Chương 18: Thần Vô Tướng (15)

Hội làng đèn đuốc sáng trưng, người người nhốn nháo.

Đoàn người bị trói thi thể lên người, giống như ngôi sao được muôn người chú ý, lúc nào cũng có mấy chục ánh mắt dán chặt vào. Tứ Gia không hề nao núng, gã cởi hồ lô đồng bát quái bên hông xuống, đặt vững vàng trong lòng bàn tay.

"Cát! Cát! Cát!" Gã quát lên.

Hồ lô đồng vẫn chuyển động trong tay, miệng hồ lô chỉ về một hướng, Tứ Gia hài lòng gật đầu: "Quả nhiên là phía đông."

Tóc Vàng lại phấn chấn: "Đại ca, có gì đặc biệt sao?"

"Mặt trời mọc ở phía đông, phía đông dương khí vượng nhất, tà ma dễ đối phó." Tứ Gia hiếm khi có tâm trạng tốt, tiện thể giải thích.

Tóc Vàng: "Ghê vậy đại ca!"

Giọng điệu cứ như Tứ Gia là anh ruột của anh ta vậy.

Lúc này không ai khinh thường tên Tóc Vàng nữa. So với cụ Phúc phân thây tặng quà, Tứ Gia xem ra còn có chút nhân tính, ít nhất hành vi của Tứ Gia rất dễ hiểu.

Giả Húc bị Tứ Gia chọn riêng, đẩy lên trước mở đường. Những người khác chen chúc sau lưng Tứ Gia như gà con, Phương Hưu và Bạch Song Ảnh vẫn đi ở cuối đội.

Phương Hưu nắm chặt tay áo Bạch Song Ảnh, mắt nhìn quanh các quầy hàng.

Trong tiếng nhạc ồn ào, đám tà ma nghiêm túc múa sư tử không vẽ mắt, có vài con còn ném đầu mình như ném tú cầu. Tiền giấy trắng thay cho giấy đỏ, hoa giấy giả làm hoa tươi, trên quầy bày đầy đồ ăn nặn bằng đất sét, hàng mã giấy rực rỡ muôn màu.

Chỉ cần không nhìn kỹ, cảnh tượng vẫn rất náo nhiệt.

Phương Hưu: "Giống hội làng ở quê tôi ghê, anh từng đi hội làng chưa?"

Bạch Song Ảnh lắc đầu.

Phương Hưu nhặt một nắm tiền giấy nhỏ trên đất, hỏi quầy bán hoa giấy: "Chỗ này có đủ mua một bông không?"

Anh chỉ vào bông hoa đỏ nhất trong giỏ.

Chủ quầy là một linh hồn lang thang, bị Phương Hưu hỏi bất ngờ, chỉ biết lơ ngơ đưa hoa, suýt quên lấy tiền.

Phương Hưu nhận lấy bông hoa giấy, bẻ cong cành, cài lên vạt áo bào trắng của Bạch Song Ảnh.

"Hợp với anh lắm." Phương Hưu mỉm cười: "Giờ coi như anh đi hội làng rồi đấy."

Bạch Song Ảnh nhìn xuống. Bông hoa giấy đỏ rực bị ướt mưa, dưới ánh đèn l*иg trông không khác gì hoa thật. Cũng được, hắn khẽ dùng ngón tay gẩy gẩy, cho phép nó ở trên người mình.

... Quả nhiên, tên loài người này rất thú vị, hắn nghĩ.

Loay hoay xong với bông hoa, Phương Hưu kéo Bạch Song Ảnh, nhanh chóng đuổi kịp đoàn người. Anh chạy hơi gấp nên có chút thở dốc, mãi mới hoàn hồn, lại bắt đầu lẩm bẩm.

"Đeo hoa giấy thế này hình như không hay lắm, nhưng anh là tà ma chắc không sao đâu nhỉ." Anh nói: "Chắc anh không bị một bông hoa giấy khắc chế đấy chứ?"

