Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Đừng Sợ, Chúng Tôi Cũng Chẳng Phải Người Tốt Gì Đâu

Chương 13: Thần Vô Tướng (10)

« Chương TrướcChương Tiếp »
Giả Húc nhìn Bạch Song Ảnh, ngơ ngác mất khoảng mười giây.

Ủa, lệ quỷ của Phương Hưu vốn đã ở đây sao?

Anh ta vốn có ấn tượng rất sâu với Bạch Song Ảnh, vậy mà suốt cả buổi sáng lại hoàn toàn không chú ý đến sự tồn tại của diễm quỷ này, cũng không nghĩ đến việc hỏi Phương Hưu xem Bạch Song Ảnh đã đi đâu. Mãi đến khi thấy hai người họ nói chuyện với nhau, Giả Húc mới giật mình phát hiện có gì đó không đúng.

Đáng sợ thật đấy. May mà Phương Hưu là đồng đội của anh ta.

Lúc này, Phương Hưu đang kéo cả người đầy máu của anh Sẹo, thẳng bước về phía nghĩa địa. Dáng đi của anh thảnh thơi như đang kéo vali du lịch ra ga tàu.

Dưới cơn mưa xối xả, phía sau anh Sẹo để lại một vệt máu dài nhợt nhạt trên mặt đất.

“Chuyện này không ổn chút nào…” Giả Húc nuốt nước bọt, lẩm bẩm: “Có dây xích, có cả ngọc Phật, hay chúng ta quay lại cứu mọi người đi, không cần phải liều mạng kiểu này…”

Phương Hưu quay đầu lại: “Tứ Gia dám giao dây xích cho thuộc hạ, chắc chắn có cách khống chế nó. Có khả năng sợi dây này nghe lời gã, giống như con dao của Khỉ Gầy vậy.”

“Khỉ Gầy?” Giả Húc ngơ ngác: “Không phải là Bác Sĩ ném dao sao?”

“À, chỉ là biệt danh thôi, vị Bác Sĩ đó gầy trơ xương.” Phương Hưu tiện miệng đáp: “Còn ngọc Phật, chúng ta không biết nó có cách dùng riêng gì không, cũng không biết bên trong chứa bao nhiêu mạng. Tạm thời đừng đυ.ng đến.”

“Nhưng còn mọi người…”

Phương Hưu thở dài: “Anh Sẹo không mang theo nhiều đạo cụ, ngọc Phật chắc chắn là vật quý tổ truyền, khả năng cao vẫn còn ở chỗ Tứ Gia. Chúng ta hoàn toàn không biết thủ đoạn của gã, một khi liều mạng, bên này có sáu người mới, ai mà dám đảm bảo không ai chết?”

“Tứ Gia chỉ cần chưa chết, gã tuyệt đối sẽ không bỏ qua. Đến lúc đó ngoài phải đối phó với cụ Phúc, chúng ta còn phải đề phòng gã đánh lén. Nghĩ thôi đã thấy phiền.”

Giả Húc bực bội: “Nhốt trong chuồng sắt thì an toàn chắc? Lỡ đâu lại bị bắt ăn thịt người thì sao!”

“Chỉ cần hai chúng ta nghe lời, người trong chuồng sắt sẽ an toàn.”

Phương Hưu kiên nhẫn giải thích: “Hơn nữa đã có cụ Phúc, bọn họ không cần ăn thịt người nữa. Trước khi quay về, tôi còn muốn ghé nhà ông ta xin thêm chút đồ ăn đóng hộp.”

Giả Húc trố mắt nhìn Phương Hưu kéo lê anh Sẹo.

Không đúng, “Nghe lời” trong đầu cậu với trong đầu tôi rõ ràng là hai khái niệm khác nhau! Còn nhà cụ Phúc là quán cơm thật sao? Cứ thế mà vào xin ăn được à?

Anh ta nghẹn đến suýt nội thương, nhưng lại chẳng nghĩ ra cách nào hay hơn, đành cụp đuôi theo sau.

