lại sân khấu.
Trên sân khấu vẫn vang lên tiếng hát như trước, lặp đi lặp lại mỗi đoạn "Chim trong l*иg". Cụ Phúc ngồi ở chỗ cũ xem kịch, trên sân khấu lại có thêm ba chiếc ghế.
Giả Húc và Tóc Vàng ngồi thành hàng ngay bên trái xác chết Bác Sĩ.
Hai người đã thay áo đỏ, bị hoa lớn trói chặt trên ghế thái sư. Ngực bọn họ vẫn còn phập phồng, có vẻ như chỉ mất đi ý thức.
Giữa bọn họ và Bác Sĩ là một chiếc ghế thái sư, trên ghế chất hai khối thi thể, chính là những mảnh vỡ của anh Sẹo được gửi tặng cho hai người.
"Hóa ra đây là cách ‘’Giam giữ’’." Phương Hưu trầm ngâm.
Thành Tùng Vân run giọng: "Nếu, nếu tất cả mọi người đều bị trói lên đó thì..."
Phương Hưu: "Vậy chúng ta có thể ghép lại thành một anh Sẹo hoàn chỉnh, quân số cũng khá đầy đủ." Chỉ thiếu mỗi gã ốm như khỉ đột.
Thành Tùng Vân: "..."
Chị chắp tay trước ngực, lại niệm hai câu kinh Phật.
Bên kia, Tứ Gia lại bắt đầu nghịch hồ lô. Lần này hồ lô chỉ hướng bắc là hướng lành, nhưng miệng hồ lô lại lắc lư nhẹ, không ổn định như lần trước.
Tứ Gia bày việc như một ông chủ keo kiệt: "Thăm dò phía bắc xong rồi về nghỉ ngơi, còn phía nam và phía tây thì để ban ngày tính tiếp."
Phương Hưu không có ý kiến. Dù sao thì ban ngày ở đây cũng mưa dầm dề, ít ra dương khí vẫn dồi dào hơn ban đêm.
Anh chỉ có một đề nghị: "Chúng ta đến đền thờ lót dạ trước đi."
Đền thờ thật vẫn như cũ, tượng thần cũng vậy.
Trên bàn thờ vẫn bày đầy đồ cúng, mọi người quen đường quen nẻo, lập tức ăn uống no say. Nhìn đồ âm phủ nhiều rồi, đến tượng thần cũng thấy thanh tú hơn.
Mai Lam ôm hộp đào ngâm, ngẩng đầu nhìn tượng thần.
Lớp sơn ở miệng tượng thần vẫn chưa được xử lý, vẫn chảy xuống chậm rãi như máu. Khuôn mặt tươi cười chỉ có miệng đang hướng về sân khấu, mọi cảnh tượng trên đài đều thu vào tầm mắt.
"Ăn chút thịt đi, mấy thứ này không no bụng đâu."
Phương Hưu đi đến bên cạnh cô, đưa cho một cái đùi gà: "Cô cứ đặt đồ xuống trước đi. Dân làng Núi Ngôi kính thần, lễ vật gửi tạm ở đền thờ không tính là "vứt bừa bãi"."
Mai Lam do dự một lát, thử đặt bánh nướng nhân đào xuống, quả nhiên không bị sao cả.
"Cảm ơn." Cô biết ơn nhận lấy đùi gà.
Hiếm khi thấy Phương Hưu làm chút chuyện tốt, Bạch Song Ảnh đứng sau lưng Phương Hưu, hứng thú quan sát.
Một giây sau, Phương Hưu liếc nhìn Tứ Gia, hạ giọng: "Trước đó cô nói doanh số của nghiên Núi Ngôi không tốt lắm, còn nhớ vì sao không?"
Bạch Song Ảnh: "..."
Hóa ra là giao dịch, sao hắn không ngạc nhiên chút nào nhỉ.
Mai Lam nhíu mày, nghiêm túc nhớ lại: "Tôi có ấn tượng. Nghiên Núi Ngôi là loại mực đen rất đẹp, dễ mài và ra mực tốt, ban đầu bán khá chạy."
"Nhưng sau đó khách hàng thường phàn nàn rằng nghiên Núi Ngôi có mùi lạ khi mài mực. Có người trả hàng, có người tiếc chất lượng nên dùng tạm, dù sao một số loại mực cũng rất hôi..."
Phương Hưu: "Ngoài ra thì sao?"
