Chương 6: Thư gửi Vong Thê (3)

Nghe nhắc đến tên Chu Yến, Chu Chiêu liền cụp mắt xuống, không nói thêm lời nào nữa.

Nàng cảm thấy sau lưng nóng rát. Cảm giác nóng rực ấy khiến nàng chợt nhớ ra cái tay nải mình đang đeo, không biết vừa rồi bị gã khổng lồ kia lôi kéo có làm hỏng đồ đạc bên trong không.

Nghĩ vậy, Chu Chiêu liền tháo tay nải xuống, trải ra đất rồi cẩn thận mở ra.

Bên trong là một cuộn thẻ tre loang lổ vết máu. Thời gian đã quá lâu, vết máu đã thấm sâu vào thân tre, trông như thể vốn dĩ nó đã mọc ra từ đó. Trên cuộn thẻ tre còn dán một niêm phong bằng vải, trên đó đề mấy chữ: “Thiên Nghi năm thứ bảy, ngày rằm tháng sáu, Mẫn Tàng Chi”.

Ánh mắt Chu Chiêu trầm xuống. Nàng vươn tay sờ lên cuộn thẻ, nhưng nhiệt độ của nó lại nóng đến mức khiến tim nàng thắt lại. Khoan đã, đây không phải cảm giác nóng rát do vết thương sau lưng, mà là... cuộn thẻ tre này đang tự phát nhiệt?

Nàng không chút do dự, lập tức xé toạc niêm phong, mở cuộn thẻ ra. Ngay lập tức, đồng tử nàng co rút lại, suýt nữa thì đã kinh hô thành tiếng!

Trên cuộn thẻ tre vốn trống không, lúc này lại đột ngột hiện ra mấy hàng chữ:"Thư Gửi Vong Thê" Chiêu chiêu nhật nguyệt, huyền vu trường anh. Nguyên nhật thức vu trực đạo, quỷ dạ quyết biệt thiên anh... [1]

Nét chữ này rồng bay phượng múa, phóng khoáng không hề câu nệ. Chỉ cần nhìn qua một nét phẩy, một nét mác, nàng dường như có thể thấy lại hình bóng người thiếu niên áo gấm cưỡi ngựa năm nào, thậm chí còn có thể nghe thấy tiếng cười ngạo nghễ, ngang tàng của người ấy! Nét chữ này, dù có hóa thành tro, nàng cũng nhận ra. Đây chính là bút tích của vị hôn phu đã mất tích bốn năm của nàng, Tô Trường Anh.

Vào ngày rằm tháng sáu, năm Thiên Nghi thứ ba, tức là đúng ngày này bốn năm về trước, tại thư viện Sơn Minh trong hẻm Ô Kim đã xảy ra một thảm án. Huynh trưởng của nàng, Chu Yến, đã chết ở đó, còn vị hôn phu, tiểu Lỗ Hầu Tô Trường Anh, thì biến mất không một dấu vết.

Tại sao trên thẻ tre lại có thể tự dưng hiện ra chữ? "Thư Gửi Vong Thê" (Thư Gửi Người Vợ Đã Khuất) là có ý gì? Là người mất tích gửi về cho nàng một lời báo tử sao?

Thật đúng là ban ngày gặp ma.

Nhưng trên đời này, căn bản làm gì có ma quỷ.

Lòng Chu Chiêu chấn động dữ dội. Con người nàng trước nay vốn là Thái Sơn sụp trước mắt cũng không đổi sắc, vậy mà giờ khắc này, đôi môi lại không sao kìm được mà run lên bần bật.

“Quỷ dạ quyết biệt thiên anh” lại có nghĩa là gì? Quỷ dạ là ngày rằm tháng bảy, nói như vậy tức là, vào đêm rằm tháng bảy, nàng, Chu Chiêu, sẽ chết ở thành Thiên Anh ư?

Nàng vừa định đọc tiếp xuống dưới, thì trên đỉnh đầu bỗng vọng lại một giọng nói.

“Chu Chiêu, trên thẻ tre viết gì vậy?”

[1] Phân tích theo hiểu của dịch giả.

1. Vế thứ nhất: Chiêu chiêu nhật nguyệt, huyền vu trường anh

Nghĩa đen: "Vầng nhật nguyệt sáng soi, treo trên dải lụa dài (tua mũ hoặc vũ khí)."

Chiêu chiêu: Từ này vừa có nghĩa là "rực rỡ, sáng soi", vừa là một cách gọi tên thân mật của nữ chính Chu Chiêu.

Trường Anh: Từ này vừa có nghĩa là "dải lụa dài" (thường là tua trên mũ quan hoặc trên ngọn giáo, biểu tượng cho danh dự và sự nghiệp của người đàn ông), vừa là tên của người viết, vị hôn phu Tô Trường Anh.

=> Ý nghĩa của cả câu là: " (Nàng) Chu Chiêu tựa như vầng nhật nguyệt rực rỡ, là vinh quang, là thứ quý giá nhất treo trên tên của ta (Trường Anh) ".

2. Vế thứ hai: Nguyên nhật thức vu trực đạo, quỷ dạ quyết biệt thiên anh

Nghĩa đen: "Ngày Nguyên Đán quen biết trên con đường lớn, đêm Quỷ Dạ vĩnh biệt ở Thiên Anh."

Nguyên nhật: Chỉ ngày đầu năm mới, Tết Nguyên Đán. Đây là thời điểm hai người gặp nhau lần đầu.

Quỷ dạ: "Đêm Quỷ", chỉ ngày Rằm tháng Bảy (lễ Vu Lan hay Tết Trung Nguyên), ngày lễ liên quan đến người cõi âm.

Quyết biệt: Là một từ rất mạnh, mang ý nghĩa ly biệt mãi mãi, sinh ly tử biệt.

Thiên Anh: Tên một địa danh, thành Thiên Anh.

=> Ý nghĩa của cả câu là: Một lời tiên tri hoặc một lời nhắn bi thảm: "Chúng ta đã gặp nhau vào ngày đầu năm, và định mệnh sẽ khiến chúng ta phải vĩnh biệt vào đêm Rằm tháng Bảy tại thành Thiên Anh."