Thuở ở Phong Thành, Tạ Nghi Chu từng bị người ta dè bỉu là đồ chết đói.
Tháng Tám, Kinh thành đổ mưa lớn mấy trận liền. Dòng sông ngoài thành tựa mãnh long thức giấc, theo tiếng sấm mà gầm gào cuồn cuộn, mang theo khí thế chực nuốt chửng các thôn trang lân cận.
Quan phủ thấy nước sông dâng cao bèn hạ lệnh mở cống xả lũ. Cống vừa mở, dòng nước bị kìm hãm bấy lâu liền tựa mãnh thú đói khát sổng chuồng, cuốn theo bùn cát đáy sông, ào ạt đổ về các nhánh sông xa.
Cùng ngày, đại quân tướng sĩ cờ xí rợp trời rời Kinh thành, thúc ngựa phi nước đại men theo dòng nước lũ. Trông từ xa, dòng nước cùng đoàn quân tựa hai con giao long đang rượt đuổi, một trước một sau lướt trên những cánh đồng lúa mạch xanh rì.
Dòng nước hung hãn được các nhánh sông ven đường san bớt, đến địa phận Giang Ba Phủ thì đã dần hiền hòa. Còn đoàn quân hùng hậu kia cũng theo dòng nước mà tỏa đi, đồn trú khắp các thôn trấn, dệt thành một tấm lưới dày đặc tựa mạng nhện, siết chặt toàn bộ Giang Ba Phủ.
Giang Ba Phủ tọa lạc tại phương Nam, có hai dòng Tĩnh Giang và Vấn Thủy chảy qua, đất đai trù phú, thủy lộ hanh thông, giao thương phát đạt. Ngoài phủ thành, Nghi Thành giáp ranh Kỳ Châu cũng là một nơi trọng yếu.
Khi quân mã tiến vào thành, Tạ Nghi Chu vừa cùng tiểu đồng y quán bốc thuốc xong, đang thong thả bước ra ngoài.
Tiểu đồng kia chừng tám chín tuổi, lúc lấy thuốc trượt chân ngã từ thang xuống, bị trật mắt cá, tuy không nặng lắm, nhưng con trẻ vốn hiếu động, cứ nhất quyết đòi bắt chước người lớn chống nạng tập đi. Lão lang trung thấy nó chướng mắt bèn đuổi ra ngoài, bảo đi chỉ đường cho Tạ Nghi Chu.
"Cứ đi thẳng qua tửu lầu Trần Ký, rồi rẽ hướng Tây, đi chẳng bao xa lại rẽ hướng Bắc, ở chỗ ngoặt có một tiệm phấn sáp. Đồ trong tiệm ấy đắt lắm, tháng trước ca ca của con đến đó mua cho tẩu tẩu một hộp hương cao, bé bằng quả trứng chim cút mà ngốn những mười lăm lạng bạc!"
Nói đến đây, tiểu đồng mặt mày nhăn nhó, đau xót vô cùng.
"Mười lăm lạng bạc! Mua được biết bao nhiêu là kẹo hồ lô!"
Tạ Nghi Chu đi bên cạnh, nhìn vẻ mặt xót của hiện rõ trên gương mặt non nớt của tiểu đồng, bất giác mỉm cười.
Trẻ con tuổi này vốn hiếu động, đâu chịu ngồi yên một chỗ, nên tất hay gây chuyện và thường bị phạt. Chắc hẳn đã lâu nó chẳng được ăn kẹo hồ lô. Tiểu đồng chép miệng, ao ước: "Mai này lớn lên được đi bán kẹo hồ lô thì tốt biết bao!"