Chương 10: Thần Vô Tướng (7)

Tin tốt, đám ngọc Phật không xích bọn họ cả quãng đường. Tin xấu, bọn họ bị nhốt trong chuồng sắt.

Nhóm ngọc Phật cải tạo sân bỏ hoang thành một cái “Nhà tù hoàn hảo”. Cả sáu người bị nhốt chung một chuồng, bên cạnh còn có một tên điên bị giam riêng.

Gã điên đó toàn thân rữa nát, hai tay bị trói ra sau lưng, đang điên cuồng vặn vẹo người, miệng rêи ɾỉ những tiếng không giống tiếng người.

Tin tốt, lệ quỷ của bọn họ không còn bị xích câu hồn kiềm chế. Tin xấu, chuồng sắt dán đầy phù chú trừ tà, mấy lệ quỷ cũng bị nhốt theo.

Chỉ có Bạch Song Ảnh là không bị nhốt. Hắn đi theo suốt dọc đường, giờ đang nhàn tản dạo quanh đống lửa giữa sân. Ngoài Phương Hưu, không ai phát hiện ra hắn.

Nếu không phải Phương Hưu tự biết mình chẳng thể tưởng tượng ra gương mặt đẹp thế này, anh suýt tưởng bản thân nhìn nhầm ảo giác.

“Đệt, mấy thằng súc sinh này xấu xa thật, nhốt người còn dán bùa nữa.” Tóc Vàng đá mạnh vào chuồng sắt, rồi liếc sang Phương Hưu: “Anh em anh nghĩa khí ghê, chịu khổ chung với tụi tôi luôn.”

Phương Hưu hờ hững đáp lại, tiếp tục quan sát địa hình căn cứ của kẻ địch.

Nhóm ngọc Phật tổng cộng có bốn người.

Tên to con cầm đầu và gã sẹo từng tấn công họ hiện không có mặt trong sân.

Canh chừng bọn họ là hai người khác, một gã trung niên mặc áo blouse trắng và một tên ốm nhom trông như cọng hành héo. Hai tên này gọi nhau là “Bác Sĩ” và “Khỉ Gầy”, không ai đeo ngọc Phật, xem chừng chỉ là lâu la.

Khỉ Gầy lượn qua: “Mấy cái bóng kia của bọn mày có năng lực gì? Nói nghe một chút.”

Tóc Vàng phun nước bọt: “Mày bị ngu à, sao tao phải nói cho mày biết?”

“Anh đây đâu có hỏi mày, anh đang hỏi người đẹp kia kìa.” Khỉ Gầy cười đểu, tiện tay ném cục xương về phía Mai Lam: “Nào em, nói anh nghe đi, nói rồi anh thả ra cho ăn ngon mặc đẹp.”

Mai Lam co rúm trong góc chuồng, không nói một lời.

“Cho mặt mũi mà không biết nhận.” Khỉ Gầy hừ mũi một tiếng, ném một con dao nhỏ về phía Tóc Vàng.

“Đi đâm con nhỏ đó, đừng có đâm chết liền, làm sao cho nó mở miệng là được.”

Tóc Vàng: “Tao bị điên chắc? Tự làm thịt đồng đội?”

Khỉ Gầy bật cười: “Thế thì đâm mày trước. Đại ca tao ghét nhất thể loại phản nghịch. Mày mập mạp thế kia, ăn mấy ngày chưa hết đâu.”

Gã chỉ tay vào đống lửa, gần đó còn bày cả mấy cành củi nướng, xương trắng rải rác dưới đất, Phương Hưu nhìn một cái đã nhận ra là xương chân người.

Thành Tùng Vân không nhịn được nữa: “Trong đền còn đồ ăn, đừng làm vậy…”

“Đền hả? Cháy rụi rồi.” Khỉ Gầy rút ra xích câu hồn, vừa nghịch vừa liếc Tóc Vàng: “Thế mày đâm hay không?”

Tóc Vàng rõ ràng bắt đầu căng thẳng. Anh ta nhìn con dao trên đất, lại nhìn Mai Lam đang run bần bật. Sau mấy giây giằng co, anh ta cúi người nhặt dao lên.

Mai Lam sợ tới nỗi rụng rời, liên tục lắc đầu.

Giả Húc nắm lấy tay Tóc Vàng: “Chúng ta không thể nội chiến…”

“Mẹ kiếp mày im đi, không thì mày chết thay tao à!” Tóc Vàng vung tay hất anh ta ra.

“Đủ rồi! Tôi nói! Tôi nói mà!” Phương Hưu ôm đầu hét lên, trông như sắp sụp đổ tới nơi.