Mai Lam lắc đầu: "Nếu nghiên Núi Ngôi có quỷ, hoặc có người chết một cách kỳ lạ sau khi mua nó, tôi chắc chắn đã nghe nói."
Phương Hưu nói cảm ơn, trở lại bàn thờ tiếp tục ăn.
"Hỏi xong rồi?" Bạch Song Ảnh chán chường nói.
"Ừm, có vài suy đoán, gần như chỉ còn một khâu cuối cùng." Phương Hưu ngẩng đầu nhìn tượng thần.
"Vậy đến lượt tôi hỏi cậu." Bạch Song Ảnh nói: ‘‘Cậu dùng đùi gà để đổi lấy một câu trả lời của cô ta, vậy trước đó cậu cho tôi cánh tay quỷ và sinh hồn, cậu muốn đổi lấy điều gì từ tôi?"
Phương Hưu ngừng nhai, lặng lẽ nhìn Bạch Song Ảnh.
"Cậu nói cậu muốn chọn cách chết, dâng sinh hồn của mình cho tôi, tôi tạm tin là thật. Nhưng cậu chưa bao giờ mong đợi tôi dốc toàn lực, vậy tại sao cậu lại săn mồi cho tôi?" Bạch Song Ảnh hỏi thẳng.
"Vì chúng ta là bạn." Phương Hưu nói.
Bạch Song Ảnh: "Không tin."
"Vì tôi thích vẻ ngoài và tính cách của anh." Phương Hưu nói.
Bạch Song Ảnh: "Không tin."
"Khi anh còn sống, chưa ai đối xử tốt với anh một cách đơn thuần sao?" Phương Hưu hỏi.
Bạch Song Ảnh suy nghĩ: "Chưa từng."
Phương Hưu im lặng một hồi lâu: "Xem ra anh cũng khá xui xẻo. Vậy tôi nói thật, anh đừng cười tôi."
Bạch Song Ảnh im lặng nhìn chằm chằm anh, chờ đợi một lời cầu xin, hoặc một cuộc giao dịch.
Phương Hưu xoa xoa mặt: "... Tôi chỉ muốn trò chuyện với anh nhiều hơn."
Bạch Song Ảnh chỉ thiếu điều khắc dấu chấm hỏi lên trán.
"Tôi còn sống thì tìm thức ăn cho anh. Sau khi tôi chết thì sinh hồn cho anh ăn. Đối với anh mà nói, tôi không còn gì khác để lợi dụng cả."
Phương Hưu nhỏ giọng giải thích: "Như vậy tôi không cần phải đề phòng anh, có thể yên tâm nói chuyện với anh."
"Tôi nói tôi sợ cô đơn, câu đó là thật."
Bạch Song Ảnh vén tóc mái của Phương Hưu lên, nhìn thẳng vào đôi mắt anh. Phương Hưu nhìn thẳng lại, không né tránh ánh mắt của hắn.
Thật ra Bạch Song Ảnh không giỏi phân biệt cảm xúc của con người, nhưng anh biết cách lắng nghe nhịp tim của bọn họ. Tim Phương Hưu đập rất ổn định, nếu anh đang nói dối, thì anh chắc chắn là kẻ lừa đảo tài giỏi nhất trên đời.
"Được." Bạch Song Ảnh nói: ‘‘Cậu không cần phải đề phòng tôi."
Hắn suy nghĩ một lát, bổ sung thêm một câu: "Nếu tôi muốn hại cậu, tôi sẽ báo trước cho cậu."
Phương Hưu bật cười thành tiếng: "Vậy quyết định nhé."
...
Thực tế chứng minh, con đường phía đông quả thật dễ đi nhất.
Đi về phía bắc chưa đến nửa giờ, Mai Lam đã bị thương. Cô vác theo xác chết nặng nề và bùn đất, bước đi loạng choạng, một chân giẫm phải đinh. Cái đinh giấu trong bóng tối, đâm xuyên qua lòng bàn chân cô.
Mai Lam hét lên một tiếng thảm thiết.
"Đinh rơi rồi, xin lỗi nhé." Một con tà ma hình người nhện bò ra, tám con mắt đảo loạn, nhìn chằm chằm Mai Lam: "Đinh rơi rồi, xin lỗi nhé."
Đám tà ma chen chúc xúm lại: "Xin lỗi, xin lỗi."