Nghĩa địa nằm ở sườn tây làng Núi Ngôi, cách làng một đoạn không xa. Diện tích khu nghĩa địa rất rộng, bia mộ nhiều đến mức khiến người ta rợn tóc gáy.

Từ đây nhìn ra vùng rìa thôn, có thể thấy lũ tà ma đang lảng vảng ngoài xa. Đám tà ma ngoài rìa trông có vẻ kém thông minh, hành động như thú hoang hoảng loạn. Càng đi xa, số lượng lại càng nhiều, tạo thành một vùng "Vành đai cách ly" tự nhiên.

Lời của anh Miên quả nhiên không sai, ra ngoài kia thực sự là đầy quỷ. Tám phần là để ngăn vật tế bỏ trốn.

Tà ma trong khu mộ thì có vẻ ít hơn.

Hiện tại đang là ban ngày, nên trong nghĩa địa chỉ có mấy hồn ma lảng vảng, cùng vài con tiểu quái cấp thấp. Chúng nó lẩn khuất giữa các bia mộ, vụng về bắt chước người đi tảo mộ.

Các bia mộ ở đây cũ mới đan xen, niên đại kéo dài ít nhất hàng trăm năm. Mộ cổ phần lớn có dạng vòm bằng đá xám, còn những mộ mới thì dùng đá trắng, thậm chí có khắc cả ảnh chân dung người chết.

Ánh mắt Bạch Song Ảnh quét một vòng khắp nơi như đang dò xét. Còn Phương Hưu thì kéo lê anh Sẹo đang giãy giụa không ngừng đến khu vực trung tâm nghĩa địa. Anh giật lá bùa trên trán anh Sẹo xuống: “Bạch Song Ảnh, giúp chúng tôi che giấu đi.”

Bạch Song Ảnh gật đầu. Ngay lập tức, đám tà ma bị mùi máu hấp dẫn, bắt đầu vây quanh Giả Húc và anh Sẹo.

Giả Húc không dám thở mạnh, liều mạng dùng ánh mắt ra hiệu cho Phương Hưu, như thể đang gào thét trong im lặng: Cứu với, cứu tôi với!

Phương Hưu: “… Giả Húc cũng cần trốn, phiền anh luôn nhé.”

Bạch Song Ảnh lầm bầm một câu chẳng rõ là đồng ý hay là than thở, rồi mới vung tay một cái. Giả Húc cuối cùng cũng thoát khỏi khổ nạn, còn nguyên bãi tha ma thì tà ma đang chậm rãi tụ lại, toàn bộ ánh mắt đồng loạt đổ dồn vào anh Sẹo.

“Chúng mày…… Con mẹ nó…… Tứ Gia nhất định…… Sẽ xử hết chúng mày……” Trên người anh Sẹo chẳng còn mấy mảnh da lành lặn, gã ngửa mặt lên trời, chửi rủa yếu ớt.

Một con yêu sói không nhịn được nữa, cắn phập vào tay gã. Một nhát cắn đứt nửa bàn tay, anh Sẹo thét lên thảm thiết, máu bắn tung tóe như suối vỡ bờ.

Phương Hưu khoanh tay đứng nhìn, ánh mắt không rời nửa giây.

Con yêu sói nuốt miếng thịt máu rồi lại vươn đầu tìm vị trí khác. Các hồn ma lang thang cũng từ từ áp sát, cúi người, há miệng cắn xé vết thương hở. Máu đã gần cạn, anh Sẹo chẳng còn sức để vùng vẫy.

“Thì ra là thế.” Phương Hưu lẩm bẩm: “Tà ma tấn công chúng ta không hề bị trừng phạt.”

Giả Húc: “… Hả?”

Anh ta còn chưa kịp “Hả” xong, Phương Hưu đã ra tay…

Lợi dụng trạng thái ẩn thân, anh tung một cú đấm thẳng vào con yêu sói. Sói còn chưa thấy gì, Phương Hưu đã khẽ run lên, lập tức nửa quỳ xuống đất.

