Chương 5: Thư gửi Vong Thê (2)

Nhưng chiếc đinh quan tài không bay về phía hắn như trong tưởng tưởng, mà lại bay về phía kẻ bê bết máu đang nằm bất động ở đằng kia.

Lúc này mọi người mới nhận ra: trên lưng hắn có một con chuột béo núc nằm cứng đờ, và một cọng rơm khô – thứ nhặt đâu cũng có trong nhà lao này – đã xuyên qua thân con chuột.

Nhà lao tức thì lặng như tờ.

Phàm ai từng bị giam ở Đình Úy Tự đều nghe danh nhà họ Chu. Nhà họ Chu trước nay vốn nổi tiếng thuyết phục người khác bằng lẽ phải, từ khi nào mà công phu quyền cước cũng trở nên hung tàn như vậy?

“Tiểu cô nương nhà họ Chu, lão phu có điều muốn thỉnh giáo. Có kẻ vì ăn nói hàm hồ mà bị xử tội chết, nay muốn tìm đường sống, liệu còn cách nào không?”

Chu Chiêu vừa ra tay dằn mặt đám đầu trâu mặt ngựa, toan nhắm mắt nghĩ tiếp về vụ án, thì lại nghe giọng quen thuộc của lão nhân đã nhắc nàng đổi chỗ khi nãy.

Nàng theo tiếng nói nhìn qua, lướt qua chàng thanh niên ốm yếu bên trái, ở buồng giam phía bên kia, một ông lão độ năm, sáu mươi đang ngồi. Vừa khi lão cất lời, chàng thanh niên kia lập tức mở bừng mắt.

“Có ba cách. Thượng sách dĩ nhiên là gặp quý nhân nói đỡ, được bệ hạ đích thân xá tội; song cách này phần nhiều khó thành.”

“Còn trung sách... xin hỏi kẻ ấy có tước vị trong người không? Có gia tài vạn quan không?” Nói đến đây, mắt Chu Chiêu thoáng ánh vẻ giễu cợt.

Ông lão thở dài, lắc đầu: “Không có phúc ấm tổ tông, chỉ dăm lạng bạc vụn.”

Chu Chiêu không hề ngạc nhiên: “Dựa theo luật Đại Khải, có thể lấy tước vị hoặc vàng bạc để chuộc tội. Nếu cả hai đều không, vẫn còn hạ sách. Xin hỏi kẻ ấy đã có con nối dõi chưa?”

Ông lão khựng lại, rồi lắc đầu: “Chín đời độc đinh, vẫn chưa có con nối dõi.”

Chu Chiêu nhướng mày, đưa mắt nhìn gương mặt chàng thanh niên đang nằm nghiêng. Nàng lấy từ trong túi áo ra một chiếc khăn tay, buộc lên vết thương trên cổ mình: “Chặt đầu hay tuyệt tự tuyệt tôn, ngươi chọn một... Hạ sách là dùng cung hình thay tội chết, sống lay lắt cho qua ngày.”

Chàng thanh niên sợ hãi tột độ, vội kẹp chặt hai chân, co người lại thành một cục, đến khuôn mặt cũng chẳng dám lộ.

Trong ngục lại chìm vào tịch mịch. Không ít người bất giác lùi ra sau một chút.

Riêng gã khổng lồ bị đâm thủng tay thì mắt sáng rực. Gã bước lên một bước, nói với Chu Chiêu: “Ta chọn tuyệt tự tuyệt tôn!”

Chu Chiêu chỉ khẽ liếc gã, rồi lắc đầu: “Ngươi thì không được. Kẻ gϊếŧ người phải đền mạng.”

Tên A Nỗ này vừa rồi chỉ vì một lời không hợp đã muốn siết cổ nàng. Rõ ràng gã là hạng hung bạo; mười phần thì có đến chín phần là vào ngục vì tội gϊếŧ người bừa bãi.

Quả nhiên, sau khi nghe Chu Chiêu đáp lời, gã khổng lồ kia lại ngồi xuống, tiếp tục dùng nắm đấm bê bết máu nện thình thịch vào tường.

Lão giả đã hỏi chuyện lúc nãy thở dài một hơi đầy cảm khái, giọng có phần hoài niệm: “Lần trước lão gặp người nhà họ Chu các cô, là khi huynh trưởng của cô, Chu Yến, đang biện kinh [1] với các nhà khác ở lầu Thái Bình.”

[1] Trong Phật giáo Tây Tạng, "biện kinh" là một hình thức thảo luận, tranh luận về kinh Phật, được thực hiện bởi các Lạt Ma (Lama).