Chương 16: Thần Vô Tướng (13)

Đội kèn của cụ Phúc lại xuất hiện, lần này chúng đến riêng lẻ. Chỉ nghe thấy tiếng kèn vang lên ngoài sân, điệu hát du dương lượn lờ.

"Thần giáng từ núi Ngôi—— Khách đến theo mưa khổ ——"

"Khách lạ không thường có—— Vào làng tự quay về ——"

"Hôm nay đón khách vui—— Ngày mai tiễn khách sầu——"

"Thương thay những khách bị mắc kẹt đang chiến đấu—— Chúng ta chỉ thêm sầu đau——"

Đám đồng nam đồng nữ đầu to chậm rãi bước vào sân, chiếc đầu chụp ngoại cỡ nở nụ cười tươi rói, màu vẽ loang lổ.

Mỗi đứa ôm bốn tấm thiệp mời giấy đỏ, vừa vặn tương ứng với tám người trong sân, không thừa không thiếu.

"Đền thờ xây xong, hội làng sắp đến rồi đây——"

"Đêm xuống, trưởng làng có lời mời——"

Chúng cất giọng the thé rao lên.

Đến rồi, Phương Hưu chỉnh lại quần áo. Chiếc áo phông đỏ của anh đã bị máu và thuốc nhuộm ướt đẫm, trông có hơi chật vật.

Nghe thấy tiếng động, Tứ Gia trang bị đầy đủ vũ trang bước ra.

Chỉ thấy tay phải gã cầm xích câu hồn, tay trái cầm kiếm gỗ đào, tay phải đeo một chiếc bao cổ tay kiểu cổ. Trên cổ Tứ Gia đeo tận năm chiếc ngọc Phật, dùng chỉ đỏ quấn thành một hàng, bên hông còn treo một chiếc hồ lô bằng đồng.

Ngay cả con dao găm của gã gầy gã cũng không tha, để cùng với hồ lô đồng.

Phương Hưu im lặng. Cảnh tượng này chẳng khác nào người chơi mới đυ.ng phải dân nạp tiền, số lượng đạo cụ của Tứ Gia còn nhiều hơn cả số người của bọn họ, mà đó mới chỉ là những thứ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.

... Điều thú vị là trong số đó không có pháp khí của Mạch Tử.

Tứ Gia đi đến trước mặt đám tà ma kia, đưa tay đòi thiệp mời. Đám đồng nam đồng nữ kia cười khanh khách, chỉ đưa cho Tứ Gia một tấm, còn lại thì ôm khư khư.

Tứ Gia thầm chửi một câu rồi quay người đi mở l*иg sắt.

"Ra đây lấy thiệp mời hết đi." Gã bực bội nói.

Thành Tùng Vân run rẩy: "Nhất định phải lấy sao? Có chuyện gì không hay xảy ra à..."

Chị còn chưa nói hết câu thì đã bị một luồng sức mạnh vô hình đánh bay, đập mạnh vào hàng rào gỗ.

Tứ Gia thu tay trái về, vung vẩy chiếc hộ tí: "Còn ai lải nhải nữa không?"

Phương Hưu giơ tay.

Tứ Gia làm ngơ, Phương Hưu tiếp tục giơ tay.

Tứ Gia: "..."

Tứ Gia: "... Có gì thì nói nhanh."

"Kiếm đồng tiền của tôi bị lấy đi rồi, có thể trả lại cho tôi không?" Phương Hưu khẽ nói.

"Mày nên làm gì thì cứ làm đi, cầm thứ rác rưởi đó cũng vô dụng thôi." Tứ Gia đáp.

"Vậy chúng tôi nên làm gì?" Phương Hưu chớp mắt.

Tứ Gia trừng mắt nhìn anh: "Không hiểu tiếng người à? Mau ra lấy thiệp mời hết cho tao."

Nói đến đây, gã dường như đã bỏ cuộc, bực bội vò đầu: "Được rồi, tao nói thêm vài câu nữa thôi... Cụ Phúc kia dám mạo danh thần thì chắc chắn là đại sát tinh, đừng có dại dột mà đi chịu chết."

Tóc Vàng không nhịn được: "Nghe nó có vẻ cũng nói lý đấy chứ."

