Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Cứu Giá Thái Tử Mất Trí Nhớ

Chương 18

« Chương TrướcChương Tiếp »
Xong chuyện Tạ Nghi Chu quan tâm, hắn lại thận trọng nói: "Lão nô sẽ nói với Ngự Lâm Quân là Tiểu thư đến Nghi Thành thăm biểu cô bà, vì cãi vã với cô nương nhà biểu cô bà mà giận dỗi dọn vào khách điếm ở.

Tiểu thư, người thấy sao?"

Tạ gia ở Nghi Thành có một thiên viễn bàng chi xa xôi, cái khách điếm này chính là sản nghiệp của họ.

Thân quản gia là người đại diện cho gia chủ đến, hắn nói gì, bàng chi đều sẽ hết sức phối hợp.

Cách này đúng như Tạ Nghi Chu và Lâm Kiều dự liệu, Tạ Nghi Chu khẽ gật đầu đồng ý với lời giải thích này.

"Được, được..."

Trong mắt Thân quản gia, cách này có chút bất lợi cho danh tiếng của Tạ Nghi Chu, thế mà nàng lại không nói hai lời đồng ý ngay, điều đó làm hắn rất an lòng.

An lòng xong, hắn nhìn về phía huynh muội nhà họ Kiều đang đứng cạnh, uy nghiêm nói: "Đã nhớ hết những gì cần nói chưa?"

Sau khi hai người ngoan ngoãn cúi mày đáp nhớ rồi, Thân quản gia quay lại phía Tạ Nghi Chu, nói: "Tiểu thư cứ yên tâm, khách điếm và bên biểu cô bà lão nô đều đã dặn dò kỹ rồi, sẽ không có sai sót gì đâu, Lão thái gia và Lão gia nhà chúng ta đều là bậc cổ củng chi thần, Ngự Lâm Quân ít nhiều cũng sẽ nể mặt đôi chút, tra xét xong sẽ không làm khó gì thêm.

Đợi họ điều tra xong, chúng ta sẽ khởi hành về Kinh thành."

Tạ Nghi Chu không lên tiếng, nàng cúi mắt, thần sắc vẫn nét hiền tĩnh thường ngày.

Thân quản gia đã quen với sự ít nói của nàng, giống như bao người có tuổi khác, không cần hồi đáp, hắn cứ thế tự mình thao thao bất tuyệt.

"Lão nô đã cho người gửi thư về Kinh thành rồi, chờ chúng ta đến nơi, phu nhân hẳn đã chuẩn bị mọi thứ xong xuôi."

".

Từ ngày Tiểu thư rời nhà, phu nhân ngày đêm không yên giấc, sợ Tiểu thư gặp phải kẻ xấu, lại sợ Tiểu thư bị lạnh, bị đói, nếu không phải sợ người ngoài biết chuyện làm hỏng thanh danh của Tiểu thư, phu nhân đã đích thân tới tìm từ lâu rồi."

"Tiểu thư gầy đi nhiều lắm so với trước, những ngày tới phải tịnh dưỡng thật tốt, không thì đợi đến khi phu nhân thấy dáng vẻ thanh mảnh gầy yếu này, bà ấy sẽ xót biết bao."

"Không cần thiết." Tạ Nghi Chu đột nhiên mở lời.

Giọng nàng không lớn, Thân quản gia không nghe rõ, bèn hỏi: "Tiểu thư nói gì cơ ạ?"

Tạ Nghi Chu mím môi, lặp lại: "Không cần phải thế."

Không cần nói những lời quan tâm hoa mỹ ấy, cũng không cần khổ sở tìm kiếm nàng, lại càng không cần khăng khăng bắt nàng quay về.

Thân quản gia nghe ra thái độ kháng cự của nàng, há miệng muốn nói rồi lại thôi, cuối cùng nhìn về phía đôi tay Tạ Nghi Chu đang đặt trên gối.

Tạ Nghi Chu đã thay lại trang phục của thiên kim quyền quý, trên người là chiếc Tô tú vân sa cẩm quần rực rỡ ánh sáng, mái tóc đen nhánh điểm xuyến trâm cài tóc mã não cùng bộ diêu vàng ngọc trân châu, bất luận là anh lạc trên cổ hay ngọc trạc nơi cổ tay, tất cả đều giá trị liên thành.

Dung nhan nàng vốn đã diễm lệ, dáng người yêu kiều, sau khi trang điểm tỉ mỉ lại càng thêm kiều diễm chói mắt, nhìn thế nào cũng là danh môn quý nữ được ngàn kiều trăm sủng, chỉ có đôi tay mang những vết sẹo nhỏ kia, tố cáo cuộc sống kham khổ của nàng suốt mấy tháng qua.

Thân quản gia nhìn những vết xước trên ngón tay nàng, thần sắc phức tạp nói: "Ở nhà luôn tốt hơn bên ngoài."

Tạ Nghi Chu đáp lại bằng một nụ cười nhẹ nhạt, không mang theo chút cảm xúc nào.
« Chương TrướcChương Tiếp »