“Bọn tôi rút được thẻ quỷ, có thể dùng một loại pháp thuật của quỷ! Cái giá phải trả là mỗi lần dùng sẽ mất một năm dương thọ!”

Tóc Vàng còn đang đơ người, Thành Tùng Vân lập tức bắt nhịp: “Đúng vậy đúng vậy, là như thế! Đừng ép bọn tôi nữa!”

Khỉ Gầy cười khẩy, bước đến trước mặt Phương Hưu: “Thế sao mày chỉ có một bóng?”

“Lúc đó tôi không dám rút thẻ quỷ.” Phương Hưu vừa nói vừa từ từ lùi lại: “Cảnh tượng lúc đó đáng sợ lắm…”

Khỉ Gầy liếc sợi xích câu hồn trong tay. Gã nghe nói tên này là người cuối cùng bị bắt, vì sợ quá mà tự mò ra ngoài. Nhìn lại bây giờ, đúng thật là một tên hèn nhát.

Xích câu hồn khắc chế hoàn toàn sức mạnh tà vật. Nhóm người này “biện pháp phòng thân” toàn dựa vào quỷ thuật, bảo sao dễ bắt đến vậy.

“Được rồi. Mày tốt nhất là không lừa tao, không thì thằng đầu tiên chết chính là mày.” Khỉ Gầy hài lòng ngoắc ngón tay. Con dao trong tay Tóc Vàng lập tức bay trở lại, hắn thu dao, huýt sáo một bài đồng dao rồi đi xa.

Giả Húc ghé lại gần Phương Hưu: “Cậu liều quá. Trước đó bọn chúng bắt được bà dì kia, ai biết có hỏi được gì không, lỡ đâu anh ta đang kiểm tra lời khai…”

“Bà ấy không có lệ quỷ, sẽ chẳng cung cấp được nhiều thông tin đâu.” Phương Hưu hạ giọng: “Tôi cũng muốn biết, rốt cuộc bọn chúng hiểu chúng ta tới mức nào.”

Giả Húc cuối cùng cũng hiểu ra. Bịa đặt quá đà dễ bị lật tẩy, còn lời Phương Hưu thì nửa thật nửa giả, đúng là vừa khéo. Anh cố tình mập mờ chuyện “Quỷ có thể hành động độc lập”, nói nghe như thể chỉ là kỹ năng, lại thêm vào cái “Giá phải trả” không hề tồn tại.

Nếu đối phương không biết gì, cú đánh lạc hướng này có thể tạo ra hiệu ứng lớn.

“Bà dì biết bọn mình ai cũng có quỷ. Nhưng tên kia lại hỏi tôi "Sao chỉ có một cái bóng", chứ không hỏi lệ quỷ của tôi đâu rồi.”

Phương Hưu nhìn chằm chằm bóng lưng Khỉ Gầy: “Nói cách khác, tụi này không biết rõ về chúng ta, khi chúng tìm được bà dì, rất có thể bà ấy đã chết rồi.”

“Anh em chất lượng cao đấy, đợi cơ hội rồi úp sọt tụi nó!” Tóc Vàng hào hứng nói, như thể chuyện vừa rồi chưa từng xảy ra.

Sắc mặt Giả Húc sa sầm: “Thôi đủ rồi, cậu cũng nên tỉnh táo lại đi. Anh Miên từng nói nhóm bọn họ chỉ còn hai người, đồng đội chết rồi là không thể gọi lại.”

“Mới có vòng đầu mà chúng ta đã mất hai người. Chết một là thiếu đi một phần lực lượng, đừng chỉ nhìn chuyện trước mắt…”

Tóc Vàng: “Tôi hỏi anh chắc?”

Thấy hai người sắp cãi, Phương Hưu quay đầu sang chỗ khác, ánh mắt đảo về phía Bạch Song Ảnh.

Cạnh đống lửa, Bạch Song Ảnh đi dạo ngày càng nhanh, cứ hai phút lại lượn qua trước mặt anh một lần. Lúc mới bị nhốt, trên mặt Bạch Song Ảnh còn viết rõ ba chữ “Xin tôi đi”, “Lại đây năn nỉ tôi đi”, bây giờ thì gương mặt đã trống rỗng như cũ.

Rất thú vị.

Trong cái nơi như địa ngục này, mảng trắng ấy thực sự quá đẹp.

“Thằng áo đỏ kia, ra đây làm chó cho ông.” Khỉ Gầy ở trong nhà một lúc, có lẽ buồn chán, lại kéo xích lạch cạch bước ra.