... Nếu tên này không có miệng thì có lẽ còn thú vị hơn, Bạch Song Ảnh lại nghĩ.

Cuối cùng hắn vẫn thở dài, khẽ động tay áo, kéo Phương Hưu lại gần mình.

Sau đó Bạch Song Ảnh nhận ra, Phương Hưu cười rất tươi, nhưng cơ thể lại căng cứng, như thể sẵn sàng đi săn bất cứ lúc nào. Mấy vết thương lớn trên lưng anh đều đã rách toạc, máu tươi từ từ chảy ra. Chỉ là mùi máu tanh trên đầu người sau lưng Phương Hưu nồng hơn, át đi mùi máu của anh.

Tên này không phải ngốc đến mức không nhận ra nguy hiểm, mà chỉ là không thích thể hiện ra ngoài.

Bạch Song Ảnh nhận ra hành vi này, thú hoang sống một mình cũng quen giấu giếm đau đớn và mùi vị... Nhưng loài người vốn là động vật sống theo bầy mà?

"Đi sát vào tôi." Bạch Song Ảnh không nhịn được nói: "Mấy con tà ma này không làm gì được cậu đâu."

"Ừ ừ ừ, cảm ơn anh." Phương Hưu nói, mắt vẫn không ngừng nhìn xung quanh.

Bạch Song Ảnh cạn lời. Dạo này hắn thắc mắc còn nhiều hơn cả ngàn năm qua, đường đường là một con tà ma, vậy mà suýt nữa bị Phương Hưu ép cho có nhân tính.

"Cậu đã không tin tôi, sao còn hứa cho tôi ăn sinh hồn?" Hắn hỏi.

Phương Hưu bật cười: "Ôi dào, có phải trả nốt hợp đồng đâu, người ta bảo nước phù sa không chảy ruộng ngoài mà... Cứ coi như tôi mời khách, thà bị anh ăn còn hơn bị mấy thứ kỳ dị kia nuốt chửng, dễ chịu hơn nhiều."

"Dù biết là chết, tôi cũng có quyền chọn cách chết cho mình chứ." Anh vẫn luôn cười hề hề như vậy.

Phương Hưu không phủ nhận việc "không tin chút nào", Bạch Song Ảnh lại chẳng muốn để ý đến anh nữa. Chỉ tiếc là khi cái miệng đã mở ra thì có muốn ngậm lại cũng không được.

Phương Hưu: "Nói mới nhớ, sinh hồn có vị gì nhỉ? Mỗi người có mùi vị khác nhau à, còn kết cấu thì sao?"

Bạch Song Ảnh giả vờ không nghe thấy.

Phương Hưu buồn rầu: "Người ta sống là người của anh, chết còn là cơm của anh..."

"Mềm mại, ẩm ướt, hơi nóng. Nhân quả càng phức tạp, mùi vị càng phong phú." Giọng Bạch Song Ảnh đều đều: "Sinh hồn phải ăn tươi mới ngon. Ba hồn lìa khỏi xác quá lâu, hoặc hóa thành quỷ, hoặc tan thành âm khí, không còn... không còn..."

"Không còn chất dinh dưỡng." Phương Hưu ân cần bổ sung giúp hắn.

"Ừ."

"Vậy Tứ Gia kia chắc chắn ngon lắm, tôi nhất định sẽ trông chừng giúp anh." Phương Hưu hào hứng nói.

Trong ồn ào, hai người sóng vai đi về phía trước, trò chuyện rôm rả như thể đang đi hội làng thật.

Ở phía trước, những người khác đến sạp hàng cũng chẳng dám nhìn, chỉ biết cúi gằm mặt xuống. Nhưng đám tà ma không vì thế mà buông tha cho họ.

"Con ơi, con ơi."

Một bộ xương khô cắm trâm cài trên hốc mắt túm lấy Mai Lam, nhét vào tay cô một chiếc bánh đào làm bằng đất sét.

"Đừng sợ, ăn chút bánh đi con." Hàm răng khô lâu va vào nhau lạch cạch, giọng nói nghèn nghẹt: "Ăn bánh đi con."

