Chương 15: Thần Vô Tướng (12)

"Shhhh... mát quá."

Phương Hưu nằm trên đệm, hít sâu một hơi.

Dưới đáy l*иg sắt có thêm mấy tấm chăn mỏng, trên đỉnh l*иg cũng được che chắn bằng chiếu để tránh mưa. Đồ ăn thức uống gần như đã bị mọi người ăn sạch, chỉ còn lại mấy cái vỏ lon và xương.

Bên cạnh Phương Hưu, Bạch Song Ảnh vẻ mặt lạnh tanh bôi thuốc. Hắn nghiền nát thảo dược thành bùn, dùng ngón trỏ và ngón giữa lấy thuốc rồi bôi lên vết răng cắn và vết thương hở.

À, còn cả những vết bầm tím nữa.

... Hắn chỉ rời đi có một lát thôi mà Phương Hưu đã bị đánh rồi!

Nhìn dấu vết, có vẻ như ai đó đã đạp mạnh vào bụng anh.

Bạch Song Ảnh thầm nghĩ, đúng là thân thể con người yếu đuối, chỉ một cái chớp mắt là có thể chết ngay được. Nghĩ đoạn, hắn hơi dùng sức ở đầu ngón tay.

Phương Hưu run rẩy, vờ ho khan một tiếng: "Đừng giận mà, mọi chuyện là thế này..."

Chuyện xảy ra không lâu trước đó.

Sau khi cười đểu, Phương Hưu mất ba đến năm phút để tìm hiểu tình hình rồi dẫn đầu đi vào phòng trong.

Tứ Gia nổi trận lôi đình khi biết anh Sẹo và Bác Sĩ đều đã chết. Kẻ báo tin như Phương Hưu đương nhiên không có kết cục tốt đẹp, anh bị Tứ Gia đạp một phát từ phòng khách ra đến sân, phun máu ngay tại chỗ.

Tứ Gia lập tức đi theo ra sân. Gã cao gần hai mét, đôi mắt lộ nhiều lòng trắng dã, tạo cảm giác áp bức chẳng khác nào gấu chó. May là hắn vẫn còn lý trí, chỉ lạnh lùng nhìn chằm chằm Giả Húc.

"Giải thích." Gã cộc lốc nói.

Thấy Phương Hưu nằm trên đất không dậy nổi, Giả Húc đành phải đứng ra:

"Chúng tôi muốn hợp tác với anh!" Anh ta nói lớn.

Trên đường đi, Phương Hưu đã nghiêm túc đề cập đến chuyện này.

Bác Sĩ có trạng thái rất tệ, có lẽ sẽ gây ra chuyện. Nếu Tứ Gia và Bác Sĩ đều ổn thì bọn họ sẽ giả làm người mới sợ vỡ mật, còn nếu chỉ có Tứ Gia ổn thì bọn họ sẽ đi theo con đường "Người mới có chút tác dụng".

Giả Húc nhớ lại những lời Phương Hưu đã dạy: "Chiều nay bọn tôi đã đến nghĩa địa, anh Sẹo vô tình phạm phải điều cấm kỵ, bị tà ma bao vây... Hai bọn tôi suýt chút nữa đã chết ở đó, vất vả lắm mới trốn thoát được."

Đều là sự thật, chỉ là lược bỏ một vài chi tiết nhỏ.

Tứ Gia vẫn giữ vẻ mặt giận dữ. Gã khoanh tay trước ngực, không nói một lời.

"Đây là xích và mảnh vỡ ngọc Phật, trả lại cho ông."

Giả Húc ưỡn ngực, cố gắng tỏ ra bình tĩnh: "Bọn tôi mới tham gia tế lễ lần đầu, không hiểu gì cả. Nếu đối đầu với ông thì chắc chắn sẽ mất mạng đồng đội, hoàn toàn không đáng."

"Bọn tôi cần người có kinh nghiệm giúp đỡ, một mình ông cũng bất tiện. Giờ ăn uống không thành vấn đề, mọi người không cần phải sống chết với nhau."

Nói xong, Giả Húc kể chi tiết chuyện gặp gỡ cụ Phúc.

Tứ Gia trầm ổn hơn bọn họ tưởng. Nghe xong, gã càng nhíu chặt mày rồi lại từ từ thả lỏng.

