Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Đừng Sợ, Chúng Tôi Cũng Chẳng Phải Người Tốt Gì Đâu

Chương 12: Thần Vô Tướng (9)

« Chương TrướcChương Tiếp »
Đội kiệu lao tới nhanh như chớp, từng người khiêng kiệu tà ma chạy nhanh chẳng kém gì vận động viên Olympic.

Anh Sẹo đứng nguyên tại chỗ, rút ra một lá bùa, dán thẳng lên trán mình. Giả Húc nuốt nước bọt, hét lên một tiếng thảm thiết theo bản năng định quay đầu bỏ chạy, nhưng lập tức bị xích hồn trói chặt, không thể nhúc nhích.

Phương Hưu thì lại đứng sóng vai cùng Bạch Song Ảnh, dáng vẻ bình thản như thể đang chờ đón một họ hàng thân thiết lâu năm, chứ không phải một đội tà ma đang lao tới.

Phương Hưu không nhúc nhích, mà Giả Húc bị trói chặt cũng không thể chạy xa. Khuôn mặt Giả Húc méo mó đến mức suýt nữa thốt ra ba chữ “Đồng đội heo”.

Đội kiệu rốt cuộc cũng dừng lại trước ba người.

Hai kẻ dẫn đầu, đầu to dị dạng, một trái một phải, nâng kèn xô na đến sát mặt Phương Hưu. Âm điệu của tiếng kèn càng lúc càng quái dị, càng lúc càng dồn dập, như đá lở đổ ầm xuống núi, chấn động đến mức muốn nổ tung cả óc người ta.

Tiếng hát của mấy người khiêng kiệu cũng đổi điệu: “Thần giáng từ núi Ngôi —— Khách đến theo mưa khổ ——”

Trong cỗ kiệu, một sinh vật dần nghiêng người ra ngoài, cơ thể vặn vẹo đến mức con người không thể đạt được, như thể gãy cả sống lưng. Trên mặt nó, da thịt co rút méo mó, như đang cười nhăn nhở.

“Làng Núi Ngôi —— Đón khách —— Đền Núi Ngôi —— Đãi khách——”

Tiếng nhạc mỗi lúc một sắc nhọn, chói tai, tà ma trong kiệu vươn tay càng lúc càng dài, như cặp chân gà khô khốc đang chọc thẳng về phía ba người.

… Nhưng ngay sau đó, đôi tay đó bị Phương Hưu bắt lấy.

Chỉ trong tích tắc, tiếng kèn xô na và giọng hát gào thét như bị bóp nghẹt mà ngưng bặt.

“Ngài còn đích thân ra đón tiếp, thật là khách sáo quá.” Phương Hưu ngẩng đầu, giọng nói chân thành đến lạ: “Thế này chẳng phải khiến tôi xấu hổ sao.”

Giả Húc: “?”

Anh Sẹo: “…?”

Bạch Song Ảnh lặng lẽ thu mình, mặt không biểu cảm. Hắn phát hiện bản thân dường như đã dần quen với kiểu "Tiến triển" này, tâm lý vẫn cực kỳ ổn định. Còn bệnh tình của Phương Hưu cũng vậy.

Tuy nhiên, thứ trong kiệu chỉ là kẻ mở màn. Nó im lặng một lúc, nét mặt như muốn mở lời mà không biết bắt đầu từ đâu.

Phương Hưu vẫn rất tự nhiên mà lay lay bàn tay không sáo: “Không biết nên xưng hô với ngài thế nào?”

“Cụ Phúc.”

Một lát sau, tà ma kia chậm rãi cất tiếng: “Lão là trưởng làng Núi Ngôi.”

Vừa nghe cái tên đó, anh Sẹo lập tức cau mày.

Có một số vùng hay gọi “Cụ Phúc” để chỉ thần tài, nhưng cái thứ trước mặt này tuyệt đối không liên quan gì đến "Thần". Một tà ma lại dám đội danh thần, rõ ràng là đại sát.

Cũng may lá bùa trên trán gã có thể che giấu hơi thở sinh hồn. Chỉ cần gã im lặng, sẽ không bị tà ma phát hiện.

… Nhưng mà cái người vừa xông ra kia là sao thế? Không phải gã nhát gan lắm sao?

Anh Sẹo nhìn Phương Hưu, lại nhìn sang Giả Húc. Tà khí xung quanh dày đặc, âm khí lạnh thấu xương, Giả Húc run lẩy bẩy như sắp hóa thành nước. Ừ, thế mới là phản ứng bình thường của người mới. Cũng tốt, bị xiềng xích trói thế kia thì chẳng tạo nổi sóng gió gì.

Tiếng kèn xô na lại vang lên, lần này nghe có phần do dự, khí thế cũng yếu đi nhiều.