Phương Hưu cúi đầu, phát hiện rất nhiều đinh trong vũng bùn. Mấy cái đinh này không phản chiếu ánh sáng, mặt đất lại tối, không nhìn kỹ thì không thấy được.
Chưa đầy hai phút sau khi Mai Lam bị thương, Tứ Gia cũng chửi ầm lên. Một con tà ma lướt qua gã, không biết trên người treo cái gì mà rạch một đường trên cánh tay Tứ Gia.
Vết thương rất sâu, máu tươi lập tức trào ra.
"Xin lỗi, xin lỗi." Đám tà ma đồng loạt quay mặt lại, nụ cười méo mó.
Mọi người vội vàng phản ứng, vác thi thể anh Sẹo ra ngoài che chắn. Nhưng mỗi khi va chạm với tà ma, bao tải lại có thêm một vết rách. Mọi người sợ hãi ôm chặt thi thể vào lòng, sợ bao tải rách nát, thi thể bị mất.
Đám tà ma: "Xin lỗi xin lỗi xin lỗi xin lỗi..."
Cuối cùng gã điên dẫn đầu, Phương Hưu và thiếu niên u ám đi hai bên. Tứ Gia, Thành Tùng Vân và Mai Lam đi giữa, để không chạm phải tà ma.
Bạch Song Ảnh đề nghị giúp đỡ ẩn nấp, nhưng Phương Hưu từ chối.
"Những tổn thương này không chết người, chỉ là hành hạ thôi." Phương Hưu nghiêm túc nói: "Đây cũng là thông tin quan trọng, tôi phải thử xem."
Đầu tiên là đinh và vật sắc nhọn, sau đó là cỏ độc và nước bẩn, chiêu trò hoàn toàn không thay đổi, cố ý vô tình làm người khác bị thương, rồi xin lỗi qua loa cho xong chuyện.
Vết thương cũ chồng lên vết thương mới, nước bẩn thấm vào vết thương, cơn đau rát bỏng lại ập đến.
Không chỉ có những điều kỳ lạ này. Từ khi bước lên con đường phía bắc, Phương Hưu chỉ cảm thấy trong lòng có một ngọn lửa vô danh. Dưới ánh đèn l*иg đỏ, vô số khuôn mặt tươi cười của tà ma lắc lư trước mặt anh, cảm xúc tiêu cực bành trướng như bong bóng.
"Đừng mất tập trung."
Một bàn tay lạnh lẽo che lên mắt anh, là Bạch Song Ảnh: "Chỉ là một chút thuật mê hoặc thôi, anh cứ đi về phía trước."
Bàn tay kia lạnh như băng, mang đến bóng tối mát lạnh. Ngọn lửa vô danh tắt ngúm, Phương Hưu dần bình tĩnh lại.
Sau đó anh phát hiện, những người còn lại cũng không ổn. Thành Tùng Vân điên cuồng niệm kinh, Mai Lam thỉnh thoảng lại kêu lên đầy tuyệt vọng, thiếu niên u ám nghẹn ngào khóc, Tứ Gia chửi thề càng lúc càng to.
Phương Hưu thở dài một hơi, dựa vào Bạch Song Ảnh phía sau. Cảm nhận được hoa giấy trên ngực Bạch Song Ảnh, Phương Hưu vội vàng tạo khoảng trống, không đè lên nó.
Bạch Song Ảnh nửa ôm anh tiến lên, vết thương nóng rát chạm vào hơi lạnh, quả nhiên rất thoải mái.
Thật kỳ diệu, dù không nhìn thấy gì, anh vẫn có một cảm giác thư thái lạ thường.
"Tôi cảm thấy mình giống như Trụ..."
"Im miệng."
Khi đến biên giới phía bắc, ngoại trừ Phương Hưu, cả đoàn gần như suy sụp.
Ở cuối phía bắc cũng có một ngôi đền thờ bỏ hoang. So với đền thờ phía đông, ánh lửa đền thờ trước mặt càng thêm u ám.
Một đôi bàn tay khổng lồ thò ra từ trong đền thờ, hai cổ tay chắn gần nửa cánh cửa, Phương Hưu chỉ có thể nhìn thấy một nửa câu đối trong đền thờ.
[Đồng nam đồng nữ ■■■]
[Trong ngoài đền thờ ■■■]
Đôi tay quỷ kia đầy vết chai, còn lớn hơn cả cửa động. Lòng bàn tay chúng hướng lên trên, khẽ cong lên.
Đó là một cử chỉ mời gọi.