"Tà ma biết nói tiếng người, không phải quỷ nhỏ chuyên dụ dỗ người thì chỉ có đại sát tinh thôi."

Tứ Gia chế giễu: "Lời người chỉ là công cụ đối với chúng. Tà ma chẳng có thứ gì tốt đẹp cả, mày muốn đi nói lý với chúng thì chẳng thà đi đầu thai ngay còn hơn."

Phương Hưu: "..." Đúng là "Chẳng có thứ gì tốt đẹp" mà lại được nói ra từ miệng anh thì nghe hơi kỳ.

Anh đỡ Thành Tùng Vân đang rêи ɾỉ dậy: "Chị Thành, chị có sao không?"

Thành Tùng Vân gật đầu, cố gắng đứng lên: "Không cần khách sáo vậy đâu, con gái tôi cũng trạc tuổi cậu đấy, cứ gọi tôi là dì được rồi."

"Mẹ tôi bảo rằng cứ ai trẻ hơn bà mà lớn tuổi hơn tôi thì tôi đều phải gọi là chị." Phương Hưu nói nhỏ: ‘‘Trông chị Thành chưa đến năm mươi đâu, tôi hai mươi tám rồi đấy."

Thành Tùng Vân thả lỏng hơn một chút: "Mẹ cậu đâu?"

"Năm mươi mốt tuổi." Phương Hưu đáp: ‘‘Nếu bà ấy còn sống."

Thành Tùng Vân khựng lại, chị mím môi: "... Cậu cứ gọi tôi là chị Thành đi."

"Vâng."

"Đừng có lảm nhảm nữa!" Tứ Gia quát: ‘‘Mau ra lấy thiệp mời đi!"

Thành Tùng Vân hạ giọng: "Cậu Phương này, tôi thấy cái thiệp mời kia không phải thứ tốt lành gì đâu..."

"Tôi biết, nhưng chắc chắn cụ Phúc có thông tin mà chúng ta muốn." Phương Hưu đáp bằng giọng thì thầm.

Sau hai ngày trời, bọn họ đã rà soát gần hết những nơi có thể đi ở làng Núi Ngôi rồi.

Nhà dân bỏ hoang thì cái nào cũng như cái nào, bên trong chỉ còn lại vài món đồ cũ nát. Điều thú vị là ngoài những tờ báo cổ dán tường ra thì bọn họ không tìm thấy bất kỳ tờ báo nào gần đây, chứ đừng nói đến nhật ký hay những thứ tương tự.

Mọi thứ đều "Sạch sẽ" một cách bất thường, cứ như là đã được ai đó dọn dẹp kỹ càng vậy.

Phương Hưu có thu hoạch được chút ít ở nghĩa địa nhưng vẫn chưa tìm được nhiều manh mối về pho tượng kỳ quái kia.

... Điều này có nghĩa là cuộc điều tra tiếp theo không thể tránh khỏi việc phải đối mặt với tà ma.

Phương Hưu vừa định nói mấy lời ngon ngọt thì Thành Tùng Vân đã tự nghĩ thông suốt: "Haizz, tôi hiểu mà, đôi khi vẫn phải mạo hiểm thôi."

Chị vừa dứt lời thì lại có một đợt xung kích nữa ập đến, lần này Phương Hưu và Thành Tùng Vân cùng nhau đập vào hàng rào gỗ. Thành Tùng Vân thì không sao nhưng Phương Hưu lại phun máu.

Tứ Gia: "Mẹ kiếp, tao đã bảo là mau ra đây rồi cơ mà, bị điếc hết à?"

Bạch Song Ảnh đứng xem toàn bộ quá trình: "..."

Phiền phức thật, thảo dược của hắn dùng hết rồi.

Thật ra ngay từ khi đám đồng nam đồng nữ bước vào cửa thì Bạch Song Ảnh đã rơi vào trầm tư:

Người đến không có ý tốt, nếu sau này thật sự phải tử chiến thì hắn phải làm sao đây?

Bạch Song Ảnh vốn chỉ định ứng phó qua loa cho xong chuyện. Giúp chút chuyện nhỏ thì còn được, nếu Phương Hưu mà sắp chết đến nơi thì hắn tuyệt đối sẽ không mạo hiểm để lộ thân phận mà ra tay.

