Trong tiếng hát thê lương thảm thiết, đoàn người im lặng không nói gì.
Bạch Song Ảnh có chút kinh ngạc nhìn Phương Hưu, hắn còn tưởng rằng anh sẽ nhiệt tình vỗ tay khen hay. Anh đột nhiên bình thường như vậy, hắn có chút không quen.
Sau đó hắn nghe thấy anh nghi hoặc nói thầm: "Số người hát tuồng không đúng... Khỉ Gầy với cả anh Sẹo đâu, chẳng lẽ vì kiểu chết không tiện gieo vần?"
Bạch Song Ảnh yên tâm.
"Bọn chúng không đời nào tìm được Khỉ Gầy." Bạch Song Ảnh rất tự tin khen mình.
Phương Hưu: "Đúng vậy, thành cây rồi còn gì, may mà chúng nó không dùng anh ta tạc tượng. Nhưng anh Sẹo thì..."
Ẩn sau lưng Bạch Song Ảnh, Phương Hưu như thể đang lẩm bẩm một mình. Cụ Phúc lập tức tiến lên, cắt ngang cuộc trò chuyện.
"Múa rìu qua mắt thợ, múa rìu qua mắt thợ."
Nó vẫn híp mắt cười, nụ cười có chút kỳ quái: ‘‘Có vị khách nghiệp chướng chưa sạch, không tiện lên sân khấu, mong các vị thông cảm cho ——"
Dù cho đôi mắt nó chỉ là hai đường đen kịt, không có nhãn cầu, Phương Hưu vẫn cảm thấy có ánh mắt đang nhìn mình.
"Xin hỏi, nghiệp chướng chưa sạch là sao?" Đối diện với cụ Phúc, Tứ Gia vẫn rất cung kính.
Cụ Phúc cười càng tươi: "Con vật đáng thương bị đồ tể đâm chết, ngài có thể nói nguyên nhân là do con dao không? Đồ tể vẫn còn sống sờ sờ ra đấy, nghiệp chướng dai dẳng lắm thay..."
Tứ Gia sa sầm mặt, gã hiểu cái kiểu ám chỉ này.
...Mẹ kiếp, đúng là có kẻ giở trò, cố ý gài anh Sẹo vào tròng.
Cụ Phúc: "Đừng nóng giận, đây là hội làng dành cho các vị. Ngài muốn nghe hát cũng được, đi chợ cũng xong, cái gì cần đều có cả. Hội làng kéo dài bảy ngày bảy đêm, mong các vị cứ chơi cho thỏa thích ——"
Nó cúi gằm mặt, nhìn xuống mọi người một cách cứng nhắc. Từ người cụ Phúc bốc lên một mùi hôi thối nồng nặc, như thể trộn lẫn giữa mực tàu và thịt thối rữa.
Tứ Gia liếc nhìn bốn cái xác trên sân khấu, không nói gì. Những người khác cũng không dám hé răng, mới hai ngày đã chết năm người, bảy ngày bảy đêm nữa thì còn ai sống sót?
Phương Hưu tỉnh bơ lên tiếng: "Chúng tôi có thể về không?"
Nụ cười của cụ Phúc không đổi: "Hội làng vui thế này, sao lại về? Ngài không ưng ý chỗ nào à? Muốn chơi trò ném vòng, vẽ hình, nặn tượng gì cứ nói, dân làng tôi lo được hết..."
"Tôi không thích hội làng." Phương Hưu nói.
Cụ Phúc: "..."
Cụ Phúc gượng gạo duy trì nụ cười: "Đây là hội làng dành cho các vị mà..."
"Ngài nói thì nói vậy, nhưng chúng tôi còn chưa đến nơi thì kịch đã bắt đầu rồi." Phương Hưu thẳng thắn chỉ ra.
Đến cả Tứ Gia cũng phải liếc nhìn anh. Phương Hưu như không nhận ra, mắt chỉ dán chặt vào cụ Phúc.
