Phương Hưu mở mắt ra lần nữa, trước mặt vẫn là một cái mặt đất dựng đứng.
Vài giây sau, anh mới phản ứng được là mình lại nằm đo đất, má phải dính chặt xuống nền… Khoan, tình huống này sao nó quen quen?
Ánh trăng yếu ớt lờ mờ. Bốn phía là bóng cây đen sì kéo dài, không xa lắm là dãy núi chập chùng như sóng biển cuộn trào.
Từ trong bóng tối vang lên tiếng suối róc rách. Gần bên có một con sông, mặt nước tối đen như mực, chỉ nhìn thấy vài tảng đá trắng nhô lên lờ mờ.
Thái dương đau nhức dữ dội, Phương Hưu rêи ɾỉ ngồi dậy. Có thứ gì đó đè nặng lên đùi anh, khi nhìn thấy thứ đó thì ký ức vừa rồi ùn ùn đổ về.
…
Người giấy đưa anh một cái xẻng.
Phương Hưu không nói hai lời, bắt đầu đào.
Tiếc là, dù đào mãi theo hướng bàn tay, anh vẫn không tìm thấy chủ thể. Phía dưới cổ tay, da thịt chuyển sang màu xám trong suốt, như thể tan vào lòng đất như một cái bóng.
Thế là Phương Hưu quay lại phía người giấy, hỏi đầy thành khẩn: “Có chậu hoa không?”
Biểu cảm của người giấy ngày càng khó tả. Nó cứ như muốn nói gì rồi lại thôi, cuối cùng bèn quay người lục lọi trong lư hương, moi ra một cái chậu chứa bàn tay quỷ đốt vàng mã.
Dù sao cũng là chậu, khác biệt không lớn.
Phương Hưu vung xẻng, hùng hổ bắt đầu kế hoạch di dời đầy quyết tâm.
Trước cảnh lao động đơn giản thuần phác này, cả đám người kể cả đám lệ quỷ đi cùng đều tạm thời quên mất sợ hãi, cùng đứng nghiêm chỉnh xem như đang xem trình diễn kỹ năng sinh tồn.
Mười mấy phút sau, Phương Hưu thực sự đã đào cả cái bàn tay quỷ lẫn đám đất bên dưới, gọn gàng cho vào chậu.
“Xin lỗi nha, làm mất thời gian của mọi người rồi.” Phương Hưu lau mồ hôi trên trán, cái chậu chứa bàn tay quỷ nằm giữa sân, bàn tay quỷ lủi thủi cụp xuống như đang hờn dỗi.
Bầu không khí âm u tà dị ban nãy đã sụp đổ toàn tập. Người giấy như thể đã buông xuôi, chẳng buồn giữ phong cách kỳ dị nữa, bèn lập tức chia phòng cho từng người, tuyên bố: “Các vị sống sót qua đêm nay rồi nói chuyện tiếp.”
Mà câu đó là trừng mắt nhìn thẳng Phương Hưu mà nói.
Phương Hưu lòng ngay dạ thẳng, hoàn toàn không thấy lương tâm cắn rứt. Bàn tay quỷ không chịu chuyển nhà là lỗi của ai chứ? Anh ôm cái chậu, bước vào phòng mình, bắt đầu đánh giá nơi ở mới.
Theo lời người giấy, trước khi rời khỏi đây, anh sẽ phải sống lâu dài ở chốn này.
Phòng vuông vắn, tuy nhỏ nhưng đủ món, tủ quần áo, bàn học, cái gì cũng có. Giường đặt sát tường, khá rộng rãi, đầu giường còn nối liền với phòng tắm kính trong suốt.
Một căn hộ đơn tiêu chuẩn.
Chỉ có ba điểm khiến người ta hơi cấn cấn: Không có cửa sổ. Không có nhà vệ sinh. Mà ở ngay cửa ra vào là một bàn thờ cúng cũ mèm.
Bàn thờ làm bằng gỗ mục, lớp sơn bong tróc chỗ còn chỗ mất, trên mặt còn có mấy vết bẩn nhìn không muốn đoán nguyên nhân. Phương Hưu soi mói lau sạch đống bụi, sau đó quyết định đặt cái chậu bàn tay quỷ lên tủ đầu giường.
Anh không thể đối xử tệ với bàn tay quỷ được, tạo ấn tượng tốt là bước đầu để hợp tác hiệu quả.
Phương Hưu nhìn chăm chú vào cây cảnh sống động trước mặt, à nhầm, bàn tay quỷ.
