Căn phòng chuyên dùng để thẩm vấn của Đình Úy tự nằm ở một phía khác của địa lao. Vừa bước vào khu vực đó, một mùi máu tanh nồng nặc đã xộc thẳng vào mũi, khiến người ta buồn nôn.
Từng hàng hình cụ vẫn còn dính máu thịt được xếp ngay ngắn hai bên. Kẻ nào yếu bóng vía trông thấy, hẳn sẽ sợ đến mức hai chân run lẩy bẩy.
Chu Chiêu mắt nhìn thẳng, theo sát Thường Tả Bình đi qua hết những thứ này, rồi dừng lại trước cửa một căn phòng nằm ở sâu trong.
Cửa mở toang. Trong phòng có một chàng trai trẻ mặc áo hoa màu phấn hồng đang ngồi. Hắn đẹp đến rực rỡ, dáng dấp phong tình phóng đãng; trên đầu còn cài một bông hoa, trên người vương mùi rượu lẫn phấn son. Nhìn qua đã biết, trước khi bị gọi đến đây, hắn còn đang lả lơi chốn hoa bướm.
Cửa phòng đang rộng mở, bên trong có một nam tử trẻ tuổi mặc áo hoa màu phấn hồng đang ngồi. Hắn có dung mạo vô cùng nổi bật, dáng dấp phong lưu phóng đãng. Trên đầu còn cài một đóa hoa, người thoang thoảng mùi rượu và son phấn. Vừa nhìn đã biết. trước khi bị gọi đến đây, chắc hẳn hắn còn đang mải mê ở chốn hoa bướm.
Thường Tả Bình chán ghét mà liếc hắn một cái, không nhịn được quát lên: "Mẫn Tàng Chi, ngươi làm mất hết mặt mũi của Đình Úy tự rồi."
Người tên Mẫn Tàng Chi kia tay cầm bút, thản nhiên chấm mực, đáp: "Đình Úy tự lại chẳng phải con người, làm gì có mặt mũi? Thường Tả Bình, câu ông vừa nói ban nãy, có cần ta ghi vào hồ sơ không?"
Thường Tả Bình nghẹn họng, chẳng buồn đôi co với hắn nữa, chỉ tiến lên ngồi xuống ghế chính.
Gã râu quai nón của Bắc quân và tên Chúc Lê dường như cũng nổi hứng muốn xem kịch vui, nên ngồi xuống một bên, nhìn ra cũng không có ý định rời đi.
Chu Chiêu không nói gì, đi thẳng đến chiếc bồ đoàn còn trống, rồi ngồi quỳ xuống.
Thường Tả Bình nheo mắt lại, khiến đôi mắt vốn hẹp dài lại càng thêm sắc lạnh. Ông ta nhìn thẳng vào mắt Chu Chiêu, lập tức hỏi thẳng vào vấn đề:
“Trông ngươi rất bình thản. Tự tin đến thế sao, rằng có thể bước ra khỏi Đình Úy tự này?”
Chu Chiêu mỉm cười: “Thần nữ đã không gϊếŧ người thì đại nhân ắt sẽ thả thần nữ ra.”
Thường Tả Bình hừ lạnh: “Ngươi có biết người chết là ai không?”
“Ban đầu thần nữ không rõ.” Chu Chiêu khựng lại một nhịp rồi nói tiếp: “Nhưng tỳ nữ kia nói hôm nay cô nương nhà họ đã gặp thần nữ. Kết hợp với vóc dáng, nếu thần nữ đoán không sai, thì người chết hẳn là Chương Nhược Thanh, người được tôn là đệ nhất giai nhân thành Trường An.”
Thường Tả Bình dường như không hề ngạc nhiên khi Chu Chiêu có thể đoán trúng. Ông ta mở to mắt đôi chút, rồi khẽ cười nhạt.
"Cha của Chương Nhược Thanh là nghĩa huynh của Bệ hạ. Ngươi muốn toàn mạng rời khỏi đây, e không phải là chuyện dễ dàng. Thật đáng thương cho Chu Lý công, lẽ nào lại sắp phải chịu cảnh người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh một lần nữa sao?"
Vừa nói, ông ta vừa dò xét nét mặt Chu Chiêu. Nhưng thấy nàng vẫn ung dung điềm tĩnh, trong lòng bất giác không vui.
“Nghe đồn Hoàng hậu định chọn một trong hai người, ngươi với Chương Nhược Thanh, làm Thái tử phi. Ngươi có cớ để gϊếŧ cô ta.”
“Khi án mạng xảy ra, ngươi có mặt ở hiện trường; có tỳ nữ và mấy vị huynh đệ Bắc quân làm nhân chứng. Bọn ta cũng đã phát hiện dấu chân của ngươi trong sân, trên chân ngươi còn dính bùn đỏ. Đây chính là vật chứng.”
“Hơn nữa, trong tay người chết là Chương Nhược Thanh còn nắm chặt một thẻ gỗ khắc tên ngươi. Bằng chứng rành rành như thế, ngươi còn gì để biện bạch?”