Phương Hưu vẫn nắm lấy tay cụ Phúc: “Thì ra ngài là trưởng làng. Không biết ngài định tiếp chúng tôi đến đâu?”

“Bỏ bữa ba lần, quả thực không ổn chút nào.” Cụ Phúc uốn éo mấy ngón tay khô như cành củi: “Mong quý khách vui lòng ghé tệ xá dùng bữa, coi như đón gió tẩy trần…”

“Đón gió tẩy trần thì tốt thôi, nhưng trước đó tôi muốn hỏi một chuyện.” Phương Hưu cười nói: “Hôm qua sáng sớm, hai người bạn tôi đã bị sát hại. Ngài có biết gì không? Làng Núi Ngôi này hình như không được an toàn lắm.”

Câu này có thể nói thẳng ra thế sao?! Giả Húc bên cạnh nghe xong thì như bị hóa đá.

“Khách vào thôn, mất ba mạng.” Cụ Phúc thực sự trả lời: “Một nữ bỏ đi không tạm biệt, bị dã quỷ ngoài thôn gϊếŧ chết. Còn đôi vợ chồng kia, không phải do dân làng ra tay…”

Cuối câu, giọng nó kéo dài là lạ, khe mắt cong lên, khe miệng cũng cong theo, tạo thành một nụ cười ghê rợn.

Phương Hưu tiếp tục tố cáo: “Tối qua đi chợ đêm, còn có người muốn ám sát tôi.”

Cụ Phúc: “Con trẻ nông nổi, lão thay mặt xin lỗi.”

Phương Hưu: “Tôi chỉ tiện miệng nói thế, ngài đừng để bụng…”

Bạch Song Ảnh: “…” Hai tên này đúng là trò chuyện hợp cạ ghê.

Nhưng thôi cũng được, dưới mắt hắn, cụ Phúc chẳng gϊếŧ được Phương Hưu đâu.

Phía trước là cụ Phúc ân cần mời mọc, phía sau là anh Sẹo ngầm uy hϊếp, cả bọn rốt cuộc vẫn phải đi theo kiệu quỷ.

Nhà của cụ Phúc cách đền Núi Ngôi không xa, đi hết con đường là tới. Gọi là “nhà trưởng làng”, nhưng về mặt ngoại hình thì nó chẳng khác mấy các căn nhà dân thường.

Chỉ là, bên trong thì có khác.

Trong nhà không có tà ma, bầu không khí khá yên tĩnh. Tường treo chi chít những tấm phúc ngược, tờ nào tờ nấy đều giấy trắng chữ đen, ngả vàng theo thời gian, tỏa ra thứ mùi đặc trưng của đất mộ.

Ngay cả bàn ghế trong nhà chính cũng phủ đầy giấy “Phúc”, chỉ có bàn ăn là ngoại lệ. Bàn ăn bày chén ngọc đũa bạc, kiểu dáng y chang đồ tuẫn táng.

Nhìn thấy đồ ăn trên bàn, Giả Húc chết lặng một lúc rồi mới kịp hoàn hồn, đây chẳng phải là đồ tế ở đền Núi Ngôi hay sao?!

Bàn vẫn là bàn gỗ bình thường. Chỉ là thức ăn và điểm tâm đã được thay bằng đĩa ngọc, các loại kẹo được sắp trong giỏ trúc nhỏ. Sữa bò hiệu “Vượng○” và đồ hộp thì còn nguyên niêm phong, đặt ngay mép bàn.

Cụ Phúc cúi đầu, lách người chui vào phòng: “Lão vốn nên tiếp đãi quý khách ở đền Núi Ngôi, tiếc rằng đền thờ đã bị kẻ gian thiêu trụi.”

Nói rồi nó bắt chước động tác lắc đầu của con người, cổ phát ra âm thanh kẽo kẹt rợn người.

Anh Sẹo đứng ngay bên cửa, tay nắm chặt sợi xích, ánh mắt lạnh lẽo khóa chặt hai người bọn họ.

Phương Hưu rất tự nhiên ngồi xuống bên chiếc bàn trong sân. Giả Húc do dự một chút rồi cũng bước vào, trong lòng không ngừng rêи ɾỉ…

Cụ Phúc ngồi đối diện với Phương Hưu, tỏa ra luồng sát khí dày đặc. Khuôn mặt nó mà nói chính xác thì cũng chẳng còn giống mặt người co rút nhẹ hai lần, nhìn vào khiến người ta lạnh cả sống lưng. Thế nhưng khi ở cạnh Phương Hưu, hắn lại giống như bị mù, hoàn toàn không có phản ứng gì.

“Ngài thật sự quá khách sáo.”

Phương Hưu rót thêm một vại nước, rồi với đũa gắp một cái cánh gà nướng: “Sớm biết ngài đón tiếp chu đáo như vậy, bọn ta đâu cần vất vả đến mức này.”