“Ui da, ngứa thật đấy.” Anh nghiến răng rít ra một câu.

Cả người như bị hàng nghìn con kiến bò qua, ngứa đến phát điên. Nếu có thể, anh thậm chí muốn lột cả lớp da, hoặc dùng cơn đau để lấn át cảm giác đó. Vừa nghĩ tới, tay anh đã vô thức cào rách mảng da cánh tay, để lại vết xước sâu hoắm.

“Không được tấn công tà ma.” Bác Sĩ không hề nói dối, phải nhanh chóng sửa sai mới được.

Phương Hưu hít sâu một hơi, run rẩy nhặt lên miếng thịt vụn dưới đất, ném lại cho con yêu sói. Sói ngửi ngửi rồi dùng lưỡi cuốn vào miệng.

Ngay khi nó nuốt trọn miếng máu thịt, cảm giác ngứa ngáy lập tức tan biến như tuyết gặp nắng.

Phương Hưu thở hắt ra vài hơi, sau đó túm lấy tay của anh Sẹo, dùng bàn tay gã tát thẳng vào trán con yêu sói một phát. Sói “Gừ” một tiếng đầy khó chịu, vẩy đầu đầy máu. Còn anh Sẹo thì chỉ biết nằm đó thở dốc, chẳng có lấy một phản ứng.

“… Hóa ra bị tấn công trước thì có thể phản kích.” Phương Hưu lẩm bẩm.

Trước đây ở chợ đêm, anh bị hồn ma xô đẩy, rút kiếm đồng ra chém. Ở đền Núi Ngôi, anh còn dụ tà ma ra tay trước rồi tiện thể chặt luôn một cánh tay, vẫn không hề bị phạt.

Tự vệ thì không phạm cấm kỵ, dù phản kích có mạnh gấp trăm lần.

Cấm kỵ thứ hai đúng là thú vị thật. Nhìn bề ngoài, có thể tóm gọn trong một câu: “Biết điều một chút.”

Chỉ là, trong số đó lại tồn tại một loại “Đãi ngộ khác biệt” đầy vi diệu.

Ngọc Phật có thể tùy tiện làm tổn thương bọn họ, không bị coi là phạm cấm kỵ, tà ma cũng có thể tấn công họ bất cứ lúc nào. Nhưng vì một lý do nào đó, một số tà ma, đặc biệt là những kẻ mạnh lại không làm như vậy.

... Khác biệt nằm ở đâu? Điều cấm kỵ thứ hai chỉ bảo vệ tà ma?

... Không đúng. Trên người bọn họ cũng có tà ma, mà những tà ma này cũng bị ngọc Phật nhốt lại.

... Chỉ có tà ma ở làng Núi Ngôi là đặc biệt? Cũng không phải. tà ma ngoại lai chắc chắn không ít, nếu không thì dù cả làng Núi Ngôi biến thành quỷ cũng không thể xuất hiện cảnh tượng đa dạng như hội chợ tà ma thế kia.

Phương Hưu vuốt cánh tay đầy máu của mình, chìm vào trầm tư.

Cảm giác ngứa ngáy đã biến mất, chỉ còn lại đau đớn khiến đầu óc anh tỉnh táo đến mức đáng sợ. Anh bắt đầu rà soát lại ký ức kể từ khi bước chân vào thôn, lật từng bức tranh nhớ trong đầu.

[Khách đến theo mưa khổ ——]

[Làng Núi Ngôi đãi khách —— Đền Núi Ngôi đón khách ——]

... Bọn họ là khách từ nơi khác tới.

[Lão là trưởng làng Núi Ngôi.]

[Vợ chồng kia không phải dân làng.]

... Còn bọn chúng, là dân làng bản địa.

“Ha.” Phương Hưu bất chợt bật cười: “Tôi nói rồi mà.”

“Cậu cười… Cười cái gì?” Giả Húc run run hỏi.

Phương Hưu vừa đỡ lấy anh Sẹo đang yếu ớt, vừa cười khẽ vuốt mép vết thương, nụ cười kia khiến sống lưng Giả Húc lạnh toát.