Nếu Phương Hưu chết thì hắn đúng là sẽ bị tổn hại tu vi nhưng so với việc bị bại lộ hoàn toàn thì cái giá này vẫn có thể chấp nhận được.

Nhưng có lẽ là do hắn đã kìm nén quá lâu, việc xem tế lễ đúng là rất thú vị, lại còn có cả sinh hồn để ăn nữa... Nếu không bị bại lộ thì hắn có thể dốc thêm vài phần sức lực được không?

Dù Phương Hưu có chết thì cũng phải đợi hắn chơi chán rồi mới được chết.

Phương Hưu bên kia lau miệng xong thì lại kéo tay áo Bạch Song Ảnh.

"Lát nữa anh đi sau lưng tôi. Cụ Phúc kia là đại sát tinh, rất hung dữ, Tứ Gia không cần phải nói dối đâu."

Bạch Song Ảnh khẽ nhíu mày: "Tôi nghe thấy rồi."

Đại sát tinh gì chứ. Nếu không bị Địa Phủ trói buộc thì cụ Phúc còn chưa đủ để hắn nhét kẽ răng.

Phương Hưu chợt nhận ra: "À, anh cũng biết nói tiếng người à... Dù Tứ Gia có nói anh là "Quỷ nhỏ chuyên dụ dỗ người" thì anh cũng đừng để bụng, không có chuyện đó đâu."

Vẻ mặt của Bạch Song Ảnh dần biến mất: "..."

... Dốc thêm sức á? Thôi hắn cứ đứng ngoài quan sát vậy.

Vài phút sau, ngay cả cổ áo của gã điên cũng bị nhét thiệp mời. Tứ Gia dùng xích móc hồn để dắt gã điên, còn những người khác thì được tự do hành động.

Nói là tự do hành động nhưng thật ra cả đám người bị đội kèn Xô-na bao vây, tốc độ di chuyển cũng không thể tự quyết định. Tiếng kèn Xô-na thổi inh ỏi bên tai mọi người, những âm thanh tà dị lọt vào tai khiến ngũ tạng lục phủ của ai nấy đều khó chịu như bị kim châm.

Phương Hưu thử bắt chuyện với chúng, hỏi "Thần giáng từ Núi Ngôi" là điển tích gì nhưng bọn chúng hoàn toàn làm ngơ anh. Cuối cùng vẫn là Bạch Song Ảnh thấy phiền nên đã ngăn anh lại.

"Đừng hỏi nữa." Bạch Song Ảnh nói: ‘‘Chúng nó chỉ bắt chước giọng nói của con người, không hiểu mình đang hát gì, càng không hiểu cậu đang nói gì."

Phương Hưu lập tức có nhận thức mới về trình độ văn hóa của tà ma.

"Có thể nói tiếng người" và "Biết nói tiếng người" vẫn rất khác nhau.

"Anh biết nói tiếng người, thật tốt." Phương Hưu cảm thán: ‘‘Nếu không hai ta chỉ có thể giao lưu bằng cách nhập vào thân, tôi mời anh ăn cơm cũng không biết có hợp khẩu vị của anh không, chuyện cười của con người anh cũng nghe không hiểu..."

Bạch Song Ảnh: "... Đôi khi tôi nghĩ, thật ra là cậu không biết nói tiếng người."

Phương Hưu: "Anh xem, anh cũng biết kể chuyện cười của con người rồi kìa."

Bạch Song Ảnh im lặng.

Phương Hưu cong khóe miệng, cúi đầu xem tấm thiệp mời đỏ rực. Thiệp mời hình vuông, chính giữa dán chữ "Phúc" ngược màu trắng, bốn bên viết bốn hàng chữ vàng ngay ngắn:

[Chớ làm điều ác, trời giáng điềm lành, phúc trạch lan xa]

[Siêng làm việc thiện, mưa tưới vạn vật, tình nghĩa đậm sâu.]

[Lấy hòa làm quý, âm dương tương trợ tai họa tự giải]

[Muốn nhanh lại không đạt, một lòng cố chấp nghịch lại quỷ thần.]