“Lão vốn đã có ý khoản đãi, chỉ là sợ tùy tiện đến đón, lại khiến các vị khách hoảng sợ.”

Cụ Phúc cao gần hai mét ngồi cứng ngắc trên chiếc ghế, giơ cánh tay gượng gạo hoạt động một chút, dùng đũa chọc vào không khí, làm bộ như đang ăn uống.

Thấy Phương Hưu ăn uống bình thường, Giả Húc cũng ráng lấy lại can đảm, cầm đũa lên. Dù không có bụng ăn, anh ta vẫn cố ăn được miếng nào hay miếng đó, bởi vì biết đâu ra khỏi đây sẽ chẳng còn cơ hội, đến lúc đó chỉ có thể ăn thịt người.

Mà nghĩ lại, đám tà ma này thật sự có ý xấu sao?

Giả Húc vừa nhai bánh bao vừa thấy hoang mang.

Từ lúc vào đây đến giờ, họ chưa từng bị tà ma trực tiếp tấn công. Những chuyện kinh khủng xảy ra, ngược lại đều xuất phát từ con người. Như bà thím nọ tự dưng bỏ trốn không nói lời nào, anh Miên và Mạch Tử chết do phạm húy, xem ra cũng không liên quan gì đến tà ma.

Biết đâu đám tà ma này chỉ đang trực ở cạnh cái “Ách” kia, yên ổn mà sống. Bọn họ tự nhiên xông vào rồi diễn đủ trò, đúng là tự mình đa tình.

Nghĩ đến đây, Giả Húc không nhịn được nhìn về phía Phương Hưu. Kết quả lại thấy anh đang ăn uống ngon lành, dáng vẻ chẳng thèm để tâm chút nào.

Tiếng đũa va chạm vào nhau khẽ vang lên, thân thể cụ Phúc lại nghiêng về phía trước. Nó cử động cơ thể bằng cách khiến người ta rất không thoải mái, mặt từ từ nghiêng lại gần Phương Hưu, như đang quan sát một con ếch.

“Lão biết các vị đến đây vì điều gì.”

Đột nhiên, nó lên tiếng bằng giọng trầm trầm: “Nếu các cậu muốn cái "Ách" đó, cứ việc lấy đi.”

Phương Hưu dừng đũa.

“Lão vốn chỉ định đến đây hưởng chút âm khí, ai ngờ cái Ách" đó lại bá đạo cực kỳ, nhốt bọn tôi vào chốn này.”

Cơ thể cụ Phúc tiếp tục nghiêng tới, cổ gập xuống một góc gần như không thể, khuôn mặt cách đầu Phương Hưu chỉ khoảng một nắm đấm.

“Núi hoang nước độc, thật sự chẳng có gì thú vị. Thay vì bị nhốt ở đây mãi, chi bằng để các cậu xóa sạch cái "Ách" kia, lão đi nơi khác kiếm ăn.”

“Biết rồi, tôi sẽ chuyển lời giúp ngài.” Phương Hưu đáp, không thèm ngẩng đầu.

Mắt và miệng cụ Phúc đồng thời mở to, khuôn mặt méo mó vì nụ cười toét đến tận mang tai: “Tốt lắm, tốt lắm… Vậy thì cứ sửa lại từ đường cho đàng hoàng, các vị mỗi ngày ba bữa cơm, sau đó tự do rời đi.”

Sau bữa cơm, cụ Phúc quả nhiên thả họ đi, không đưa ra thêm yêu cầu nào.

Chuyến này tuy không khai thác được bí mật cấm kỵ, nhưng cũng coi như thu hoạch kha khá. Anh Sẹo cũng không ép hai người ở lại nữa, hắn đứng ở cổng sân trầm tư, lông mày nhíu chặt đến mức sắp dính vào nhau.

Còn Phương Hưu thì ăn no đến mức đi không vững, vừa ra khỏi cửa liền đυ.ng sầm vào người anh Sẹo.

“Xin lỗi, xin lỗi!” Phương Hưu vội vàng xin lỗi.

Anh Sẹo trừng mắt nhìn anh, sau đó giật mạnh sợi xích câu hồn, suýt nữa kéo ngã Phương Hưu xuống đất.

Ra khỏi sân sau của cụ Phúc, anh Sẹo cuối cùng cũng cất tiếng.

Câu đầu tiên gã nói vừa ngắn gọn, vừa đầy điềm gở.

“… Ngứa quá!”

Cơ thể anh Sẹo run lên, ánh mắt đầy kinh hoảng và khó tin. Một tay gã cố nắm lấy sợi xích, tay còn lại điên cuồng gãi lên da thịt: “Ngứa… Ngứa chết tiệt… Mẹ nó… Tại sao lại…”

Gã đã phạm cấm kỵ.

Là lúc nào? Phạm phải cái gì? Sao lại phạm?