“Tôi hiểu vì sao tà ma trong thôn lại thích diễn vai như vậy rồi.” Phương Hưu nói: “Bọn chúng đang chủ động phối hợp với "Ách", tuân thủ quy tắc.”

“... Điều cấm kỵ thứ hai là "Không được làm tổn thương dân làng nơi đây, trừ khi tự vệ".”

Giả Húc sững sờ.

Giống như lần đầu tiên khi Phương Hưu phát hiện ra điều cấm kỵ, anh ta cũng không thể phản bác lại một chữ nào.

Được “Ách” bảo vệ mạnh mẽ đến thế, cái giá là “Giả làm dân làng để tu sửa đền Núi Ngôi” hoàn toàn không đáng kể.

“Khắc phục bug rồi, tới đây đập tay cái nào!” Phương Hưu vẫy tay gọi Bạch Song Ảnh.

Đập tay? Bạch Song Ảnh ngẫm nghĩ một lúc, rồi ngơ ngác giơ tay lên tự đập vào lòng bàn tay mình.

Phương Hưu càng cười rạng rỡ hơn, lập tức dang rộng hai tay, tới một cái ôm thật lớn: “Tới đây, giải trừ che giấu giúp tôi đã. Cực khổ cho anh rồi, lát nữa mời ăn cơm nha!”

Bạch Song Ảnh ngoan ngoãn để anh ôm: “Được.”

Ban nãy đuổi theo Khỉ Gầy chỉ là để gϊếŧ thời gian, ngoài ra chỉ cần giấu giếm giúp hai người này, thật ra cũng không mệt mỏi gì. Huống hồ bây giờ cơm đã đưa tới tận miệng, có lý nào lại không ăn?

Phương Hưu đầu ngón tay vẫn còn dính máu, cẩn thận vẽ một vòng tròn xung quanh anh Sẹo, cố ý chừa lại một khe hở nhỏ. Sau đó, anh lấy sợi tóc của Bạch Song Ảnh và chiếc nhẫn, đặt cố định tại phần hở ấy, từng động tác đều vô cùng kỹ lưỡng.

Giờ phút này, Phương Hưu không còn bị che giấu nữa. Anh Sẹo đảo mắt nhìn theo anh, giọng run rẩy: “Mày... Đang làm cái gì... Tao cảnh cáo mày...”

“Biết anh có ngọc Phật rồi.” Phương Hưu đáp thản nhiên: “Yên tâm, tôi không có hứng thú gì với báu vật của anh đâu.”

Phương Hưu đứng ngay trên đầu anh Sẹo, cúi người xuống, đối mặt với gã theo thế đảo ngược: “Tôi chỉ muốn xem anh sử dụng nó như thế nào thôi.”

“Như vậy, đến lúc lấy được ngọc Phật của Tứ Gia, tôi sẽ biết cách dùng rồi.”

Anh Sẹo trợn to hai mắt, nhìn khuôn mặt mỉm cười của Phương Hưu, trong đáy mắt lần đầu lộ ra sự bàng hoàng.

Rõ ràng là lính mới, người này sao lại. Chết tiệt, lẽ nào nó…

Giây tiếp theo, anh Sẹo đã bị tà ma tràn lên nuốt chửng.

Dù đã giải trừ ẩn thân, Phương Hưu cũng không tránh khỏi bị liên lụy.

Trên người anh vốn đã có thương tích, tà ma xung quanh nhân cơ hội đó xông lên cắn xé. Phương Hưu cắn răng siết chặt xích câu hồn, vừa vung ra ngăn đỡ, vừa dán mắt nhìn không chớp về phía anh Sẹo.

Anh thấy gã dùng máu ở ngón giữa quệt lên ngọc Phật, ánh sáng nhu hòa lóe lên, rồi lập tức nát thành bụi mịn.

Anh thấy gã há miệng gào rú, nhưng âm thanh đứt quãng, cơ thể bị xé vụn thành từng mảnh.

