Phương Hưu mở mắt, đập vào mắt anh là một mặt đất dựng đứng.
Vài giây sau, anh mới nhận ra bản thân đang nằm sõng soài dưới đất, nửa bên mặt phải áp chặt vào lớp bùn lạnh ngắt
Bên tai vang lên tiếng kèn xô na mơ hồ đứt quãng, không phân biệt nổi là tiếng vui hay tiếng buồn.
Xung quanh tối om, lạnh lẽo rợn người. Không xa lắm, một vòng đèn l*иg đỏ to tổ chảng đang lắc lư nhè nhẹ.
Phương Hưu cuối cùng cũng tỉnh táo lại. Dải đèn l*иg kia rõ ràng cách anh hơn mười mét, mà phòng ngủ nhà anh chắc chắn không rộng đến vậy.
Vừa giây trước còn nằm trong chăn ấm áp, chớp mắt đã ngã lăn ra nơi quỷ quái này.
Bộ đồ ngủ trên người không cánh mà bay, thay vào đó là chiếc áo thun đỏ chót. Anh nhận ra nó, quà tặng của người nhà, rất thích.
Gặp quỷ thật rồi.
Không lẽ mình đột tử trong mơ, lúc hỏa táng người nhà đắp cho chiếc áo mình thích nhất, thế là mặc nguyên cái xuống Địa Phủ luôn? Phương Hưu hoảng loạn sờ soạng khắp người, thấy còn thở, tim vẫn đập mạnh mẽ, chắc là chưa chết.
Còn sống là tốt rồi.
… Nhưng hơi thở vừa thở ra đã thổi thẳng vào mặt ai đó.
Phương Hưu: “?”
Không biết từ lúc nào, trước mặt anh xuất hiện một cái mặt người, chỉ cách chưa tới nửa mét.
Da mặt trắng bệch như giấy, miệng cười toe toét nhưng cứng đờ, đôi mắt không nằm hai bên trái phải như người bình thường, mà xếp dọc theo hình chữ ‘’Nhị 二’’, một trên một dưới.
Nhìn kỹ thì khuôn mặt đúng là của một đứa trẻ tầm sáu bảy tuổi, nhưng nó lơ lửng ngang tầm mắt anh, như mặt nạ trôi giữa không trung, toát ra mùi khét như giấy bị đốt.
Phương Hưu: “!”
Cám ơn trời đất, cuối cùng cũng có ai đó để hỏi đường rồi!
Từ nhỏ đến lớn, Phương Hưu chẳng có thành kiến gì với yêu ma quỷ quái. Dù là kẻ ác hay ác quỷ, cùng lắm thì mất luôn cái mạng thôi. Hơn nữa, nếu so độ tàn nhẫn giữa con người và tà ma, chưa chắc bên nào hơn bên nào.
Nói thật, gặp ma với gặp người lạ cũng chả khác mấy.
Phương Hưu nở nụ cười thân thiện: “Xin chào.”
Mặt người kia cũng cười rạng rỡ hơn, nhưng không nói gì, cũng không nhúc nhích, khiến cho Phương Hưu hơi thất vọng. Nhưng đã có một người ở đây, biết đâu quanh đây còn thêm mấy người nữa.
Anh nhẹ nhàng dời mắt, bước về phía đèn l*иg đỏ.
Mặt người kia khựng lại một giây, rồi lập tức bay vụt đến trước mặt Phương Hưu, gần đến mức mặt kề mặt.
Gần quá, hơi mất lịch sự.
Phương Hưu nhíu mày, lách người né sang bên, như thể đang tránh một kẻ cố nhét tờ rơi vào tay mình.
Mặt người kia dần dần mất đi nụ cười, nhưng lại kiên trì lần nữa lướt tới chắn trước mặt Phương Hưu. Hai đôi mắt nhìn nhau, ai cũng trông chán nản như ai.
Sau mấy lần bị chặn, Phương Hưu dứt khoát dừng bước.
Vòng đèn l*иg kia trông có vẻ gần ngay trước mắt, vậy mà anh đi chừng năm sáu mét vẫn thấy y như chưa nhúc nhích bước nào. Còn cái mặt kia cứ như hướng dẫn người mới không thể tắt được, anh thật sự không lách qua nổi.
Phương Hưu vẫn giữ vẻ lịch sự: “Ngài có chuyện gì à?”
Mặt người kia bắt đầu méo mó: “… Cậu chỉ định hỏi mỗi vậy thôi hả?”
Giọng nó the thé chói tai, đầy bất mãn.
“Thì ra ngài biết nói!” Phương Hưu sáng rỡ mắt: “Vậy phiền ngài chỉ đường giúp tôi, đi ra khỏi đây thế nào vậy?”