Giả Húc thừa cơ nói tiếp: "Bọn tôi đã đoán ra điều cấm kỵ thứ hai. Nếu lần này cũng có ba điều cấm kỵ thì chỉ còn lại một điều..."

Cuối cùng, Tứ Gia cười khẩy: "Được thôi, hai người biết đường quay về, coi như còn có chút đầu óc."

Gã huýt sáo một tiếng, sợi xích móc hồn như rắn trườn khỏi tay Giả Húc, tự quấn lên cánh tay Tứ Gia.

"Hợp tác thì được, nhưng người vẫn phải bị giam." Tứ Gia chỉ Giả Húc: "Mày, vào đây nói chi tiết."

Giả Húc đổ mồ hôi lạnh cả sống lưng.

Sợi xích kéo người đi chẳng tốn chút sức nào, hoàn toàn bỏ qua sự khác biệt về thể chất. Ngay khoảnh khắc trước đó, anh ta vẫn còn ôm chút hy vọng, nghĩ xem có thể đánh lén hay không.

Phương Hưu nói không sai, Tứ Gia dám đưa xích cho đàn em thì ắt có lý do của gã. Thứ này vậy mà nhận chủ, nếu anh ta thật sự ra tay thì sẽ bị điều khiển ngược ngay lập tức.

Giả Húc hít sâu một hơi rồi đi theo Tứ Gia vào phòng.

...

"Anh ta đã nói điều cấm kỵ thứ hai cho Tứ Gia?" Bạch Song Ảnh dừng tay.

"Ừm..." Phương Hưu vươn vai: "Dù sao thì đối phương cũng đã nghiên cứu gần xong rồi, chi bằng lấy ra làm quân bài mặc cả."

Bạch Song Ảnh im lặng một lát: "Tứ Gia đó... không phải người tốt."

Trên mặt hắn viết rõ ràng là "Anh vừa bị hắn đá bay xa mười dặm đấy".

Phương Hưu bật cười: "Yên tâm đi, vẫn còn một điều cấm kỵ nữa chưa tìm ra. Tứ Gia giờ đang đơn độc, chắc chắn sẽ "’Hợp tác’" với chúng ta."

"Anh đã biết nhìn người thì hà cớ gì phải cố tình chịu đòn?" Bạch Song Ảnh khó hiểu.

Phương Hưu liếʍ vết máu trên khóe miệng: "Như vậy chẳng phải Giả Húc càng giống trùm hơn sao, Tứ Gia sẽ không quá đề phòng tôi."

Thật kỳ lạ, Bạch Song Ảnh rõ ràng là lệ quỷ nhưng động tác bôi thuốc lại vô cùng nhẹ nhàng. Tà áo trắng như tuyết phất phơ theo từng cử động của hắn, nhẹ nhàng lay động như sương núi.

Bạch Song Ảnh ngồi xuống bên cạnh Phương Hưu. Mái tóc đen như thác đổ, uốn lượn trên lưng anh. Một sợi tóc xõa xuống trước mắt, Phương Hưu không nhịn được sờ vào, xúc cảm y hệt như tơ lụa.

Những sợi tóc này lạnh như băng đầu ngón tay Bạch Song Ảnh. Chúng trượt trên vết thương rát bỏng của anh, dễ chịu đến mức anh sắp chẳng còn sức để suy nghĩ nữa.

"Tôi có cảm giác mình như Trụ Vương vậy." Phương Hưu cảm khái.

"... Tôi không phải hồ ly."

Hiếm khi Bạch Song Ảnh bắt kịp được câu đùa, hắn lập tức mạnh tay hơn.

Phương Hưu đau đến giật mình, sau đó gồng mặt lên: "Trẫm biết, ái phi là diễm quỷ biến thành."

Bạch Song Ảnh: "..."

Nể tình đã được ăn no uống đủ, hắn tạm thời kìm nén ác ý.

Bạch Song Ảnh cụp mắt xuống, nhẹ nhàng vuốt ve tấm lưng trần của Phương Hưu. Da thịt anh khá gầy, xương bả vai nhô lên hơi cứng. Da Phương Hưu vốn đã trắng bệch, nay lại thêm những vết thương đỏ như máu, trông vô cùng kinh hãi.