Cơn ngứa tăng dần, toàn thân như bị vô số côn trùng độc gặm nhấm. Anh Sẹo quỳ rạp xuống đất, thở hồng hộc như trâu.

Gã cần nhanh chóng tìm ra nguyên nhân phạm húy… Gã cần phải bù đắp…

Một đôi chân dừng lại trước mặt gã.

“Này.”

Phương Hưu ngồi xổm xuống đối diện anh Sẹo, một tay chống má, mỉm cười nhẹ nhàng chào hỏi.

“Cảm ơn anh nhé, thử cấm kỵ rất thành công đấy.”

Anh Sẹo lập tức trợn trừng đôi mắt đỏ ngầu, bản năng đưa tay đi giật xích câu hồn.

Sau đó gã mới nhận ra, không biết từ lúc nào, gã đã buông sợi xích ra. Đôi tay gã bây giờ chẳng còn nghe lời nữa, chỉ biết điên cuồng cào cấu phần ngực mình. Giữa kẽ móng toàn là thịt vụn, máu không ngừng trào ra đỏ lòm.

Khốn kiếp, thử cấm kỵ? Gã rõ ràng chỉ đứng nhìn như mọi khi, cẩn thận không đυ.ng vào thứ gì cơ mà!

Không, không đúng. Gã không phải không đυ.ng gì cả…

Lúc rời khỏi nhà cụ Phúc, gã có nghĩ đến việc đó rồi bị Phương Hưu va nhẹ một cái…

Anh Sẹo nghiến răng ken két, vươn tay ra sau lưng nơi vừa bị va phải. Ở đó có thứ gì đó mềm mềm, dính dính.

Khi nhận ra đó là cái gì, cả người gã lạnh toát.

Giả Húc hoảng hốt bật ra tiếng: “Cái đó là…”

Đó là một tờ “Phúc” ngược từ trong nhà cụ Phúc, vừa vặn to bằng bàn tay, lúc này đang dính chặt vào lưng quần anh Sẹo.

“Lấy trộm đồ sẽ phạm cấm kỵ. Bác Sĩ nói đúng đấy.” Phương Hưu chăm chú nhìn anh Sẹo: “Quả nhiên "Ách" chỉ xét hành vi, không xét động cơ. Mấy người ép tên điên đốt đền thờ, tên điên phạm cấm kỵ. Tôi nhét thứ đó cho anh đem ra ngoài, là anh phạm cấm kỵ.”

“Ăn cắp đồ nhà trưởng làng, hậu quả đúng là nặng tay thật đấy. Không trả lại, chắc là sẽ ngứa ngáy tới chết luôn.”

Mưa vẫn rơi lặng lẽ. Tờ giấy kia vốn đã mục nát, giờ bị nước mưa xối qua càng nát nhừ như cháo.

Không trả lại được nữa rồi. Anh Sẹo ngây dại nghĩ. Không trả lại được nữa rồi…

Gã phải nhanh chóng quay về cứ điểm. Bác Sĩ còn thuốc gây tê, chỉ cần bôi lên là có thể gắng gượng vượt qua nghi lễ lần này…

Ý nghĩ ấy còn chưa kịp hoàn thành, bỗng nghe ‘’Xoảng” một tiếng vang dội, xích câu hồn đã quấn chặt lấy cổ gã. Đầu dây kia nằm gọn trong tay Phương Hưu, người vẫn đang nở nụ cười rạng rỡ.

“Mới ăn sáng xong thôi mà, ban ngày còn dài lắm.” Phương Hưu nói với giọng điệu vui vẻ như đang rủ bạn đi dạo, còn dùng ngón tay chọc chọc vào phần ngực be bét máu của anh Sẹo.

“Còn vài điều tôi muốn kiểm chứng nữa mà. Không phải chúng ta đã nói là cùng nhau thử cấm kỵ sao?”

Phía sau anh, Bạch Song Ảnh uể oải ngáp một cái. Cụ Phúc thì chẳng làm gì cả, giờ đến anh Sẹo cũng gục luôn, xem ra hôm nay hơi bị buồn chán rồi.

“À đúng rồi, nhân tiện.” Giữa tiếng rêи ɾỉ thảm thiết của anh Sẹo, Phương Hưu xoay người cười toe toét với Bạch Song Ảnh: “Kỷ niệm chúng ta trở thành bạn bè, hôm nay để anh chọn địa điểm nhé.”

“Bạch Song Ảnh, anh muốn đi đâu chơi?”

Bạch Song Ảnh chớp mắt, cực kỳ vui vẻ. Hắn bỗng nhận ra, lễ tế cũng thú vị đấy chứ. Còn bạn bè, thật ra cũng không tệ.

“Tôi muốn đến nghĩa địa.” Giọng nói của hắn cũng mang theo ý cười.
« Chương TrướcChương Tiếp »