Câu hỏi ấy như trúng phải từ khóa, mặt người kia bỗng hăng hái hẳn lên. Nó bay một vòng quanh Phương Hưu, cười rờn rợn: “Muốn rời khỏi đây sao? Mơ đẹp nhỉ.”
“Những kẻ bị đưa tới chốn này đều là vật tế sống, mục đích là giải Ách. Muốn thoát khỏi đây? Phải sống sót qua tám vòng cúng tế, mới xem như là đủ tư cách rời khỏi…”
Nó nói y như đang thuyết trình, kéo dài từng câu như thể cố tạo áp lực. Thời gian chầm chậm trôi, Phương Hưu dần hiểu rõ tình hình.
Địa Phủ bắt cóc anh.
Địa Phủ nhốt anh vào cái nơi gọi là "Tháp Giải Ách".
Địa Phủ bắt một người còn sống sờ sờ ra làm vật tế, yêu cầu anh phải sống sót qua từng đợt cúng lễ như kiểu KPI sinh tồn.
Nghe kiểu gì cũng thấy như bị bắt đi làm việc không công. Phương Hưu nhìn mặt người đang luyên thuyên, cảm xúc ngày càng tụt mood: “Vậy ngoài chuyện được rời khỏi đây, còn phần thưởng nào khác không?”
Mặt người: “Hả?”
Phần thưởng? Người bình thường ở vào tình cảnh này sẽ đi nghĩ tới phần thưởng à?
Nó đã cố gắng hết sức để tạo ra một bầu không khí đáng sợ lắm rồi, ai dè gặp phải tên đầu óc thiếu cọng dây sợ này. Quá trình nó nên đi cũng đã đi, nhưng không hiểu sao lại bực bội.
Chẳng hạn như bây giờ, đúng lý nó phải đợi đối phương tuyệt vọng xong mới thả ra phần thưởng cuối cùng như mồi nhử.
Thế mà…
“Ngài trình bày tận tình như vậy, tôi thấy y như khóa đào tạo tân binh của công ty luôn ấy.” Phương Hưu nghiêm túc nói: “Nếu tôi sống sót được, hình như bên các ngài cũng được lợi?”
Câu nói rất khách sáo, nhưng nét mặt thì lại viết rõ mồn một. Địa Phủ các người là thương hiệu ngàn năm rồi, đừng keo kiệt thế chứ.
Mặt người: “…”
“Nếu sống sót qua đủ tám lần cúng tế, Địa Phủ sẽ giúp anh thực hiện một điều ước.” Lời nói vừa ra miệng, nét mặt của nó như nuốt phải thứ gì khó tiêu.
“Bất cứ điều ước nào cũng được?”
Mặt người ngập ngừng bổ sung: “Không, điều ước nhất định phải nằm trong phạm vi nhân quả của anh.”
Nó nói nghe mơ hồ, may là Phương Hưu từng nghe qua kiểu này rồi.
Phạm vi nhân quả tức là điều ước phải liên quan đến bản thân anh, không thể vượt ra ngoài lẽ thường. Ví dụ: Không thể bắt người nổi tiếng không quen biết cởi truồng chạy ngoài đường, cũng không thể mời người ngoài hành tinh tới nhà chơi. Nhưng nếu muốn kẻ thù bị treo cổ chết hay trúng vé số thì hoàn toàn được.
Thưởng thế là hợp lý.
Giờ phút này, anh thân cô thế cô, cũng chẳng thể đơn độc chống lại Địa Phủ. Đã đến thì đến luôn, vậy thì chơi theo luật đi.
“Tôi hiểu rồi, vậy chúng ta đi luôn chứ?” Phương Hưu rất biết phối hợp.
Lần này anh chủ động bước tới, thì cái mặt kia lại bay lùi lại như bị táo bón, bộ dạng như đang đau khổ nghĩ lời thoại.
“À mà, có hỗ trợ gì không đó?” Phương Hưu vẫn thong dong lại gần: “Nghe tế sống thôi đã thấy đáng sợ rồi, các ngài sẽ không bắt tôi tay không tất sắt…”
“Đừng nóng, tới nơi sẽ nói.” Mặt người mất hết sức sống đáp, bay tuốt ra xa.
Có hướng dẫn viên mặt người dẫn đường, cuối cùng Phương Hưu cũng tới gần vòng đèn l*иg đỏ.
Anh vừa đặt chân vào trong, xung quanh lập tức sáng rực lên. Không biết ánh sáng từ đâu chiếu tới, vô cùng lạnh lẽo và nhợt nhạt.
Phương Hưu phát hiện mình đang đứng giữa một khoảng sân nhỏ, bốn phía treo kín đèn l*иg đỏ, vắt vẹo nơi mái hiên.
Chính giữa sân, đặt một lư hương dài y như cỗ quan tài. Lư hương được sơn đỏ như máu, trầm hương tỏa ra thứ mùi ngọt lịm nhưng tanh tanh, khó nói là thơm hay hắc.
