Chương 21

Nội thương khó lành, chứng mất trí nhớ e là khó chữa khỏi.

Từ Thái Y bắt mạch cho Thái tử xong liền bẩm báo chuyện này với Hoàng thượng, Hoàng thượng tuy thịnh nộ, nhưng cũng kiềm chế lửa giận, chỉ ra lệnh cho Thái y viện nhanh chóng tháo chỉ khâu cho Thái tử.

Việc tháo bỏ những sợi chỉ thô đã mọc liền với máu thịt, khó tránh khỏi sẽ khiến vết thương rỉ máu.

Thái y viện có những vị thuốc tốt nhất thiên hạ, chữa lành một vết thương ngoài da không đáng nói, đây không tính là chuyện gì khó khăn.

Tất cả mọi người đều nghĩ thế, nhưng trớ trêu thay, sau khi tháo bỏ những sợi chỉ thô ấy, thương thế của Thái tử không những không chuyển biến tốt mà trái lại còn không ngừng nặng thêm.

Hơn mười ngày qua, sau khi được Thái y viện tận tâm chữa trị, vết thương dưới sườn Thái tử vốn ban đầu chỉ xấu xí, rỉ máu nhẹ, giờ như bị người ta dùng sức xé toạc, máu thịt be bét, lại còn có xu hướng lan sâu vào trong.

Tất cả thái y trong Thái y viện ngày đêm không ngừng suy ngẫm rốt cuộc vấn đề nằm ở đâu, tóc bạc trắng cả lên vì lo lắng, vẫn không tìm ra căn nguyên.

Thái y viện thất trách, chẳng những lúc nào cũng có thể bị Hoàng thượng chém đầu, lại còn luôn phải chịu áp lực từ các đại thần, quan lại thuộc về Thái tử, suốt ngày thấp thỏm, đêm ngày chẳng yên.

Lúc bị thị vệ đẩy vào tẩm điện, Từ Viện Sử hai chân tê dại không đứng vững, bèn vin vào người thị vệ một cái.

Thấy thị vệ mặt không chút biểu cảm nhìn tới, Từ Viện Sử sau lưng lạnh toát, cố sức trấn tĩnh, hỏi: "Điện hạ tỉnh lại lúc nào rồi?"

Thị vệ đáp: "Canh tư."

"Vết thương chảy máu?"

"Vâng."

Từ Viện Sử trầm ngâm một lát, thận trọng hỏi: "Điện hạ dùng chắc chắn là thuốc của Thái y viện chứ?"

Lời này vừa thốt ra, ánh mắt thị vệ âm trầm hẳn xuống, lạnh lùng nói: "Việc này nên hỏi người của Thái y viện các ngươi mới phải."

Trước đây Thái tử vô cớ mất tích, Hoàng thượng suýt chút nữa chém đầu tất cả quan lại, thị vệ.

Nay Thái tử đã tìm về được, tính mạng của bọn họ tạm thời được bảo toàn, nhưng oán khí thì vẫn chưa nguôi.

Quan lại Đông cung, bất kể là văn thần hay võ tướng, đều nổi tiếng là hung hãn, khó đối phó, lúc này chẳng ai dám chọc vào.

Từ Viện Sử tự biết câu nói vừa rồi có ý nghi ngờ người bên cạnh Thái tử đã ngấm ngầm động tay động chân, bèn ngượng ngùng chắp tay hành lễ, rồi lặng lẽ đi vào trong.

Trong tẩm điện, đèn lửa sáng trưng.

Văn công công đang cùng vài tên Huyền Giáp Vệ canh gác bên cạnh, thấy người tới, bèn ghé sát lại trướng gấm, nhẹ nhàng nói: "Điện hạ, Từ Viện Sử đã tới ạ."

Từ Viện Sử vội vàng hướng về sập giường hành lễ, nghe thấy một giọng nam ôn hòa nói: "Vất vả cho Viện Sử rồi."

"Không dám." Từ Viện Sử vội đáp: “Khám bệnh cho Điện hạ là việc bổn phận của vi thần."

Nói xong, ông thong thả bước đến bên sập giường, cúi đầu hành lễ thêm một lần nữa, lúc này mới nhìn thẳng vào xem xét vết thương của Thái tử.

Vết đao đó chém xiên ở sườn Giang Cảnh Chi, lần đầu tiên Từ Viện Sử xem qua, chỉ thấy vết thương được xử lý thô ráp xấu xí, còn trong lòng chê bai người khâu vết thương y thuật nông cạn, ngay cả việc đơn giản như vậy cũng làm không xong.

Còn bây giờ nhìn vết thương ghê rợn bị hỗn hợp thuốc bột và máu phủ kín, Từ Viện Sử chỉ mong người đó lại xuất hiện cứu mạng, chỉ cần cứu được Thái tử, ông ta cam nguyện bái đối phương làm sư phụ.