Căn phòng này chưa đầy hai mươi mét vuông, cho cặp đôi ở còn thấy chật. Những người khác bị ép ở chung với lệ quỷ chắc chắn không dễ chịu gì.
Mà lệ quỷ của anh thì tốt quá đi chứ. Không chiếm diện tích, còn đẹp nữa. Bàn tay quỷ này to cỡ tay anh, có lẽ là tay của nam giới. Ở chung một phòng cũng chẳng phiền gì.
“Anh bạn, muốn nói chuyện không? Nếu đồng ý thì nhúc nhích một chút nhé.” Phương Hưu thử lên tiếng.
Bàn tay quỷ không phản ứng.
“Ờm, vậy tôi ngủ chút đây, chúc ngủ ngon.”
Bị hành suốt nửa đêm, anh thật sự buồn ngủ rồi.
Người giấy chỉ yêu cầu sống sót qua đêm nay, chứ đâu có bắt phải thỏa thuận ngay. Phòng xa một chút, Phương Hưu bế luôn cái chậu lại gần giường, nhẹ nhàng tách các ngón tay bàn tay quỷ ra, rồi đan tay với nó.
Anh vốn ngủ rất nông. Hễ tay kia động đậy là anh lập tức tỉnh.
…
Ký ức gián đoạn tại đây. Cuộc thử thách sống sót qua đêm cứ thế bắt đầu trong thầm lặng. Xem ra anh không ngủ nông như mình tưởng. Phương Hưu tự kiểm điểm.
Chiếc chậu chứa bàn tay quỷ đặt trên đùi anh, nặng nề rõ rệt. Vẫn còn dính tro nhang, đất đào ngoài sân vẫn nguyên đó, duy chỉ có bàn tay quỷ là mất tiêu.
Điều này khiến anh hơi căng thẳng.
Người giấy chỉ từng nói “Thỏa thuận thất bại sẽ bị lệ quỷ gϊếŧ chết” và “Thỏa thuận thành công thì lập khế ước”, chứ chưa bao giờ bảo là lệ quỷ sẽ bỏ đi không một lời tạm biệt như thế này.
Chẳng lẽ tại mình tự ý nắm tay người ta, khiến bàn tay quỷ không vui hả?
Dù sao đây là mộng cảnh hay hiện thực, giờ phải ưu tiên tìm con bàn tay quỷ trốn nhà kia đã.
Ánh trăng yếu ớt chẳng giúp được mấy, xung quanh tối như hũ nút, giơ tay không thấy năm ngón. Tận cuối dòng sông, le lói một tia sáng mờ, như đang gọi mời.
Phương Hưu lần theo bờ sông, chân thấp chân cao bước về phía ánh sáng mông lung ấy. Tiếng kèn xô na vang vẳng từ bốn phương tám hướng, mơ hồ, ồn ào đến mức khiến đầu anh ong ong như muốn nổ tung. May là tiếng nước chảy vẫn rõ ràng, vài tảng đá trắng giữa sông lác đác như mốc chỉ đường cho anh tiếp tục.
Thế nhưng chưa đi được bao xa, bước chân của Phương Hưu bắt đầu chậm lại.
Lúc tỉnh dậy anh không có mang giày. Mà mặt đất thì đầy đá vụn sắc nhọn, những mảnh đá lạnh toát không ngừng cào rách gan bàn chân, có lúc còn tự động chui vào vết thương.
Kỳ lạ là anh không thấy đau.
Không biết từ khi nào, lòng bàn chân Phương Hưu đã rách bươm, máu thịt lẫn lộn. Tiếng bước chân từ “Cạch cạch” khô ráo giờ hóa thành “Lép xép lép xép” đầy máu. Máu tuôn xối xả, thể lực theo đó cũng tụt dốc không phanh. Cơ thể anh như cái túi thịt rỗng rỗng trĩu nặng, không còn cảm giác gì ngoài tê dại.
Phương Hưu dần đoán ra bài thử thách lần này là gì…
Mỗi bước chân sẽ bị tổn hại một chút, như kiểu một màn chơi giới hạn số bước. Vấn đề là nơi này vừa rộng vừa tối, nếu đi nhầm đường, anh sẽ cứ lang thang trong bóng tối, cho đến khi đôi chân nát bấy. Rồi sẽ phải bò lê dưới đất, mài người thành một đống thịt vụn.
Cách thiết kế bài kiểm tra này đúng là độc mồm độc miệng. Chỉ tiếc quá trình chán chết đi được. Phương Hưu khẽ thở dài một tiếng.