Phía sau lư hương là một cầu thang gỗ, kéo thẳng lên tầng hai, nhưng đỉnh thang đã chìm khuất trong bóng tối. Trên đầu sân cũng tối om như mực, cả khu này trông như xây trong lòng mộ cổ, vừa quái dị vừa nghẹt thở.
Xung quanh vang lên tiếng hít khí lạnh dồn dập.
Phương Hưu lập tức quay đầu nhìn. Không ngờ ngoài mình ra, còn có bảy kẻ xui xẻo khác cũng bị kéo tới đây.
Bảy người kia được bảy cái mặt người khác dẫn đường, ai nấy sắc mặt trắng bệch, hồn vía lên mây. Gần anh nhất là một phụ nữ trung niên đang run lẩy bẩy như sắp co giật, đối diện là một tên đàn ông gầy gò đen nhẻm, đã tè cả ra quần, mùi khai lẫn mùi tanh nồng nặc bốc lên xộc thẳng vào mũi. Người trông ra hồn nhất là một nam thiếu niên, có vẻ bình tĩnh hơn chút, dù mồ hôi túa ra như tắm.
“Đến đủ rồi nha!”
Tám cái mặt người đồng loạt hô vang. Một hình nhân bằng giấy thò đầu ra từ sau lư hương.
Khuôn mặt giấy trống trơn, mặc áo bông đỏ đính đầy hoa giấy, vóc dáng mập mờ chẳng rõ trai gái.
Tám cái mặt người lần lượt bay tới dán vào khuôn mặt trắng toát của người giấy.
Khi lớp da mặt ghép vào, ngũ quan của người giấy dần trở nên rõ ràng, khóe miệng cũng càng lúc càng cong cao. Đáng tiếc, cái mặt dẫn Phương Hưu đến lại xị ra như ăn phải phân, không khớp lắm. Thế là mặt người của người giấy trở thành nụ cười méo xệch gượng gạo nhưng vẫn giữ phép lịch sự.
Người giấy cố sức kéo khóe môi về, giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra: “…Đừng sợ, đừng hoảng. Chúng tôi biết các vị không rành giới huyền học, nhưng nếu tôi đã mời các vị đến đây, đương nhiên sẽ có cách giúp các vị tự vệ.”
Tự vệ á! Câu này như liều thuốc an thần, khiến cả đám người kia ánh mắt sáng rực lên, như vừa thấy đường sống trong tử địa.
“Giúp thế nào?” Thanh niên bình tĩnh kia là người đầu tiên lên tiếng. Người này mặt mày sáng sủa, áo sơ mi quần tây đều là hàng hiệu. Anh ta bước lên hai bước, lập tức thu hút mọi ánh nhìn.
Người giấy khúc khích cười, thò tay vào lư hương, móc ra một ống thẻ bốc số dính đầy tro tàn, trông vô cùng bẩn thỉu.
Trên ống có khắc tám chữ to tướng: [Cửu Tuyền kết duyên, kiếp này chẳng lìa.]
“Chúc mừng chúc mừng!” Người giấy hồ hởi như thể phát lì xì Tết: “Có tà ma giúp sức —— Nhất định đừng bỏ lỡ —— ”
“Chỉ cần rút một quẻ, các vị có thể triệu hồi lệ quỷ ở bên cạnh. Có lệ quỷ bảo vệ, đúng là chuyện tốt to lớn!”
Tuyệt vời, có quỷ ở bên cạnh 24/7. Nhìn sắc mặt của mọi người, không ai vui nổi vì cái ‘’Tin tốt’’ này.
Thanh niên bình tĩnh nuốt nước miếng, cẩn thận hỏi: “Lệ quỷ không hại chúng tôi chứ?”
“Dĩ nhiên là có, bản tính của tà ma là như thế!”
Người giấy cười đến nỗi khóe miệng gần chạm tới xương gò má: “Cho nên các vị phải thỏa thuận trước với chúng, lập khế ước đàng hoàng. Nói rõ ràng rồi, chúng tôi sẽ bắt đầu vòng cúng tế.”
“Nếu thỏa thuận thất bại thì sao…?”
“Thì sẽ chết, không còn cách nào.” Người giấy thản nhiên: “Anh không triệu được cũng được, tự gánh hậu quả.”
Thanh niên ấy lập tức hóa đá tại chỗ.
Phương Hưu đoán được trong đầu anh ta đang nghĩ cái gì.
Hiện tại, mọi người đều là cộng tác viên của Địa Phủ, đối thủ là đám tà ma. Đến lúc đó ai cũng có quỷ ở bên cạnh, còn anh lại hai tay trắng, người xui xẻo đầu tiên là ai không cần nói cũng biết.