Mai Lam giật nảy mình, còn chưa kịp phản ứng thì đã bị nhét một bao bánh đất vào ngực. Nhận ra sức nặng trong tay, cô cứng đờ tại chỗ.

... Lại thêm một đống đồ không thể vứt. Nếu vứt đi thì chắc chắn sẽ phạm cấm kỵ.

Thấy Mai Lam nhận đồ, vô số tà ma xung quanh đồng loạt quay lại. Chúng túm lấy bùn đất, điên cuồng lao về phía Mai Lam——

"Con ơi, con ơi."

"Đừng sợ, ăn bánh đi con, ăn bánh đi con."

Chúng đồng thanh nói, như thể có chung một cái lưỡi.

Đống rác rưởi chúng đưa còn nặng hơn cả Mai Lam, hoàn toàn không phải thứ mà một người bình thường có thể chịu nổi. Đám tà ma vặn vẹo mặt mày, nặn ra nụ cười quỷ dị, hệt như muốn đắp cho Mai Lam một cái mả ngay tại chỗ.

Thành Tùng Vân thấy tình hình không ổn, dứt khoát nghiến răng, chắn trước mặt Mai Lam: "Con bé cầm không nổi nữa đâu, đừng nhét nữa!"

Nghe thấy tiếng quát, đám tà ma đồng loạt dừng lại, đánh giá Thành Tùng Vân từ trên xuống dưới. Cuối cùng, chúng lại không cưỡng ép nữa.

Thành Tùng Vân thở phào, lên tiếng với Mai Lam: "Để tôi cầm giúp cô nhé."

Mai Lam: "Cảm ơn chị, cảm ơn chị, nhưng mà như vậy là phạm cấm kỵ..."

"Quà đã nhận rồi, chúng ta cũng không cố ý vứt đi, ai cầm mà chẳng được?" Thành Tùng Vân vuốt lại mái tóc ngắn: "Đi thôi cô gái, tôi cầm giúp cô một nửa."

Mai Lam cắn môi, cuối cùng vẫn lắc đầu.

Thành Tùng Vân không ép, đưa cho cô một lon nước: "Vậy cũng được. Cô tốn sức nhiều thế, khát thì nhớ uống nhé."

"Hay là để tôi cầm? Tôi thấy tôi vẫn ổn." Cậu thiếu niên u ám chậm lại, thăm dò hỏi.

Mai Lam cũng chậm lại, cười có chút gượng gạo: "Không phải vấn đề có cầm được hay không..."

Thấy nhịp điệu của cả đội sắp loạn, Phương Hưu tiến lên hai bước, vỗ vai cậu thiếu niên: "Nếu chị Thành hoặc cậu xảy ra chuyện, đồ đạc bị mất thì người phạm cấm kỵ rất có thể vẫn là Mai Lam—— Vì chị ấy không "Bảo quản" quà cẩn thận."

Lời này quá xui xẻo, chắc Mai Lam không nói ra được.

Quả nhiên, Mai Lam khẽ "Ừm" một tiếng, cúi gằm mặt xuống.

Cậu thiếu niên ngẩn người, Thành Tùng Vân chỉ cười khổ.

"Tôi hiểu rồi." Chị nói.

Mọi chuyện tạm ổn, mọi người lại im lặng tiếp tục đi.

Nhưng đám tà ma tay bưng đất đá vẫn không tản đi. Chúng đi theo Mai Lam, bắt chước bước chân của cô, từng bước một dán sát theo.

"Tôi hiểu rồi." Chúng không ngừng lặp lại, lắc mạnh đống đất đá trong tay: "Tôi hiểu rồi. Tôi hiểu rồi."

Mặt Mai Lam còn trắng hơn lúc nãy. Cô nép sát vào Thành Tùng Vân, ôm chặt đống bánh đào đất sét, mắt chỉ dám nhìn mũi giày mình.

Thấy Mai Lam đi trước gặp họa, mọi người càng thêm cảnh giác. Họ chen chúc nhau, mặc kệ tà ma bên cạnh nói gì, ai nấy đều giả vờ không nghe thấy.