... Quá gầy yếu, nhìn thật sự không vừa mắt chút nào.

"Ra là anh cũng biết đau." Bạch Song Ảnh vừa bôi thuốc vừa dùng ngón tay miết lên từng vết thương.

"Tôi không chỉ rất sợ đau mà còn sợ phiền phức, sợ khổ, sợ cô đơn, đặc biệt là sợ chết." Phương Hưu thành thật nói.

Bạch Song Ảnh cũng thành thật đáp lời: "Chưa đến đêm đâu, đừng có nằm mơ giữa ban ngày nữa."

Phương Hưu lại cười. Anh nghiêng đầu, đôi mắt đen láy như hai viên mã não, ánh lên vẻ rạng rỡ.

"Thật đó." Anh nói: ‘‘Tôi chưa từng nói với ai chuyện này đâu, đây là bí mật nhỏ giữa bạn bè... Ái da!"

Bạch Song Ảnh cuối cùng vẫn không nhịn được mà mạnh tay hơn.

Phương Hưu giãy nảy lên như cá: "Nhẹ thôi! Đại ca tha cho tôi đi, hôm nào tôi mời anh ăn thịt Tứ Gia, được không?"

Trong căn nhà nhỏ.

Tứ Gia hoàn toàn không biết mình đã lọt vào thực đơn của người khác, nếu không thì tâm trạng của gã còn tệ hơn nữa.

Gã hiểu tế lễ vô tình, nhưng chỉ trong một ngày mà mất hai đàn em thì tổn thất vẫn là quá lớn. Đây là lần thứ năm gã tham gia tế lễ, có nghĩa là ba lần sau gã phải tự mình tham gia.

Chỉ nghĩ đến chuyện này thôi là da đầu Tứ Gia đã tê rần. Nếu không phải vẫn còn cần đám người mới kia thì gã đã hận không thể gϊếŧ sạch bọn chúng để trút giận.

Bác Sĩ thì không nói làm gì, tinh thần của gã vốn không ổn định. Thân thể gã bị biến dị, suy sụp tự sát cũng là điều dễ hiểu.

Nhưng anh Sẹo thì không dễ chết như vậy.

Khi còn ở dương gian, anh Sẹo đã là đàn em của gã, dù sao thì trên tay cũng đã dính vài mạng người. Gã nắm rõ tính cách của anh Sẹo, đã trải qua bốn lần tế lễ rồi thì người đó sẽ không ngu đến mức tùy tiện phạm phải điều cấm kỵ.

Điểm yếu duy nhất của anh Sẹo là tính tình kiêu ngạo, có lẽ đã lơ là cảnh giác với người mới.

Nhưng biết là vậy thì sao? Đây chính là dương mưu.

Dù anh Sẹo chết như thế nào thì gã đã thành kẻ cô độc là sự thật. Dù gã có mạnh đến đâu thì cũng khó có thể vừa trông nom nhiều người như vậy, vừa phải ứng phó với tà ma trong thôn, lại vừa phải phân tâm điều tra điều cấm kỵ thứ ba.

"Mẹ kiếp."

Tứ Gia tức giận đá mạnh vào chiếc bàn, khiến nó vỡ tan tành.

Gã chỉ có thể hợp tác với đám người kia.

Thôi vậy, gã quản lý được anh Sẹo và Bác Sĩ thì cũng sẽ quản lý được đám gà mờ kia. Chỉ cần cẩn thận đề phòng hai thằng đàn ông kia là được, nhất là thằng Giả Húc, mày rậm mắt to, thân thể khỏe mạnh, khí thế cũng ra gì phết.

Cùng lúc đó, Giả Húc đang thở dài trong l*иg.

Anh ta thở dài quá lớn tiếng khiến Phương Hưu không nhịn được phải quay đầu lại nhìn. Đúng là một ngày dài đằng đẵng, vất vả cho vị "Trụ cột tinh thần" này rồi.

Đối với Tứ Gia thì Giả Húc đã thuận lợi bàn chuyện hợp tác thành công.

Còn đối với đồng đội... Phương Hưu vừa cười đểu một tiếng thì còn chưa kịp giải thích, Giả Húc đã chủ động lấp liếʍ bằng lý do "Phương Hưu sợ hãi đến mức rối loạn cảm xúc".