Huống hồ, nếu thỏa thuận thất bại, đêm nay chết bất đắc kỳ tử thì cũng coi như đau dài không bằng đau ngắn rồi.
Quả nhiên, thanh niên kia hít sâu một hơi, dũng cảm đón lấy ống thẻ. Anh ta run rẩy rút ra một thẻ, vì đứng xa nên Phương Hưu không thấy rõ trên thẻ viết gì. Theo hướng dẫn của người giấy, anh ta cắm thẻ xuống đất, ngay lập tức một làn khói xám phun lên, lờ mờ hiện ra một bóng người.
Đó là một con họa bì.
Đặc trưng quá rõ ràng —— Bộ da người vẽ hình tiểu thư bị xộc xệch, đôi mắt trễ xuống gần cổ, trên da hiện rõ những nếp gấp đáng sợ.
Xem ra nó chưa kịp ủi đồ thì đã vội đến đây rồi, Phương Hưu thầm nghĩ.
Họa bì há miệng nhe cười, cái miệng kéo lệch đến tận yết hầu, cười khúc khích không ngừng. Nam thanh niên vừa gọi nó ra suýt nữa không đứng vững, hai người bọn họ cùng nhau nôn tại chỗ.
“Người tiếp theo.” Giọng người giấy kéo dài như băng phát thanh ma quái.
Có người mở đầu rồi, những người còn lại cũng cắn răng chịu đựng, vừa run vừa rút thẻ.
Từng con tà ma kỳ dị được gọi ra, quái dị không kém gì tiểu thư họa bì —— Đám lệ quỷ kỳ dị cổ quái, tạm thời đều có hình người.
Ngoại trừ một bác gái sợ tới mức sống chết không chịu rút thẻ, Phương Hưu là người rút đứng thứ bảy cuối cùng tiến lên phía ống thẻ.
Cầu người không bằng cầu mình, Phương Hưu không định dồn hết vận mệnh vào mấy con lệ quỷ.
Làm ơn đi, yếu cũng được, xấu cũng không sao, chỉ cần là loại biết nói lý một chút là được. Phương Hưu lặng lẽ cầu nguyện trong lòng, lắc lắc cái ống thẻ phủ đầy tro bụi.
Cạch, cạch, cạch. Một cây thẻ cũ nát rơi ra.
Phương Hưu cẩn thận nhặt lên, chỉ thấy trên đó viết tám chữ lớn, đỏ thẫm như máu: [Chết chết chết chết chết chết chết chết.]
Rất thẳng thắn, cũng không cần hao tế bào não để giải sâm. Chỉ tiếc là cái nội dung có hơi không ổn, đối phương nhìn qua là biết không dễ nói chuyện rồi.
Phương Hưu: “Tôi có thể từ bỏ triệu hồi không?”
Biết điều mà rút lui, cũng là một chiến lược sống sót.
“Không được.” Người giấy đáp dứt khoát.
Không hiểu vì sao, biểu cảm của người giấy không giống kiểu hả hê khi thấy người ta gặp nạn, mà lại tràn ngập nghi hoặc. Nó nhìn chằm chằm thẻ sâm hồi lâu, sau đó cúi đầu đếm lại số thẻ trong ống.
Phương Hưu bất lực thở dài, chấp nhận số phận, cắm thẻ xui xẻo đó xuống đất.
Lần này mặt đất không phụt ra khói xám, mà là một làn sương trắng muốt, lượn lờ như sữa. Sương từ từ tan đi, lộ ra… Một bàn tay trái.
Bàn tay ấy đẹp đến ngỡ ngàng. Ngón tay dài thon tao nhã, làn da mịn màng trắng muốt như ngọc, Năm ngón tay khẽ khép, ngón trỏ hơi rời ra một chút, tạo thành tư thế y như nụ sen chưa nở. Dưới ánh sáng mờ ảo âm u, bàn tay này như đang phát ra ánh sáng nhè nhẹ.
Phương Hưu nín thở, dồn hết sự tập trung chờ chủ nhân của bàn tay xuất hiện. Nhưng anh đợi mãi đợi mãi, bàn tay ấy vẫn im lìm đứng đấy, chỉ lộ phần bàn tay và cổ tay, không nhúc nhích.
Anh nhẹ nhàng nắm thử, cảm giác lạnh băng cứng ngắc, hoàn toàn không động đậy.
Phương Hưu: “…”
Tin vui, trông thứ này không có tính công kích mạnh.
Tin buồn, giờ phải làm sao giao tiếp với một bàn tay? Viết thư tay hả?
Tuy vậy, hiện giờ ưu tiên hàng đầu không phải chuyện tán gẫu, mà là nghĩ cách mang thứ này theo bên mình. Phương Hưu xoay xoay cổ tay, rồi ngồi xổm xuống trước bàn tay kia.
“Có ai có xẻng không?” Anh hỏi.