"Hội làng cũng như vở tuồng này, đã mở màn là không dừng được. Ngoài chiêu đãi khách, còn phải cúng quỷ thần." Cụ Phúc thở dài lắc đầu, cổ lại phát ra tiếng răng rắc đáng sợ: ‘‘Không dừng được, không dừng được đâu..."
Phương Hưu: "Được rồi ——"
Cúng quỷ thần? Thật thú vị, rõ ràng chính các ông mới là quỷ.
Bị anh làm cho một trận, tâm trạng những người xung quanh dịu đi đôi chút.
Thấy bầu không khí thay đổi, cụ Phúc thu lại nụ cười: "À phải rồi, lão già này có chút quà mọn gọi là chào đón khách, xin mời nhận cho ——"
Nó lùi lại mấy bước rồi vẫy tay, vài con quỷ nhỏ cao đến nửa người chen lấn xô đẩy, giơ cao tám cái bọc vải đỏ. Nhìn cái hình dáng bọc vải kia, Mai Lam vừa bình tĩnh lại suýt nữa hét lên.
Trong bọc vải kia rõ ràng là mấy mảnh thi thể người.
Mảnh lớn mảnh nhỏ, có tay có chân. Mảnh nào mảnh nấy đều đẫm máu, như thể bị thú dữ gặm qua. Phương Hưu cẩn thận quan sát, hình như là xác của anh Sẹo.
Hai cánh tay, hai cẳng chân, thân mình bị xẻ làm ba khúc theo "Tam tiêu*", thêm một cái đầu nữa, vừa vặn thành tám phần.
* tam tiêu: cách gọi của Đông Y, thượng tiêu là lưỡi, thực quản, tim phổi; trung tiêu là dạ dày; hạ tiêu là ruột non, ruột già, thận và bàng quang.Chúng được bọc trong vải đỏ cẩn thận, dán giấy trắng chữ đen ngược. Mấy cái chi quá dài thì vải không che hết, đành để hở ra ngoài, buộc thêm hoa vải đỏ cho đẹp.
Sợ đổ thêm dầu vào lửa chưa đủ, cụ Phúc còn nói: "Đây là quà của cả làng Núi Ngôi này gửi tặng, các vị giữ gìn cẩn thận nhé, nhất định phải cẩn thận đấy."
Nó ngoác miệng cười, khóe miệng muốn chạm đến mang tai: ‘‘Nếu không thì mọi người sẽ buồn lắm đó."
Nửa câu sau, nó nói chậm rãi, đầy ẩn ý.
Dứt lời, cụ Phúc sai đàn em chia "Quà" cho từng người. Hai cánh tay đưa cho Mai Lam và cậu thiếu niên u ám, hai cẳng chân đưa cho thằng Tóc Vàng và Thành Tùng Vân. Tứ Gia, gã điên, Giả Húc mỗi người một khúc thân.
Nó để lại cái đầu be bét máu cho Phương Hưu.
Đầu không có nhiều thịt, tạm giữ được nguyên hình. Vải đỏ thấm máu, dính chặt vào đầu, ai nấy đều thấy rõ vẻ mặt tuyệt vọng của anh Sẹo.
"Cảm ơn ngài." Phương Hưu lịch sự nhận lấy cái đầu.
Hơn 5kg, vẫn chịu được.
Sinh hồn của anh Sẹo bị Bạch Song Ảnh ăn mất rồi, ai ngờ anh lại phải gói ghém đồ ăn thừa của quỷ nhà mình.
Bạch Song Ảnh cũng không thích đồ ăn thừa. Hắn nhăn mũi, không nhịn được lên tiếng: "Sao lại chọc cụ Phúc làm gì? Đầu người hôi lắm."
Phương Hưu vội vàng gỡ bông hoa đỏ xuống, dùng lụa đỏ buộc đầu người ra sau lưng. Nghe Bạch Song Ảnh hỏi, anh khẽ cười, nhưng mắt không cười.