Tiếng kèn xô na càng lúc càng lớn, như thể muốn chui thẳng vào não, dùng âm thanh ép não anh từ tai mà vắt ra ngoài.
Ngay gần đó có một cây liễu. Phương Hưu mệt rã rời tựa lưng vào thân cây, định nghỉ một lát.
Ánh sáng vẫn còn xa. Máu chảy quá nhanh, anh không thể phớt lờ mãi được. Phải tìm gì đó lót chân thôi.
Áσ ɭóŧ thì mềm quá, không xài được. Quần dài lại quá dày, xé không nổi. Chỉ có cái áo thun đỏ là chất liệu vừa chuẩn, nhưng mà anh thích cái áo này lắm!
Đúng lúc ấy, có thứ gì đó nhẹ nhàng lướt qua mặt anh.
Phương Hưu chợt phát hiện ra, cái cây này từ lâu đã chết khô rồi. Thứ anh tưởng là nhánh liễu, thực chất là những dải vải trắng thòng xuống. Trong đám vải trắng treo lủng lẳng hơn chục bộ hài cốt khô quắt, mặc đồ tang đã bạc màu, đung đưa trong gió.
Một đôi chân xương khô còn đung đưa ngay trước mặt anh, chỉ cách đỉnh đầu vài centimet.
Đối diện cảnh tượng vải trắng phất phơ, xác khô lắc lư như phim kinh dị, tim Phương Hưu đập thình thịch.
Trời đất ơi mình vừa thấy cái gì thế?
… Là băng gạc tự nhiên chứ còn gì nữa!
“Xin lỗi nha, cho tôi mượn tý.” Phương Hưu cố kiềm chế sự kích động, lễ phép chào hỏi đám xác treo, sau đó nhẹ nhàng rút xuống mấy dải vải trắng.
Vải lạnh buốt như đá, nhưng trông sạch sẽ, độ dày vừa phải, rất đạt tiêu chuẩn.
Anh chính thức rút lại lời chê ban đầu, cái màn phòng thoát hiểm ma ám này không hề nhàm chán như tưởng, vẫn có vài bất ngờ dễ thương.
Phương Hưu ngồi xuống bên bờ sông, mượn ánh nước xử lý vết thương.
Có lẽ do đi trong đêm quá lâu, mắt anh bắt đầu thích nghi với bóng tối. Trong lúc rửa vết thương, Phương Hưu móc ra được một nắm đá vụn, nhìn kỹ thì thấy toàn là răng người đã vàng khô.
Bảo sao đâm sâu vậy, còn thích tự chui vào thịt.
Phương Hưu cau mày, ném đám răng vào nước, bắn lên một vòng gợn sóng.
Mấy tảng đá trắng giữa sông bị kích động, lặng lẽ trôi dần lại gần… Phương Hưu nheo mắt nhìn kỹ hình như đó không phải đá, mà là đầu người.
Da chúng sưng phồng, nửa dưới mặt chìm trong nước, chỉ có hai con mắt lồi ra như cá chết là trôi lập lờ. Mùi máu tanh từ chân Phương Hưu như nam châm hút lại, bọn đầu người tụ tập càng lúc càng đông, rất nhanh đã bơi sát tới bàn chân anh.
Mặt sông đen ngòm, đầu người lềnh bềnh chen chúc, nhìn y hệt ổ trứng dòi trên đống thịt thối.
Làm sao giờ? Phương Hưu nghĩ, anh còn chưa rửa xong vết thương mà?
Trong tay anh có cái chậu chứa bàn tay quỷ, nhưng còn phải để đón bàn tay quỷ về nhà. Nếu dùng nó để rửa chân xong rồi lại dùng đựng người ta, thì thật sự hơi vô duyên.
Đúng rồi! Nghe nói dã thú sợ tiếng gõ, không biết đám đầu hoảng dại này có giống vậy không. Một tia sáng lóe lên trong đầu Phương Hưu. Anh tiện tay nhặt một khúc xương khô, thử gõ nhẹ lên thành chậu.
Ong…
Rõ ràng chỉ là cái chậu chứa bàn tay quỷ bằng đất nung, vậy mà khi bị gõ, lại phát ra một tiếng rền vang lạnh buốt, xuyên thẳng vào tận óc.
Đán đầu người gần đó lập tức rút lui tán loạn, chen chúc né xa như chuột gặp mèo, cố giữ khoảng cách một cánh tay với cái chậu. Hơn trăm con mắt chết trân bám chặt vào Phương Hưu không rời.