“Chỉ cho đúng một mạng, Tứ Gia cũng keo kiệt quá đấy.” Phương Hưu lầm bầm, dùng xích ngăn chặn cặp răng sắc nhọn đang lao tới.

Anh còn chưa kịp gọi người hỗ trợ, ẩn thân của Bạch Song Ảnh đã bao phủ lấy anh.

‘’Hả, phối hợp vậy luôn à?’’

Phương Hưu ngẩng đầu lên, vừa vặn đối mặt với khuôn mặt không cảm xúc của Bạch Song Ảnh. Giả Húc thì trợn trừng nhìn anh như thể sắp nôn đến nơi.

“Phương Hưu… Trên người cậu…”

“Không sao, tôi vẫn kiểm soát được. Toàn vết ngoài da, không ảnh hưởng hành động.” Phương Hưu liếc qua thân thể bầm dập của mình, khẽ hít vào một hơi: “Dù sao cũng phải lừa Tứ Gia, anh Sẹo chết rồi, chúng ta mà không hề xây xát thì cũng không hợp lý lắm.”

“Với lại…”

Giả Húc nuốt nước bọt: “Với lại cái gì?”

“Với lại sinh hồn chỉ là món khai vị thôi.”

Phương Hưu quay sang cười với Bạch Song Ảnh: “Chúng ta từng lập khế ước, tính là cùng một thể rồi, chắc anh cũng có quyền "Phản công". Những tà ma vừa cắn tôi, tôi nhớ hết đấy. Anh tóm lấy một con thử nếm xem?”

Bạch Song Ảnh lặng lẽ đánh giá toàn thân Phương Hưu.

Vết thương chắc chắn rất đau, cơ thể Phương Hưu co rút nhẹ, nhưng gương mặt vẫn nở nụ cười. Không hiểu vì sao, Bạch Song Ảnh cảm thấy những vết thương ấy nhìn rất chướng mắt.

Áo anh đủ đỏ rồi, không cần thêm máu đỏ cho rối mắt.

Bạch Song Ảnh bước về phía đám tà ma, túm lấy một con du hồn gần nhất há miệng nuốt sống.

“Đúng đúng đúng, con đó vừa cắn tôi, còn nữa…”

“Không cần nói.” Bạch Song Ảnh cắt lời: “Tà ma nào tấn công cậu, tôi đều nhớ rõ.”



Bên trong chuồng giam.

Thành Tùng Vân thở hắt ra vài hơi, vỗ ngực trấn an bản thân.

“Nghe tôi nói đã.” Thành Tùng Vân lên tiếng, có chút lo lắng hiện rõ trên nét mặt: “Chúng ta phải nghĩ cách thôi, không thể cứ ngồi chờ được, lỡ như nhóm cậu Phương gặp chuyện thì sao?”

Ba ánh mắt còn lại đồng loạt đổ dồn về phía chị.

“Hay là chúng ta đừng giấu nữa, mỗi người nói thử khả năng của "quỷ" mình đi.” Thành Tùng Vân nói tiếp: “Lỡ có tình huống gì, ít nhất còn phối hợp được với nhau…”

“Vâng.” Thiếu niên âm u là người đầu tiên đồng ý.

“Tôi cũng đồng ý.” Mai Lam nhỏ giọng nói.

Tóc Vàng bĩu môi: “Khả năng của tôi thì mọi người cũng thấy rồi còn gì. Quỷ rác rưởi thôi, đại khái chỉ là thể chất tăng cường chạy nhanh, đánh mạnh hơn tí.”

“Ừ, ừ.” Thành Tùng Vân gật gù liên tục: “Mọi người cứ nói hết ra, ít nhất cũng là một cách không thể chờ chết được.”

Nói đến đây, dường như chị sực nhớ điều gì, sắc mặt thoắt cái trở nên dữ tợn trong thoáng chốc.

“... Chúng ta tuyệt đối không thể chờ chết.”

Chị lặp lại lần nữa, giọng trầm hẳn xuống.
« Chương TrướcChương Tiếp »