"Quá tốt rồi, đến cả anh cũng nghĩ là cụ Phúc nhằm vào tôi vì "’Tôi cố ý gây sự"’... Chứ không phải vì "’Tôi hại chết anh Sẹo"’ nên mới bị chia chác thế này."
Con người đúng là biết tính toán, Bạch Song Ảnh nhướn mày.
Phương Hưu lại vui vẻ nói: "Với lại có gì phải lo, một đống thịt thối thôi mà, chẳng lẽ anh còn nhả ra được hồn của anh Sẹo à?"
Chắc chắn là không rồi, Bạch Song Ảnh dứt khoát lắc đầu.
Những người khác không dễ chấp nhận như anh. Trừ Tứ Gia và gã điên, không ai nhận mấy cái bọc kia. Cụ Phúc cũng không vội, cứ đứng cách mười bước nhìn cười hề hề, cho đến khi bọn họ bắt đầu cào cấu trên người mình.
Điều cấm kỵ thứ hai, không được làm hại dân làng, trừ khi tự vệ.
Từ chối nhận kẹo của bà lão quỷ còn bị phạt, huống chi là quà lớn của cả làng Núi Ngôi.
Cuối cùng, mọi người đành ngoan ngoãn nhận lấy mấy mảnh xác, run rẩy buộc lên người —— Nếu mất thứ này, bọm họ sẽ ngứa điên lên mất.
"Thằng nhãi ranh mày gan to đấy." Tứ Gia buộc xong xác, liếc Phương Hưu một cái.
"Tôi làm tạp vụ ở bệnh viện, quen nhìn cảnh cấp cứu rồi." Phương Hưu thật thà đáp.
Tứ Gia ừm một tiếng, không nói gì nữa.
Lúc này ai nấy đều bốc lên mùi máu tanh nồng nặc, chả khác gì bia sống, mọi con quỷ ở đây đều dán mắt vào họ.
Đến người chậm tiêu như Tóc Vàng cũng nhận ra có gì đó không ổn, anh ta lầm bầm chửi: "Mẹ kiếp, lão già kia lúc nãy còn giả bộ ra vẻ, đúng là không có ý tốt!"
Giả Húc ra sức lau máu trên tay: "Đội kèn của nó đến tận cửa mời người, ai mà thèm đi theo. Nó chỉ lười đối đầu trực diện với mình thôi, nên mới chào hỏi trước."
"...Nó đúng là không có ý tốt," Anh ta hiếm khi đồng ý với Tóc Vàng: ‘‘Uổng công tôi còn nghĩ nó có nỗi khổ riêng, để tôi nghĩ xem, mục đích của cụ Phúc chắc là ——"
"Ngu." Tứ Gia khinh khỉnh cười một tiếng: ‘‘Đừng có ảo tưởng quá. Tao sống quá nửa đời người rồi, chỉ thấy quỷ chơi người thôi, chứ chưa thấy quỷ nào đi so đo với người cả."
Giả Húc nuốt nửa câu sau vào bụng, không dám nói tiếp.
"Các vị cứ tự nhiên, muốn làm gì thì làm."
Thấy mọi người đã buộc xong xác, Cụ Phúc lảo đảo cái thân hình quái dị về chỗ cũ: ‘‘Tốt —— chào hỏi xong rồi, quà cũng nhận rồi, tiếp tục thôi ——"
Trên sân khấu, bốn cái xác lại bắt đầu ê a hát.
"Nhìn hắn lấy hai tay, kết cục thế nào mới hay?"
"Nhìn hắn chia hai cẳng, chết kiểu gì mới khéo?"
"Nhìn hắn lấy tam tiêu, kết cục thế nào mới diệu?"
"Nhìn hắn được đầu não, báo ứng chỉ có nhiều thêm..."
