“Trong lòng bàn tay người chết đang nắm một tấm thẻ gỗ có khắc tên.”
“Đây có thể là lời trăn trối của người chết để lại, có thể là tên của hung thủ, cũng có thể là một manh mối. Đương nhiên, cũng có thể là...”
Cô gái mới nói đến đó thì chợt nghe tiếng vó ngựa dồn dập ngoài sân, liền ngoảnh đầu nhìn ra phía cửa.
Gã phu xe rụt cổ, dẫn một đội lính Bắc quân xông vào.
Tính theo thời gian, e rằng gã còn chưa ra khỏi hẻm Ô Kim đã gặp ngay đội tuần tra nghe tin kéo tới.
Người chỉ huy đội Bắc quân là một gã chừng ba mươi tuổi, râu quai nón xồm xoàm, đôi mắt tròn xoe như mắt ếch, trông dữ tợn vô cùng.
Rõ ràng gã đã nghe thấy mấy câu cuối của cô gái, bèn vung tay, lớn tiếng ra lệnh: “Chúc Lê, ngươi tới xem tấm thẻ gỗ trong tay thi thể.”
“Rõ!”
Người lính tên Chúc Lê dõng dạc đáp, rồi nhanh chân bước vào nhà. Chỉ thấy hắn ta khẽ nhún người một cái đã lấy được tấm thẻ gỗ đen từ trong tay thi thể.
Hắn ta liếc nhìn một lượt, rồi giơ tấm thẻ cho mọi người cùng thấy.
Trên tấm thẻ đen kịt ấy, có hai chữ lớn đỏ như máu:
“Chu Chiêu”.
“Chu Chiêu ư? Có phải tiểu thư Chu Chiêu của phủ Đình úy không? Tiểu thư nhà tôi hôm nay còn gặp cô ấy.”
Cô gái trẻ khẽ “hử” một tiếng, ánh mắt trầm ngâm lướt qua cô a hoàn đang ngồi bệt dưới đất, người vừa yếu ớt lên tiếng.
Ánh mắt nàng lóe sáng, giơ cao chiếc đèn l*иg trong tay: “À... ta nghĩ, ta chính là Chu Chiêu được khắc tên trên tấm thẻ gỗ đó.”
“Chính là Chu Chiêu của nhà họ Chu, người mà các vị nói là thông thạo luật pháp, giỏi điều tra phá án.” Nàng nói thêm.
Không gian bỗng lặng phắc như tờ.
Mọi ánh mắt đều dồn cả về phía cô gái. Trông nàng sáng sủa, tỉnh táo, tuyệt không giống một kẻ điên khùng.
Một lúc sau, gã râu quai nón mới chép miệng, vẻ mặt rối rắm rồi buông lời: “Đúng là rừng sâu thì chim lạ nào cũng có! Lão đây sống chừng này tuổi, lần đầu thấy kẻ gϊếŧ người không bỏ trốn, còn ở lại điều tra, phí bao công sức để chứng minh mình là hung thủ!”
“Còn đợi gì nữa, bắt người lại cho ta!”
Lời vừa dứt, Chúc Lê – kẻ đứng gần Chu Chiêu nhất – đã không hề nể nang, kề thẳng thanh trường kiếm lên cổ nàng.
Chu Chiêu vẫn bình tĩnh. Nàng ngước mắt nhìn lại thi thể người phụ nữ đang treo lơ lửng, rồi đưa hai ngón tay kẹp lấy lưỡi kiếm.
Nàng đương nhiên không gϊếŧ người. Thế nhưng trong tay người chết lại nắm thẻ có khắc tên nàng, hơn nữa nàng còn tình cờ bắt gặp hiện trường án mạng. Chẳng phải có kẻ cố ý giăng bẫy nhằm vào nàng sao?
Chu Chiêu cụp mắt; trong đáy mắt thoáng lóe một tia hứng thú.
“Không cần phải vậy, ta sẽ theo các vị một chuyến.”