Sau khi bắt được nghi phạm, lính Bắc quân sẽ áp giải đến Đình Úy Tự chờ thẩm tra.
Chu Chiêu phủi những nếp nhăn trên vạt áo, rồi tìm một góc tương đối sạch sẽ trong phòng giam, ung dung ngồi xuống.
Nàng lặng lẽ quan sát xung quanh. Bên phải phòng giam của nàng là một gã đàn ông to lớn như một quả núi, mặt đầy thịt bạnh ra, tay không ngừng đập vào tường phát ra những tiếng “bình bịch”.
Bên trái là một chàng trai trẻ tuấn tú, chừng hai mươi tuổi, lúc này co ro trong một góc, trông bơ phờ uể oải.
Còn ở phòng giam đối diện nàng là một kẻ bê bết máu đang nằm sấp bất động. Trên người kẻ đó gần như không còn một mảng da lành nào; nếu không phải l*иg ngực còn khẽ phập phồng, thì Chu Chiêu đã tưởng hắn chết rồi.
Đây không phải lần đầu Chu Chiêu đặt chân vào đại lao của Đình Úy Tự.
Ông nội nàng từng là một vị Đình Úy sắt đá của triều trước; còn cha nàng, Chu Bất Hại, cho đến bốn năm về trước vẫn được bách tính Đại Khải xưng tụng là “Thanh Thiên”. Nhờ nếp nhà như thế, người quen đều gọi họ là “Đình Úy Chu thị”.
Thuở nhỏ, nàng thường ngồi xổm ngoài song sắt, dõi nhìn từng kẻ bị giam bên trong. Chỉ có điều, lần này đến lượt nàng vào l*иg, trở thành người mới, bị đám “cựu dân” trong ngục trừng mắt nhìn đầy hung hãn.
Chu Chiêu khẽ thở dài, khép mắt lại, bắt đầu nghĩ ngợi về vụ án vừa xảy ra.
Nàng vốn không tin chuyện quỷ thần, vậy mà tối nay nàng đã tận mắt trông thấy một bóng quỷ há miệng như chậu máu trên khung cửa sổ; trên mặt nữ thi cũng in rõ dấu răng. Rốt cuộc hung thủ đã làm bằng cách nào?
“Tiểu cô nương, lão khuyên cô chớ ngồi chỗ ấy...”
Một giọng nói già nua vang lên. Chu Chiêu còn chưa kịp phản ứng thì cổ họng đã nghẹn lại; một đôi bàn tay to lớn từ phía sau chộp tới, bóp chặt cổ nàng rồi giật mạnh, kéo nàng đập vào song sắt bên phải.
Một cơn đau nhói lan dọc sống lưng. Rõ ràng không ít kẻ trong ngục lập tức phấn khích. Nàng đã bị gã khổng lồ ở buồng giam bên phải tập kích!
“A Nỗ, lần này nhẹ tay chút. Ngươi cũng nhận ra rồi đấy, cô nương này là con gái Chu Bất Hại. Cha người ta từng bắt ngươi, chậc chậc...”
Chu Chiêu chỉ cảm thấy l*иg ngực như sắp nổ tung không sao thở nổi. Cổ tay nàng khẽ cử động, một chiếc đinh quan tài màu đen trượt khỏi túi tay áo, rồi đâm thẳng vào mu bàn tay gã khổng lồ.
Cây đinh tức thì xuyên qua mu bàn tay gã, đầu đinh thừa còn đâm rách cả da nàng, máu tươi chảy xuống.
Chu Chiêu đột ngột rút mạnh. Gã khổng lồ “hự” một tiếng đau đớn, vội buông tay, bất giác lùi mấy bước, kéo giãn khoảng cách với nàng.
Chu Chiêu ho khan vài tiếng, lật cổ tay, thu chiếc đinh quan tài về lại trong tay áo. Nàng chẳng thèm ngẩng mắt, cũng chẳng có ý định đứng dậy đổi chỗ, chỉ khẽ vung tay về phía trước. Tên phạm nhân lắm mồm gọi "A Nỗ" vừa nãy giật nảy mình, vội giơ tay che mặt.