Ngoại tổ nhà Tạ Khải Vận họ Tô.
Lão gia trong phủ đã đi nơi khác, Kinh thành chỉ còn lại lão phu nhân, một phụ nữ mang thai chín tháng cùng mấy người nhỏ tuổi.
Mấy ngày trước, biểu ca lớn nhà họ Tô phạm chuyện, bị Huyền Giáp Vệ bắt vào ngục, lão phu nhân một hơi không thở lên được, ngất lịm đi, phụ nữ mang thai bị kinh sợ nên chuyển dạ, nhất thời trong phủ không có người nào có thể trông coi mọi việc.
Tin tức truyền đến, nữ quyến Tạ phủ đang tụ họp cùng nhau, Nhị phu nhân vừa nghe, lập tức muốn trở về Tô phủ để chủ trì đại cục.
Vì người già, phụ nữ mang thai, trẻ nhỏ đều cần được chăm sóc, lại thêm một nam đinh bị vào ngục, mọi việc vừa gấp vừa tạp nham, lo ngại Tạ Khải Vận chưa từng trải sự đời, bèn nhờ Vương Huệ Khanh giúp trông nom một chút.
Chính vì lẽ đó, ngày Tạ Nghi Chu về Kinh, mưa như trút nước, Tạ phủ lại không có một chủ tử nào ở nhà.
"Nếu không phải chuyện này, nương nhất định sẽ ở phủ chờ con. Con là khúc ruột nương dứt ra, nương thương con nhất..."
Tạ Nghi Chu cau mày: “Biểu ca lớn nhà họ Tô phạm chuyện gì?"
Trong mắt Vương Huệ Khanh chỉ có Tạ Nghi Chu, nàng nắn bóp những vết xước nhỏ trên tay nàng, lơ đãng nói: "Xúc phạm một thầy thuốc."
Tạ Nghi Chu khựng lại một chút, hỏi: "Xúc phạm một thầy thuốc?"
Nàng không phải cảm thấy thầy thuốc thấp kém có thể tùy ý bắt nạt, chỉ là lấy làm lạ, nếu là xúc phạm thông thường, hẳn không đến mức vào ngục, trừ phi có nội tình gì đó.
Vương Huệ Khanh liếc nhìn nàng một cái, nói: "Châu nhi rất quan tâm chuyện nhà họ Tô à?"
"Không."
Tạ Nghi Chu hồi nhỏ chỉ gặp đại bá nương và Tạ Khải Vận một hai lần, diện mạo cũng không nhớ rõ nữa, sao có thể quan tâm chuyện Tô phủ được.
Chỉ là không muốn nghe Vương Huệ Khanh nói những lời khiến người ta phiền lòng, tùy tiện chọn một chuyện để lái sang chuyện khác.
Vương Huệ Khanh thấy ngữ khí nàng nhạt đi, hơi dừng lại một chút, sai nha hoàn bên cạnh và Lâm Nghiên lui xuống xong, ngữ khí ai oán nói: "Chẳng phải là vì thương thế của Thái tử đó sao."
Không hề chuẩn bị mà nghe được chuyện về tên quỷ đói, Tạ Nghi Chu lòng thót lại, đầu ngón tay chợt co rụt lại, móc lấy ngón tay Vương Huệ Khanh.
Vương Huệ Khanh đột nhiên được con gái thân cận, rất vui mừng, ngữ khí càng thêm thân mật, hỏi: "Châu nhi có biết thế nào là nhất triều Thiên tử nhất triều thần không?"
Tạ Nghi Chu đã biết chuyện nàng sắp nói tiếp có liên quan đến tên quỷ đói, nàng không chắc có nên tiếp tục nghe hay không, căng mặt không nói lời nào.
Vương Huệ Khanh cho rằng nàng đang chờ mình nói tiếp, bèn tự mình kể lại chuyện Thái tử gặp hiểm mất tích mấy tháng trước đó một lượt.
Cuối cùng, nàng nói: "Nhất triều Thiên tử nhất triều thần, lời này đặt trên người Trữ quân cũng vậy.
Trữ quân thay đổi, ý nghĩa là đảng phái cũng thay đổi, người mới nắm quyền sẽ không dung thứ cho cánh tay đắc lực của kẻ địch cũ ngủ say bên cạnh, toàn bộ loại bỏ mới là an toàn nhất.
Nếu Thái tử thực sự không trở về được nữa, tất cả thuộc quan, thị vệ bên cạnh hắn, cho đến cả Huyền Giáp Vệ dũng mãnh thiện chiến, cho dù không bị Hoàng thượng chém gϊếŧ, cũng sẽ bị Trữ quân mới được sắc phong loại bỏ.
Những thuộc quan đó thất chức, bị Hoàng thượng mắng như tát nước vào mặt, lại bị giam giữ thẩm vấn ba tháng, có thể nói đã ghi tên ở chỗ Diêm Vương gia, bây giờ Thái tử đã tìm về được, tính mạng của bọn họ tạm thời giữ lại được.