Hai vế trái phải đối nhau, rõ ràng là câu đối đền thờ. Hai vế trên dưới mới thêm vào không được chỉnh chu, nhưng ý khuyên nhủ lại rất rõ ràng.

Phương Hưu nhìn chằm chằm hai câu đối, nụ cười trên môi dần tắt.

...

Đây là đêm thứ hai mọi người đến làng Núi Ngôi, cũng là ngày thứ hai mưa liên miên.

Mưa khiến đêm tối tăm hơn, làng Núi Ngôi như bị dòng sông bóng tối nuốt chửng, chỉ có một mảng lửa đỏ rực gần đền thờ.

Đền thờ đã trở lại như cũ, cửa mở rộng, để lộ tượng thần mới bên trong.

Lần này tượng thần có bốn tay bốn chân, tay chân vẫn lộn xộn, giống như con nhện bị đập bẹp.

Nó vẫn có ba đầu, mặt vẫn trắng bệch, môi tô đỏ chót. Màu đỏ chưa khô, từ từ chảy xuống cằm tượng thần, tạo cảm giác ghê rợn.

Hai bên bàn, nến đỏ lập lòe, ngoài cửa treo đầy đèn l*иg đỏ thẫm. Đèn l*иg rung bần bật trong mưa, như những trái tim đang đập.

Lần này "hội làng" lớn hơn lần trước rất nhiều, các gian hàng trải dài vô tận, tạo thành một mê cung. Đối diện đền thờ, một sân khấu lộng lẫy dựng lên, ánh đèn cam đỏ gần như soi sáng nửa bầu trời.

Khán giả ngồi chật kín trước sân khấu, cụ Phúc cao gầy ngồi chính giữa, nổi bật giữa đám đông.

Đội kèn Xô-na đẩy mọi người về phía sân khấu, đến gần thì tiếng hát trên đài át cả tiếng kèn.

"Mắt thấy nàng khổ tâm dày vò, dẫn đến đau lòng như cắt."

"Mắt thấy hắn chỉ cầu tự bảo vệ mình, dẫn đến thịt thối rữa."

"Mắt thấy nàng kinh hoàng chạy trốn, dẫn đến dầu sôi lửa bỏng."

"Mắt thấy hắn gào khóc thảm thiết, dẫn đến lụa trắng thắt cổ."

"Khách như chủ, chủ như khách, tựa như hư cấu, quỷ như thần, thần như quỷ, cương thường đảo điên——"

"Không rõ, đoán không ra, không thể trả lời, chim trong l*иg, ra không được vào không xong ——."

Tiếng hát bi thương, ai oán, như muốn chui vào tai người. Khi nhìn rõ những người hát trên sân khấu, Tóc Vàng và Mai Lam cùng nhau hét lên.

Đó là bốn cái xác chết, bốn cái xác quen thuộc. Chúng mặc trang phục biểu diễn màu đỏ, ngực đeo hoa đỏ, ngồi gục trên ghế.

Da của Mạch Tử tái mét, toàn thân trương phình, miệng mũi đã có dòi bò. Xác của lão Miên thì chỉ là một đống thịt bọc trong vải đỏ, nước thối thấm ướt cả lụa. Xác của người phụ nữ nhát gan chỉ còn trơ bộ xương trắng, trên xương vẫn còn vết cháy.

Cuối cùng là xác của Bác Sĩ.

Rõ ràng khi họ rời đi, cái xác đó vẫn còn treo trên cây.

Áo blouse trắng của Bác Sĩ đã đổi thành áo màu đỏ, cái cổ bị đứt lìa, gục sang một bên. Miệng gã không cử động, nhưng những lời hát the thé vẫn tự động phát ra.

"Không rõ, đoán không ra, không thể trả lời, chim trong l*иg, ra không được vào không xong—— "

"Không rõ, đoán không ra, không thể trả lời, chim trong l*иg, ra không được vào không xong ——"

"Hay!"

Cụ Phúc đứng dậy một mình, vỗ tay: "Hát hay lắm!"

Những bóng người khác cũng đứng lên bắt chước: "Hát hay —— Hát hay lắm —— "

Ngay sau đó, chúng đồng loạt quay đầu, nhìn về phía Phương Hưu và mọi người.