Con đường đất ướt nhẹp dường như không có điểm cuối. Phương Hưu cảm thấy họ đã đi cả nửa đời người, Tứ Gia dẫn đầu mới dần chậm lại.

"Chắc chân tôi phồng rộp hết rồi." Phương Hưu nhăn nhó. Anh cảm thấy rõ những bọng nước đang lớn dần dưới lòng bàn chân, gót chân cũng đau nhức vô cùng.

Bạch Song Ảnh liếc nhìn anh: "Trước kia cậu cũng đi hội làng kiểu này à?"

"Khác chứ, lần trước đi hội làng tôi còn bé tí. Lúc đó đi mệt, bố tôi cho tôi ngồi lên cổ." Phương Hưu nói.

Bạch Song Ảnh nhíu mày: "Tôi không cõng cậu đâu."

Phương Hưu: "..."

Phương Hưu: "... Tôi còn chưa đến mức phát rồ như vậy đâu, bạn hiền."

Bạch Song Ảnh ngạc nhiên nhìn Phương Hưu, như muốn nói gì đó nhưng lại thôi. Hắn sờ bông hoa giấy trên ngực, giọng dịu hơn: "Bố cậu đối xử với cậu tốt thật."

Phương Hưu khẽ đá mũi giày: "Ừ, tôi nhớ ông ấy lắm."

Bạch Song Ảnh: "Cậu sống sót trở về là được."

"Nhưng có gặp được đâu." Phương Hưu lại nói: "Bố tôi mất gần hai mươi năm rồi."

"Sao bố cậu cũng... Hay cậu là con cháu tội thần bị sót lại?" Bạch Song Ảnh ngập ngừng hỏi.

Phương Hưu bật cười: "Đâu có, tôi chỉ hơi xui xẻo thôi."

"Tiện thể nói luôn, tôi là con một, bố mẹ ông bà nội ngoại đều mất hết rồi, để anh khỏi phải hiểu lầm nữa."

Bạch Song Ảnh: "Ừ."

Phía trước, Tứ Gia dừng bước, chửi một câu tục tĩu. Phương Hưu lập tức tỉnh táo lại, ngó đầu lên nhìn.

Trước mặt họ lại là một ngôi đến thờ.

Nó giống hệt đền Núi Ngôi, biển hiệu cũng y chang. Nhưng "Đền Núi Ngôi" này mở toang cửa, bên trong không có tượng thần, chỉ có một chiếc ghế bành gỗ hoa lê.

Ngoài ra, trong phòng chỉ có những ngọn nến đỏ đang cháy hừng hực, không có bóng dáng tà ma nào.

Câu đối trong đền thờ cũng đã đổi——

[Giúp người thiện trừ kẻ ác như gương sáng soi tỏ.]

[Từ nay mới thấy lòng người qua sự công bằng.]

Phương Hưu khẽ nhíu mày. Hai câu này không chỉnh lắm, nói là câu đối thì đúng hơn là câu thơ.

Nhìn về phía đông, sau đền thờ chỉ có bóng tối mịt mùng, dường như họ đã chạm đến ranh giới của quỷ dựng tường. Cách đó không xa vẫn còn những quầy hàng hội làng, nhưng chúng đều giữ một khoảng cách nhất định với đền thờ.

Ngôi đền kỳ lạ cứ đứng trơ ở đó, bên trong sáng choang.

Tứ Gia không vội vào cửa. Gã lại lấy hồ lô đồng ra, "Cát Cát Cát" ba tiếng, kết quả hồ lô vẫn chỉ về phía cửa ngôi đền.

"Mày."

Tứ Gia đá Giả Húc một cái từ phía sau: "Mày vào xem trước đi."

"Khoan đã." Phương Hưu hiếm khi cắt ngang lời Tứ Gia.

"Trước khi Giả Húc thử, tôi nói vài câu được không? Về hội làng, tôi có một phát hiện mới."