Không biết từ lúc nào, bốn chiếc ghế bành không còn hướng xuống dưới nữa, mà xoay về phía đoàn người.
"Tôi hát bạn nghe đôi bên tương trợ, trước hại người sau hại quỷ chỉ còn đường chết ——"
"Gϊếŧ người làm bậy không phải không báo, hỏi trời hỏi đất thời cơ chưa tới ——"
"Nếu cái cụ Phúc bảo "Muốn làm gì thì làm", hay là chúng ta chuồn lẹ thôi. Nghe nữa chắc não tôi đóng băng luôn quá." Giả Húc xoa xoa da gà trên tay.
Mai Lam bịt chặt tai, gật đầu lia lịa, trông cô như sắp ngất đến nơi. Bên cạnh cô, cậu thiếu niên u ám ôm chặt hai tay trước ngực, hình như vừa mới nôn xong.
"Đừng manh động, để tao xem sao."
Tứ Gia cậy mình cao lớn, đảo mắt nhìn một vòng quanh đền thờ. Đâu đâu cũng là đèn l*иg đỏ ma quái, nhìn mãi không thấy điểm cuối.
"... Mẹ kiếp, quỷ nhập tràng!" Gã nghiến răng nghiến lợi.
Phương Hưu đã hiểu ra, thảo nào cụ Phúc lại nói "Cứ lấy ‘‘Ách’’ đi", ‘‘Đi lại tự do".
Cũng như mẹ bảo bạn, hôm nay học tám tiếng, làm việc nhà tám tiếng, ngủ đủ tám tiếng rồi thì thích chơi game gì thì chơi.
Cụ Phúc cho họ đeo cái GPS xác chết bốc mùi mang nhãn hiệu anh Sẹo, lại còn bày ra cái trận đồ này, đám quỷ dại gì mà đâm đầu vào "Đối đầu" với họ. Cầm đi, cứ cầm thoải mái, không mang đi được thì chúng nó chịu.
"Xong rồi." Mặt Mai Lam trắng bệch: ‘‘Bảy ngày bảy đêm, đây là cái lò mổ... Đừng nói là ‘‘Ách’’, đến điều cấm kỵ thứ ba mình còn không biết, chúng ta chết kẹt ở đây mất..."
Sắc mặt Giả Húc biến đổi, hình như anh ta không biết phải an ủi cô thế nào.
Phương Hưu hiểu, dù sao lễ tế không phải game kinh dị, chưa chắc đã có cách phá đảo. Cứ cho là game đi, thì họ đã đặt một chân vào cái kết bad ending rồi.
Phương Hưu: "Đến đây rồi, hay là chọn bừa một hướng đi thử xem sao, nói chung là đừng tách ra."
Tóc Vàng phấn chấn lên một chút: "Có lý à?"
Phương Hưu: "... Trong phim kinh dị cứ tách nhau ra là chết sớm đấy?"
Tóc Vàng bẻ tay răng rắc, may mà cuối cùng không đánh ai.
"Đi thử hướng đông trước."
Tứ Gia vẫn chưa từ bỏ ý định, lại đảo mắt nhìn một vòng, thở hắt ra: ‘‘Đã dùng đến quỷ nhập tràng thì ít nhất chứng tỏ ‘‘Ách’’ không nằm trong phạm vi quỷ nhập tràng."
Một tin tốt chẳng mấy hay ho, mọi người ủ rũ lắng nghe.
"Đi thôi." Phương Hưu nắm lấy tay áo Bạch Song Ảnh.
Bạch Song Ảnh nghiêng đầu: "Không phải cậu không thích hội làng sao?"
"Lúc nãy tôi nói dối đấy."
Dưới ánh đèn l*иg, Phương Hưu ghé sát lại, hơi thở nóng hổi của người sống phả vào tai Bạch Song Ảnh.
"... Hội làng vui nhất mà." Phương Hưu thì thầm: ‘‘Cùng đi chơi nhé."