Chẳng hiểu sao Giả Húc lại căng thẳng như vậy, giờ bọn họ đâu phải là kẻ thù.

Sau khi hợp tác thành công, Thành Tùng Vân đã kể cho hai người bọn họ nghe về kế hoạch vượt ngục trước đó, bao gồm cả năng lực của từng người. Giả Húc và Phương Hưu cũng thành thật chia sẻ kinh nghiệm và năng lực, chỉ là Phương Hưu đã thay đổi một chút cách diễn đạt.

Khó mà giải thích được "Ô nhiễm nhân quả" nên chẳng thà nói là "Ẩn giấu hành tung".

Tuy năng lực của Bạch Song Ảnh có chút sát thương nhưng việc biến người thành cây có vẻ hơi màu mè và có nhiều hạn chế. Chẳng thà để Tóc Vàng đấm thẳng vào mặt, trực tiếp khiến ai cũng như ai, hạ gục được một người thì coi như gỡ gạc.

Xét về tính thực dụng thì "Lặn dưới mặt nước" của Mai Lam và "Khiên Oán Quỷ" của Thành Tùng Vân còn mạnh hơn, việc chúng có hạn chế về điều kiện đánh đổi cũng là điều dễ hiểu.

Còn "Biến thân" của Giả Húc thì cùng với "Tăng cường thể chất" của Tóc Vàng và "Quỷ thám tử" của thiếu niên u ám thuộc cùng một loại. Chúng đơn giản, thô bạo và không cần điều kiện đánh đổi.

Nói đi cũng phải nói lại, Bạch Song Ảnh cũng đâu có yêu cầu điều kiện gì... Họa Bì của Giả Húc sợ Bạch Song Ảnh như vậy, có lẽ là vì năng lực của Họa Bì cũng rất yếu?

Giả Húc thở dài thườn thượt như vậy, có lẽ là đã nhận ra điều này.

Phương Hưu bôi thuốc xong thì từ từ thoát khỏi trạng thái ẩn thân.

Nghĩ đến kỹ năng của con quỷ nhà mình còn chưa đạt đến mức phải đóng thuế, anh không khỏi vỗ vai Bạch Song Ảnh để an ủi, khiến trên mặt hắn chậm rãi xuất hiện một dấu chấm hỏi.

Sau khi trao đổi thông tin về kỹ năng, Tóc Vàng với tư cách là người gây sát thương chủ lực duy nhất, tỏ ra vô cùng đắc ý.

Anh ta liếc nhìn Phương Hưu: "Trừ anh ra thì năng lực của mọi người đều phù hợp với quỷ. Sao diễm quỷ lại đi chơi trò ẩn thân vậy? Nó không nên dùng "’Mỹ nhân kế"’ à?"

Phương Hưu kinh ngạc: "Quỷ nhà tôi đẹp trai thế này thì cần gì phải dùng mỹ nhân kế?"

Tóc Vàng: "?" Ông bạn à, anh nói cũng có lý đấy, nhưng nghe kỳ quặc vãi.

Phương Hưu: "Với lại dẫn người đi ẩn thân rất hợp lý mà. Dụ dỗ được con người rồi thì chẳng lẽ chúng định lôi nhau đi thuê phòng bằng chứng minh thư à?"

Tóc Vàng ngẫm nghĩ một hồi vẫn thấy có gì đó sai sai: "... Ông anh à, anh triệu hồi một thằng diễm quỷ, không lẽ anh thích đàn ông hả?"

Anh ta vừa nói vừa lùi lại, miệng chậc lưỡi liên tục.

Đột nhiên nghe thấy câu hỏi này, Phương Hưu có hơi ngớ người nhưng rất nhanh anh đã tươi cười trở lại: "Tôi chưa từng nghĩ đến chuyện này. Nhưng cậu cứ yên tâm, dù tôi có thích đàn ông hay phụ nữ thì tôi đảm bảo sẽ không thích cậu đâu."

Tóc Vàng: "..."

Anh ta đơ người tại chỗ, không biết nên trả lời "Vậy thì tốt quá" hay là "Cút xéo đi" nữa.

Một đám tà ma đã giúp anh ta giải vây.