Tên “Bác Sĩ” cau mày: “Cậu thôi đi…”

“Ngoài này chẳng có cái mẹ gì cả, rảnh rỗi không làm gì thì chơi cho đỡ buồn.” Khỉ Gầy nói: “Thằng đó không có năng lực gì đâu, chơi chơi thôi chứ có gϊếŧ nó đâu.”

Bác Sĩ thở dài, không nói thêm.

Phương Hưu chẳng mấy để tâm. Kết quả như vậy anh còn cầu không được, giờ anh chính là “Kẻ nhát gan vô dụng”, sự cảnh giác của địch sẽ giảm đi không ít.

Càng đến gần kẻ địch, anh càng có cơ hội. Phương Hưu ra vẻ rụt rè sợ hãi, ngồi chờ Khỉ Gầy mở chuồng.

Ngay lúc đó, Bạch Song Ảnh dừng bước.

Hắn quay người lại thật chậm, nhìn Phương Hưu một cái thật sâu.

Giây kế tiếp, hắn “Mở ra” trước mặt Phương Hưu.

Ngoài từ “Mở ra”, Phương Hưu thật sự không tìm được từ nào thích hợp hơn. Cơ thể Bạch Song Ảnh như kem tan chảy, mềm oặt kéo dài, hóa thành một mảng màu méo mó xoắn xuýt. Bên trong lấp lánh đủ loại sắc tối, thay đổi liên tục, tựa như cảnh vật trong một giấc mơ do AI tạo ra.

Khỉ Gầy cả người khựng lại, như thể đến giờ mới nhận ra trước mặt có vật gì đó. Hắn còn chưa kịp phản ứng, thì một giọng nói lạnh lẽo vọng lên.

[Mày là một cái cây.]

Giọng nói ấy cất lên.

Ánh mắt Khỉ Gầy đờ đẫn hẳn đi.

Gã lảo đảo bước tới bên chuồng sắt, đá bay giày, rồi dẫm chân trần xuống đất. Đất vẫn còn mềm, nhưng hắn dồn quá nhiều lực, khiến thịt da xương cốt bật tách ra, máu chảy đầm đìa.

[Cây không biết nói chuyện.]

Tiếng rên đau đớn của Khỉ Gầy lập tức biến mất, cả tiếng thở cũng không còn. Gã đứng yên tại chỗ, máu tươi chảy ròng, cơ thể vặn vẹo đến kỳ quái như đang bắt chước cành cây.

[Cây không có nhịp tim.]

Trong ánh lửa lập lòe, sắc mặt Khỉ Gầy nhanh chóng xám xịt.

Gã đã chết.

Thi thể kia vẫn giữ nguyên tư thế quái dị, đứng trơ bên cạnh chuồng sắt.

Từ đầu đến cuối, ngoại trừ Phương Hưu, không một ai nhận ra dị biến này. Mọi người vẫn bận việc của mình, cứ như cảnh tượng ngay trước mắt là chuyện thường tình.

Bạch Song Ảnh vẫn chưa trở lại hình người, hắn chậm rãi lơ lửng tiến gần Phương Hưu.

Con người này xem hắn như kẻ yếu, thế mà lại chuẩn bị khom lưng cúi đầu trước một tên đầu đường xó chợ, dù biết Phương Hưu chỉ đang đóng kịch, Bạch Song Ảnh vẫn cảm thấy nghẹn họng.

Thế nên, hắn phóng ra một phần bản thể, gϊếŧ người ngay trước mặt tên nhân loại này. Để đảm bảo hiệu quả triệt để, hắn còn cố tình để Phương Hưu nghe rõ lời mình nói, thấy rõ máu tanh chân thật.

Giờ thì người kia đã hiểu hiện thực rồi, cái màn chơi nhà chán ngắt kia nên kết thúc được rồi.

Bạch Song Ảnh áp sát Phương Hưu, khoảng cách chỉ nửa bước, thân thể dị hình khổng lồ vặn vẹo theo nhịp như đang hô hấp.

Hắn muốn nhìn thấy vẻ mặt hoảng loạn hay sợ hãi của đối phương, muốn nhìn thấy đề phòng hoặc phục tùng.

Nhưng rồi hắn thấy ánh mắt Phương Hưu mềm lại, gò má hơi đỏ lên.

Bạch Song Ảnh: “?”

Hắn dừng lại, tạm ngưng cử động.

“Cái nốt ruồi này vẫn còn nè.” Phương Hưu vươn tay ra khỏi chuồng sắt, đầu ngón tay chạm khẽ vào dị hình trước mặt. Trong lớp hỗn loạn xoắn vặn, một chấm nốt ruồi đỏ tươi lấp ló, cực kỳ nổi bật.

Có gì đó sai sai, phản ứng này không đúng.

