Cũng may quá trình tuy có gập ghềnh, kết quả vẫn xem như thuận lợi, đoàn người đã đến Kinh thành suôn sẻ.
Ngày đến nơi, gió lớn mưa to, sét đánh sấm rền, mây đen thấp lè tè đè nặng trên Hoàng thành, phảng phất khí tức âm u, nghiêm, khiến người ta nhìn vào mà khϊếp sợ.
Tạ Nghi Chu đã chuẩn bị tâm lý gặp cha mẹ, nhưng không ngờ trong thời tiết tệ hại như vậy, Tạ phủ lại trống vắng, chẳng một người nhà họ Tạ nào xuất hiện.
"Trong cung xảy ra chút chuyện, Lão thái gia, nhị lão gia, tam lão gia đều bận, rất muộn mới về được, đại lão gia thì không có ở Kinh thành.
Nhị phu nhân, tam phu nhân dẫn theo nhị tiểu thư đi Tô phủ rồi, hiện giờ cũng không có ở phủ, đại thiếu gia. không tiện.
Cô nương chi bằng cứ đến Ngân Nguyệt các nghỉ ngơi một lát, lão nô sẽ lập tức sai người đến Tô phủ báo cho nhị phu nhân."
Người nói là Lục quản gia bên phía Tạ gia ở Kinh thành, ông ta dẫn Tạ Nghi Chu đi về phía Ngân Nguyệt các, vừa đi vừa giới thiệu: "Bên cạnh Ngân Nguyệt các là chỗ ở của nhị tiểu thư, cách hồ Thanh Lý bên kia là viện của đại thiếu gia.
Lão thái gia sống ở Tùng Hạc Đường phía Đông, tam lão gia và tam phu nhân thì ở phía Tây Nam."
Nói xong đơn giản tình hình trong phủ, Lục quản gia lại gọi hơn mười nha hoàn, ma ma đến trước mặt Tạ Nghi Chu, giới thiệu từng người một xong, cung kính nhìn về phía Tạ Nghi Chu.
Tạ Nghi Chu vẫn luôn lặng lẽ lắng nghe, thấy ông ta không còn gì để nói nữa, bèn mở miệng nói: "Được."
Chỉ một chữ ngắn gọn, không nghe ra bất kỳ cảm xúc nào.
Lục quản gia nhìn nàng một cái, lại liếc nhìn Thân quản gia đang đứng một bên, dặn dò nha hoàn hầu hạ cho tốt, rồi cúi người rời đi.
Tạ Nghi Chu cho nha hoàn lui xuống, đợi trong phòng không còn người ngoài, mới nói với Lâm Nghiên: "Đừng sợ, không sao đâu mà."
Tạ phủ quy củ nhiều, sau khi bước qua cánh cổng đầu tiên, Lâm Kiều đã bị đưa đến nơi khác, còn Lâm Nghiên thì đi theo vào Ngân Nguyệt các.
Từ khi Lâm Kiều bị đưa đi, nàng ấy liền không rời nửa bước theo Tạ Nghi Chu, chỉ sợ nháy mắt một cái nàng ấy cũng biến mất.
Lúc này, nàng ấy dựa sát vào Tạ Nghi Chu, nhỏ giọng hỏi: "Đây thật sự là nhà của tỷ sao?"
Tuổi nàng ấy còn nhỏ cũng nhìn ra được, ngoại trừ Thân quản gia và những người cùng họ từ Giang Ba Phủ tới, tất cả mọi người trong Tạ phủ đều rất xa lạ với Tạ Nghi Chu.
"Phải, chỉ là ta lớn lên ở quê nhà Giang Ba Phủ, đây là lần đầu tiên tới Kinh thành.
Còn những chuyện khác." Tạ Nghi Chu dừng lại một chút, nói: “Còn những chuyện khác, mấy ngày nữa ca ca của muội sẽ nói cho muội biết."
Lâm Nghiên bèn không hỏi nữa.
Lúc chạng vạng tối, tam phu nhân Vương Huệ Khanh về phủ, không kịp sửa soạn đã chạy thẳng đến Ngân Nguyệt các, ôm Tạ Nghi Chu khóc rất lâu, rất lâu.
Muộn hơn một chút, Tạ Nghi Chu được đưa đi gặp tổ phụ, sinh phụ, cả nhà cùng nhau dùng bữa tối.
Sau bữa tối, nhị phu nhân lại theo về Ngân Nguyệt các, cho đến tận khuya mới rời đi.
Liên tiếp hai ngày, Tạ Nghi Chu được đưa đi làm quen với Tạ phủ, từ sáng đến tối, hầu như không có lúc nào ở một mình, đợi đến khi nàng cuối cùng có thể ở riêng với huynh muội nhà họ Lâm, Lâm Kiều vừa mở miệng đã nói: "Có lỗi với cô nương."
Thấy hắn cúi đầu, mặt đầy xấu hổ, Lâm Nghiên bên cạnh cũng bộ dạng sắp khóc, Tạ Nghi Chu bèn hiểu rằng họ đã biết chuyện của nàng.