Ong… Ong…
Âm thanh sắc nhọn men theo mặt nước lan ra, chấn động đến mức tim phổi như đông cứng. Anh chỉ khẽ gõ một cái thôi, vậy mà cái chậu rung lên như có sinh mệnh, dư âm vang mãi không tan.
Không hổ danh là hàng chính hãng của Địa phủ, đúng là hàng xịn. Phương Hưu thở phào nhẹ nhõm, nhanh tay rửa sạch vết thương.
Gót chân anh đã bị mài đến lộ xương trắng, vài cái răng còn xuyên hẳn qua các ngón chân. Phương Hưu nghi ngờ sâu sắc, chỉ cần mấy cái răng này còn tiếp tục mọc trên đường, thì kể cả có băng vải lót chân, cũng chẳng trụ được bao lâu.
Một cảm giác lạ lùng bắt đầu len lỏi trong đầu anh.
Cứ như toàn bộ không gian này đang nhai nuốt anh từng chút một.
Đợi đến khi ngọn núi này nghiền anh thành bột thịt, răng của anh cũng sẽ rải lên mặt đất, chờ cắm vào lòng bàn chân kẻ khác.
Nếu không muốn kết cục đó, chi bằng tìm sợi dây thắt cổ trước, để xác lơ lửng khỏi mặt đất còn giữ nguyên vẹn được chút hình hài. Hoặc không, nhảy sông luôn cho rồi, biết đâu sau đó lại được nhập hội với đám đầu người… Khoan đã, đầu người?
Phương Hưu nhìn cây liễu ven bờ, lại quay sang nhìn cái dòng sông đen ngòm đầy đầu trôi lềnh bềnh, trong đầu bỗng lóe lên một ý tưởng táo bạo.
*
Cùng lúc đó, tại một căn phòng trong Tháp Giải Ách.
Người giấy đang ôm lấy một chiếc gương đồng, chăm chú dõi theo. Trong gương chính là bóng dáng của Phương Hưu.
Cảnh tượng hiện lên vô cùng rõ nét.
Xác treo lủng lẳng, đầu người nổi lềnh bềnh, vô số tà ma ẩn hiện phía xa, hàng trăm con mắt không rời khỏi Phương Hưu, như thể chỉ chờ anh phạm sai hoặc lạc lối để xé xác ăn tươi.
Nói thật lòng, so với Phương Hưu, điều khiến người giấy để tâm hơn lại là cái bàn tay quỷ.
Ống thẻ có đúng một trăm thẻ, từng lệ quỷ ứng với từng thẻ đều được Địa phủ lưu hồ sơ đầy đủ, trong đầu người giấy cũng thuộc lòng hết.
Vấn đề ở chỗ nó không nhận ra lệ quỷ mà Phương Hưu đã rút.
Phương Hưu là người thứ bảy rút thẻ, trong ống còn lại chín mươi tư thẻ, cái nào nó cũng có thể gọi tên. Điều đó có nghĩa là Phương Hưu đã rút ra cây thẻ số 101 vốn không tồn tại.
Tà môn! Quá tà môn! Chuyện kiểu này xưa nay chưa từng có. Người giấy lập tức nghiêm túc, quyết định phải quan sát kỹ lưỡng để báo cáo cấp trên.
Tất nhiên, điều kiện tiên quyết là Phương Hưu phải sống sót qua đêm nay đã.
Màn này chỉ là vòng loại sơ cấp. Lệ quỷ sẽ tạo ra ảo cảnh để đánh giá người triệu hồi hợp thì lập khế ước, không hợp thì ăn sống luôn, không có đàm phán.
Theo quy tắc của Tháp Giải Ách, ảo cảnh tái hiện cảnh tượng nguồn gốc của lệ quỷ, như một căn nhà hoang, một ngôi mộ bỏ hoang, rộng nhất cũng không quá một cung điện.
Thế nhưng ảo cảnh Phương Hưu đang ở lại hoàn toàn không thấy điểm cuối. Thậm chí còn kèm theo hệ sinh thái phong phú của Địa phủ. Điều này hoàn toàn không hợp với lẽ thường, trong ảo cảnh nguồn gốc của lệ quỷ không nên chứa tà ma khác mới đúng.
Chỉ còn một khả năng duy nhất để giải thích. Lệ quỷ triệu hổi đã xảy ra vấn đề lớn.
Bất kể rốt cuộc Phương Hưu đã triệu ra cái gì, thứ đó rất, rất không ổn.