Bạch Song Ảnh hóa đá theo nghĩa đen. Trong mắt Phương Hưu chỉ có thuần một sự tán thưởng và ngưỡng mộ, y như cái cách anh nhìn hình người của hắn lúc trước.

“Anh đột ngột ra tay, là vì tâm trạng không tốt à? Tại tôi sao?” Thấy Bạch Song Ảnh không nói gì, Phương Hưu hỏi nhỏ.

Bạch Song Ảnh phản xạ có điều kiện: [Đúng vậy.]

“Vậy tôi xin lỗi nhé, cách tôi đối xử với anh có thể không được khéo, thật ra tôi không có nhiều kinh nghiệm giao tiếp với người cùng tuổi.” Phương Hưu nói bằng giọng rất chân thành.

Bạch Song Ảnh: […]

Thật kỳ lạ. Người này không đổ lỗi cho quỷ, không mặc định “Tà ma thấy con người bị hạ nhục thì sẽ khó chịu”, mà chủ động phản tỉnh hành vi của mình. Phương Hưu hình như hiểu được cách nghĩ của tà ma?

Nhưng vấn đề là, cậu coi tôi là “Người cùng tuổi” á?

Cảm thấy cách nói hơi sai sai, Phương Hưu tự sửa lại: “Ý tôi là, tôi không giỏi trong việc đối xử tốt với người khác…”

Bạch Song Ảnh: […]

Không phải, cậu thật sự coi tôi là “Người” đấy hả?

Cuối cùng, Phương Hưu cũng bật cười.

“Nói thật nhé. Mấy người đồng đội của tôi, hại tôi xong có khi còn có lợi. Nhưng nếu anh hại tôi, anh chẳng được gì cả. Chúng ta có thể đôi lúc giúp nhau một chút, cứ thế đi tiếp, đó không phải là "Bạn bè" sao?”

“Tôi chỉ muốn nghiêm túc làm bạn với anh, Bạch Song Ảnh.”

Bạch Song Ảnh đứng bất động hồi lâu, sau cùng chán nản thu lại dị hình, biến lại hình người.

Thôi được rồi, Phương Hưu chỉ là có cách biểu đạt thiện ý hơi lệch lạc. Não người này nhiều vấn đề, cũng chẳng thiếu thêm cái nào.

Bạch Song Ảnh vốn quen nhìn người từ trên xuống, thực ra anh ta cũng không rõ “Bạn bè” nghĩa là gì. Nhưng hắn tuyệt đối không muốn thừa nhận chuyện này, dù sao Phương Hưu vừa chịu nhún một bước.

Diễn biến vượt xa dự đoán. Phương Hưu chẳng mảy may quan tâm đến cái chết của Khỉ Gầy, nhưng kết quả tạm ổn nên anh cũng không muốn đào sâu.

“Chúng ta có thể làm bạn.” Bạch Song Ảnh tuyên bố một cách huyền bí khó lường.

Hắn liếc xác Khỉ Gầy một cái, rồi đặc biệt bổ sung: “Đã là bạn của tôi, thì không được cúi đầu trước phế vật.”

Phương Hưu gật đầu: “Được. Sau này anh để ý cái gì, cứ nói thẳng với tôi.”

Bạch Song Ảnh hài lòng gật đầu: “Vậy tôi gỡ pháp thuật đây, cẩn thận một chút.”

Nói xong, hắn lại bắt đầu đi dạo quanh đống lửa, bước chân thoải mái hơn hẳn lúc trước.

Pháp thuật biến mất, mọi người không hề có phản ứng đặc biệt nào, cứ như Khỉ Gầy vốn chẳng tồn tại. Ánh mắt họ đi qua xác gã một cách thản nhiên, tựa như bên chuồng sắt vốn đã có sẵn một cái cây.

Cũng giống như đám ngọc Phật chưa từng để ý “Người áo trắng thứ tám” trong đội đã biến mất từ lúc nào.

Nhưng với Phương Hưu, mấy chuyện đó đều là chuyện nhỏ.

Quan trọng hơn là từ hôm nay, anh đã có một người bạn. Một người bạn vừa xinh đẹp lại vừa thẳng thắn.

Nửa đêm về sáng.

Tên “Bác Sĩ” mặc blouse trắng đi tới gần chuồng sắt. Gã cắn móng tay một cách thần kinh, quầng mắt đỏ bừng như sắp khóc.

“Tôi, tôi phải nói một vài chuyện. Về cúng tế, các người tốt nhất nên chuẩn bị tâm lý một chút.”

“Xin lỗi…” Gã nói đến đây thì nước mắt trực trào: “Xin lỗi…”